Kể từ buổi sớm tinh mơ xuất phát từ Golmud, Trì Niệm đã rong ruổi cùng chiếc xe trên chặng đường không có điểm đến với tâm thế đi tới đâu hay tới đấy, tận ba tiếng sau mới tạm nghỉ tại một khu dừng chân.
Hải Tây là một châu tự trị có nhiều đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống, vì vậy tất cả các biển quảng cáo đều được viết bằng ba thứ tiếng Trung, Tạng và Mông Cổ. Dòng chữ Hán được uốn bằng dây thép trên nóc khu dừng chân đã không còn nguyên vẹn do nhiều năm chưa thay sửa, địa chỉ sót lại đúng phần rìa hai bên, những chữ xiên xiên xẹo xẹo còn lại hợp thành ba từ “Khu Nguyệt Lực”.
Trì Niệm chẳng hơi đâu mà ghi nhớ cái tên ấy. Cậu đỗ xe rồi hắng giọng. Sự căng thẳng cùng buồn chán thổi bùng cơn nghiện thuốc của cậu, vậy là cậu bèn tránh xa khu vực đang thi công mù mịt bụi đằng sau căn nhà cấp bốn thấp lùn.
Khu dừng chân này chỉ bằng một cái trạm, nhìn sang cao nguyên và quốc lộ hai bên là bạt ngàn sắc vàng của cát. Tại đây, một căn nhà nhiều tầng tồi tàn được dùng làm nhà khách cung cấp chỗ ở tạm thời, đằng trước và đằng sau đều là bãi đỗ xe. Siêu thị và phòng nghỉ khi trực ban của cảnh sát giao thông sát cạnh nhau, mỗi khi có người đi qua, mấy cái bóng dưới chân sẽ lồng vào nhau.
Còn chưa đến giữa trưa song cái nắng ban ngày đã vô cùng gay gắt.
Bầu trời xanh thẳm, tầng mây trắng muốt, trạm phục vụ rực rỡ màu đỏ cam – tất thảy tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ.
Trì Niệm vào siêu thị mini trong trạm dịch vụ mua hai bao Tử Vân, cậu còn được chủ siêu thị tặng kèm một cái bật lửa vỏ nhựa. Cậu cầm bao thuốc bước ra khỏi siêu thị, cách đó không xa có mấy người tài xế xe lái khách mini đang tán gẫu với nhau, còn những vị khách du lịch mệt mỏi thì di chuyển liên tục từ xe sang nhà vệ sinh tồi tàn và ngược lại, dù đang tạm nghỉ nhưng họ vẫn bận rộn vô cùng.
Trì Niệm tìm một góc tường râm mát rồi cầm thuốc đứng ngẩn ngơ. Bên cạnh cậu, một người phụ nữ choàng khăn lụa đang dỗ con uống nước. Đứa bé ngồi xe lâu nên mệt, bắt đầu quấy khóc. Người phụ nữ bèn quẳng chai nước lọc sang một bên rồi dắt con lên xe dưới ánh nhìn trêu chọc của mọi người xung quanh. Cảnh tượng này có phần khiến Trì Niệm nhớ lại hồi nhỏ, lúc ấy bà già cũng dỗ cậu như thế. Cậu rất khó chiều, còn hay khóc nhè, không biết đã bao nhiêu lần quấy nhiễu đến độ bà già mất sạch kiên nhẫn mà hét lên “từ giờ mặc xác mày”, nhưng tới khi mặc xác cậu thật, người khóc lóc inh ỏi lại không phải cậu.
Trì Niệm ngậm lấy đuôi điếu thuốc, dùng ánh mắt vô hồn ngó nghiêng xung quanh trong làn khói nồng nặc đang lơ lửng.
Chính vào lúc này, chiếc xe jeep màu xanh quân đội thắng phanh tại trạm dịch vụ. Giữa một đoàn xe khách, chiếc xe việt dã ngầu bá cháy đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý, trong tích tắc, ánh mắt Trì Niệm dừng lại nơi nó. Con xe phi một đường xiên xẹo đến chân tường rồi bất động, người trên ghế lái đẩy cửa ra bằng một tay, sau đó chạy về phía nhà vệ sinh. Yếm đen, mái tóc bị gió thổi tung, đôi chân sải bước dài miên man.
Trì Niệm vẫn nhớ, bởi trước nay cậu chưa từng thấy ai mặc cái quần yếm nhìn ngang nhìn dọc toàn là túi đẹp tới thế, đẹp đến mức kẻ đang muốn chết quách đi cho xong là cậu còn không khỏi trầm trồ trong bụng.
Có lẽ đây chính là bản năng của một người yêu cái đẹp.
Lúc ấy còn nghĩ anh đẹp trai quần yếm không khéo chính là người đẹp cuối cùng cậu nhìn thấy trên đời, kết quả chưa đầy một ngày sau cậu đã gặp lại anh đẹp trai, trùng hợp thế nào mà còn ngồi cùng một chiếc xe nữa chứ.
Đoạn hồi tưởng đến đây là kết thúc.
Trì Niệm quay sang liếc trộm Hề Sơn bên cạnh đang đợi mình một cái. Vào sâu bên trong cao nguyên Thanh-Tạng (1), khả năng bắt được tín hiệu phụ thuộc hoàn toàn vào duyên số, điện thoại biến thành một cục gạch. Hề Sơn hết cái nghịch, đành đút hai tay vào túi quần ung dung đứng tại chỗ. Phát hiện Trì Niệm đang âm thầm quan sát mình, anh điềm nhiên nhìn lại, điều này khiến cho Trì Niệm vội vàng quay đầu đi tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Chưa đầy nửa tiếng kể từ khi hai người làm quen với nhau, Hề Sơn lái xe đưa Trì Niệm đến chỗ cậu bị nổ lốp ban nãy. Bấy giờ, chiếc xe sedan đang nghiêng ngả yếu ớt trong gió hoang mạc.
Trì Niệm không cần xe nữa, riêng tiền kéo về thôn trấn gần nhất thôi cũng đủ ngất rồi, còn chưa chắc đã có người muốn mua, cả hai đành từ bỏ suy nghĩ “bán đứt đi cho người ta xử lí”, dự định bao giờ đến khu dừng chân tiếp theo thì tìm cảnh sát tuần tra. Tiếp đó, Hề Sơn bảo “cậu thu dọn hành lí đi”, Trì Niệm không muốn lắm nhưng vẫn làm theo lời Hề Sơn. Thậm chí còn không thèm tỏ thái độ cự nự.
Thật ra hồi nhỏ Trì Niệm không phải người thiếu chính kiến như bây giờ, cậu là con một, còn sinh ra trong gia đình hiếm muộn, được bố mẹ cưng chiều hết mực, thành thử tính tình chưa tới mức ngạo mạn, nhưng lại cực kì tự tung tự tác – cho đến khi rơi vào lưới tình.
Người kia lớn tuổi hơn cậu, lúc gặp nhau ở sự kiện CLB trường cấp ba đã là sinh viên rồi. Bởi vì có sự chênh lệch quá lớn giữa bề dày trải nghiệm nên trong mối quan hệ này gã bạn trai kia luôn ở thế trên. Bấy giờ Trì Niệm hẵng nhỏ tuổi, rõ ràng là đứng từ dưới ngước lên, thành ra không ý thức được nhiều về bản thân. Không ở riêng với nhau còn đỡ, về sau ở chung trong mấy kì nghỉ khó mà không phát hiện một vài điểm lệch sóng.
Vì nghĩ rằng một cặp đôi muốn đi đường dài với nhau thì cái gì cho qua được cứ cho qua, Trì Niệm đã kiềm chế cái tính công tử của mình rất nhiều. Khoảng thời gian ấy ngày nào bố mẹ cũng khen cậu cuối cùng đã trưởng thành rồi, chín chắn rồi, song người yêu cậu lại không cho là thế. Gã chê Trì Niệm lười chảy thây chảy xác, lơ ngơ, ngờ nghệch, vụng thối vụng nát, suốt ngày làm xáo xào nhà cửa, còn chẳng biết quản lí chi tiêu, sau này rời xa bố mẹ chỉ có nước chết đói, v.v… Tuy cũng có lúc Trì Niệm không phục lắm song lại không tìm được lí do phản bác.
Lần nào kêu ca xong thằng cha cũng thích kết bằng một câu, “Cũng chỉ có anh là chịu nổi em thôi.”
Lúc ấy Trì Niệm nghĩ, đành vậy, có câu nói này là đủ rồi.
Nào ngờ câu nói ấy lại trở thành một lời nguyền.
Nhớ lại tất cả những việc gã ta làm với mình sau này, cậu bỗng thấy buồn nôn, sau đó bắt đầu phỉ nhổ bản thân có mắt như mù.
Trì Niệm không muốn mãi canh cánh chuyện trước kia, cậu chuyển nước lọc và lương khô từ chiếc xe cũ sang ghế sau xe Jeep của Hề Sơn. Còn lại toàn là những thứ vụn vặt không cần thiết, thế là cậu đi về phía anh thông báo đã xong.
“Chỉ có từng này thôi ạ.”
Hề Sơn liếc qua đồ đạc của cậu, anh không dò hỏi vì sao cậu mang có một ít như vậy, chỉ hơi nhướng mày, không rõ đang vui hay giận. Trì Niệm đã quen để ý biểu cảm của người khác từ hồi còn yêu, thấy vậy thì hẫng một nhịp tim, cậu sợ Hề Sơn giận mình không coi trọng sự giúp đỡ của anh, nghĩ một hồi rồi định bụng nói thêm mấy câu. Vì căng thẳng nên giọng cậu lắp ba lắp bắp:
“Thật ra… đây cũng không phải xe của tôi, vậy nên không nhiều đồ lắm, đồ ăn thức uống cũng tương đối đủ rồi-”
“Hở?” Hề Sơn ngơ ngác. “Cậu lấy đồ xong rồi thì đi thôi.”
Trì Niệm đang giải thích dở theo thói quen, nghe vậy thì không nói tiếp được nữa. Cậu chậm chạp “vâng” một tiếng nhưng vẫn đứng yên tại chỗ ôm nửa hộp lương khô.
Hề Sơn cười giục cậu:
“Sao vậy, không muốn đi à?”
“Ơ… xin lỗi.”
Trì Niệm để lương khô xuống ghế sau rồi ngồi lên ghế phụ.
Sau khi khởi động, chiếc xe di chuyển tới đích đến theo sự chỉ dẫn của GPS. Trì Niệm cúi đầu nghịch dây an toàn, bầu không khí trong xe nhất thời trở nên trầm mặc. Xe không bật đài, xem ra Hề Sơn không có ý định bật nhạc để phá bỏ sự gượng gạo này, ngón tay gõ từng nhịp trên vô lăng, ánh chiều tà rủ xuống đầu ngón tay lộ ra khỏi găng của anh.
Nhìn nghiêng trông khuôn mặt đã đeo kính râm lại của Hề Sơn lạnh lùng chết đi được, sau một hồi ngắm nghía dáng vẻ ấy, Trì Niệm không khỏi nhớ đến những lần người yêu cũ sử dụng bạo lực lạnh.
Điều chỉnh dòng suy nghĩ quá đỗi lộn xộn là một việc vô cùng khó khăn với Trì Niệm ở thời điểm hiện tại. Cậu bấm nút nguồn, bật điện thoại lên, màn hình cứ tắt rồi sáng – động tác vô thức này có thể cho cậu cảm giác an toàn.
Màn đêm đang dần buông xuống cao nguyên, chiếc xe việt dã lắc lư dữ dội trên hoang mạc. Ánh nắng từ vầng tịch dương chênh chếch phía trước cứ đu đưa làm mắt cậu đau nhức.
Cả ngày nay Trì Niệm chưa có hạt cơm nào bỏ bụng, dạ dày yếu ớt không còn cầm cự nổi chỉ bằng lương khô nữa. Lúc này, những thứ bị bỏ qua trong cơn xốc nổi ùn ùn kéo tới, như là trước khi ngất đi vì ngạt thở, có thể cậu sẽ đói tới tụt đường huyết; như là cậu sợ lạnh, chưa biết chừng đến giây phút cuối cùng còn mắc kẹt trong tuyệt vọng rồi bay màu đầy quẫn bách…
Tự sát, hai chữ nghe mới nực cười làm sao sau khi cơn xốc nổi qua đi.
Nhưng bây giờ Trì Niệm không cách nào cười nổi.
Cậu là một thằng hèn.
Đã đi được chín mươi chín bước trên con đường này rồi, song đến bước cuối cùng cậu lại rút lui.
Chiếc xe việt dã bất chợt nảy lên một cái làm gáy Trì Niệm đập vào ghế. Cậu khẽ rên một tiếng, nghe giọng Hề Sơn vang bên tai:
“Xe cậu cũng biết chọn nơi để hỏng thật đó.”
Trì Niệm đáp:
“Dạ?”
“Mới rồi vòng về một chút lấy hành lí.” Hề Sơn chỉ cho cậu xem trên bản đồ. “Từ điểm mà tui gặp được cậu á thật ra đi thêm một, hai cây về phía Bắc là tới quốc lộ rồi.”
Trì Niệm không hiểu gì về các thể loại điểm, đường thẳng hay mặt phẳng trên hệ thống định vị, cậu hỏi một câu chẳng rõ từ đâu ra:
“Thế nên mới không gặp được đúng không?”
“Đâu có đâu, nói cậu vậy thôi mà.” Hề Sơn chỉnh vô lăng một cách thành thục, đưa xe ra quốc lộ. “Đằng nào tui cũng đi về hướng này, nên nếu cậu tìm được lối ra quốc lộ mà cần đi nhờ xe, chắc tui cũng sẽ dừng lại thôi.”
Trì Niệm miết đường chỉ tay của mình:
“…Thế ạ.”
Hề Sơn không nhìn cậu, anh nói:
“Đến giờ này thì khách du lịch đều quay trở về cả, những ai muốn bắt kịp hoàng hôn để chụp ảnh như tui đều thích đi về hướng Ulan Bator, mà hướng Tây chỉ có con đường này thôi.”
Trì Niệm hỏi:
“Tức là sao ạ?”
“Về cơ bản là vào giờ này, trong phạm vi một trăm cây số thì chẳng còn ai khác cả.” Hề Sơn ngả về sau, anh chỉnh lại tư thế ngồi sao cho thoải mái rồi buông tay phải ra, điềm nhiên vỗ một cái vào vai Trì Niệm.
“Tức là việc đi lại của anh tương đối độc lập ạ?”
“Tức là, ở nơi chỉ có hai người thì xác suất chúng ta gặp gỡ là một trăm phần trăm.”
Trì Niệm còn chưa kịp định thần, người vừa lên tiếng là Hề Sơn cũng cảm thấy câu nói này hơi dị, cứ như lời thoại giữa nam nữ chính phim truyền hình vậy. Đôi mắt sau kính râm lấp lóe sáng, anh đang định đế thêm gì đó như “tình bạn muôn năm”, “cũng do duyên phận cả” thì Trì Niệm ngồi bên cạnh đã phá lên cười.
“Gì vậy trời! Anh sến vừa thôi.”
Cậu cười lên trông còn trẻ hơn so với tuổi thật, một dáng vẻ ngây thơ không hiểu sự đời như được bọc trong tháp ngà.
Cứ nhớ tới câu nói ấy là khóe miệng Trì Niệm không sao hạ xuống được, Hề Sơn cũng cười theo cậu:
“Sến á hả? Hiệu quả là được, chứ trông cái mặt buồn xo của cậu không khéo người ta còn tưởng…”
Anh bất chợt im bặt như thể có ẩn tình gì.
Nụ cười của Trì Niệm cứng lại, tim cậu đập nhanh hơn, ngoài mặt cố gắng hết sức để hỏi một cách thản nhiên:
“Còn tưởng là gì?”
“Còn tưởng… Ài, thì dạo trước thời sự có đưa tin về một vụ tự tử đó–” Hề Sơn vừa nói vừa giảm tốc độ, anh không trông thấy vẻ mặt Trì Niệm thay đổi, một mình tiếp tục câu chuyện. “Cơ mà tui thấy cậu cũng không có vẻ muốn làm vậy, chỗ này dễ lạc đường nữa, sau này có đi lại thì cố gắng đừng tự lái một mình, con xe của cậu chạy cũng không tốt…”
Sau một hồi lảm nhảm của anh, Trì Niệm không hề phản bác, chỉ khẽ đáp “vâng” một câu khi Hề Sơn nhắc đến đoạn tự lái.
“Không phải, đúng không?” Hề Sơn hỏi.
Không phải tự sát ấy hả?
Thật ra là có nghĩ tới. Hình như nói kiểu gì cũng không ổn lắm.
Cậu mới chỉ gặp Hề Sơn hai lần, cũng không rõ lúc chạm mặt ở khu dừng chân ban sáng anh có hay chuyện không. Những lời đã nói với nhau giỏi lắm đếm được hết hai bàn tay, cậu chẳng biết gì về Hề Sơn mà anh cũng chẳng thể đánh giá chính xác con người cậu. Bọn họ chỉ là hai người xa lạ, bèo nước gặp nhau, cơ trời run rủi thế nào mới ngồi trên cùng một chiếc xe theo dấu hoàng hôn.
Chẳng rõ còn bao lâu mới tới hồ nước mặn, hay hoàng hôn rốt cuộc có đẹp hay chăng, cậu chưa được thấy bao giờ. Song cậu có thể chắc chắn một điều, nếu Hề Sơn không xuất hiện hoặc xuất hiện sớm hay muộn hơn một chút – tóm lại là không đúng lúc, cậu sẽ mắc kẹt giữa hoang mạc.
“Tôi bị lạc đường.” Trì Niệm kết một câu.
Không biết Hề Sơn có tin hay không, anh cười rồi gật đầu nhẹ:
“Vậy thì tốt.”
Chú thích:
- Cao nguyên Thanh-Tạng: cách viết tắt của vùng cao nguyên Thanh Hải – Tây Tạng


Bình luận về bài viết này