Chương 1: Vừa là căn bệnh, vừa là cái tội

By

Khi bước vào lớp, Dương Kim thấy trên ghế mình có một bãi nước màu vàng. Đáng nhẽ cậu phải sợ hãi hét toáng lên, dù sao đây cũng là cảnh tượng mà “bọn chúng” muốn thấy; hoặc cậu phải lập tức đi mách giáo viên – với thành tích học tập xuất sắc như thế, thầy cô chắc chắn sẽ một mực đứng về phía cậu.

Nhưng Dương Kim không làm gì cả.

Trời đã sang đông, buồng đốt của trường bắt đầu hoạt động, bầu không khí khô, nóng bao trùm khắp các phòng học. Hơi nước tụ đầy mắt kính, dần dần che mờ bãi nước màu vàng cùng thế giới trước mắt cậu. Dương Kim thò tay vào cặp sách, lấy miếng giẻ lau đã sử dụng nhiều lần vì lí do tương tự trước đây, lau sạch bãi nước trên ghế. Hơi nước trên kính tan đi, cùng lúc đó, trong tầm nhìn của cậu xuất hiện vài đôi chân “cột đình” mang giày vải thô rẻ tiền may thủ công, trái ngược với đôi giày da sáng bóng, mới toanh của cậu. Chúng tranh nhau nói:

“Lau làm gì, tưởng mày thích cơ mà?”

“Sao trách bạn được, mày có nói đây là nước đái nam đâu.”

“Chẳng rõ rành rành ra đấy à? Khai thế này chỉ có thể là của nam thôi! Còn nước gì chảy ra từ người các bạn nữ cũng thơm hết!” 

Dương Kim bấu lấy một góc của tấm giẻ. Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu cậu dâng trào một nỗi khao khát được nhét mảnh giẻ lau ướt đẫm nước tiểu này vào mồm chúng. Đồng thời cậu cũng hối hận vì đã không hắt bãi nước tiểu đẫm một mặt ghế này vào người chúng.

Nhưng cậu vẫn không làm gì cả.

Phản kháng không giúp ích gì được cho cậu, mà thầy cô cũng sẽ không bảo vệ cậu.

Bên ngoài cửa sổ đã chẳng còn chiếc lá nào, cả thành phố chìm trong một màu xám xịt, vùng Đông Bắc khắc nghiệt sẽ không bỏ sót bất cứ kẻ tội đồ nào còn ôm hi vọng trốn thoát. 

— Lúc bấy giờ, con trai thích con trai vừa là căn bệnh, vừa là cái tội.

Mùa đông vùng Đông Bắc thuộc về đêm đen. Lúc tan học, trời đã tối. Dương Kim một mình ra khỏi phòng học, cậu đi qua tốp người đang quàng vai bá cổ nhau trên sân, bước chân càng ngày càng nhanh.

Phải tập quen. Phải tập quen. Phải tập quen. 

Suốt quãng đường về, cậu nhẩm đi nhẩm lại ba từ này trong đầu. Cậu những tưởng trông mình thản nhiên như chưa hề xảy ra chuyện gì, nhưng bàn tay nắm chặt quai ba lô đã bán đứng cậu. Vì vậy, khi trông thấy đám đi giày vải thô rẻ tiền ở ngã rẽ tiếp theo, cậu vẫn thót tim. Cậu cụp mắt, coi như không nhìn thấy, định đi vòng qua chúng, song lại bị chúng ung dung chặn đường. 

Dương Kim lặng lẽ nhắm đôi mắt đằng sau cặp kính.

Phải tập quen. Phải tập quen. Phải tập quen. Cậu nhắc lại với bản thân lần nữa.

Cậu mở mắt ra, ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt không mấy thân thiện của đám đi giày vải rẻ tiền.

“Tránh ra.” Cậu nói.

Giọng điệu cậu lạnh tanh, không cảm xúc, tựa một khối băng mỏng. Không phải cậu tự khen mình, đây là đánh giá chân thật của mẹ cậu về cậu. Thế nhưng chừng này không đủ để đe dọa những kẻ lớn lên trong cùng một khu tập thể với cậu.

Đám đi giày vải áp sát với ý đồ dồn cậu vào góc tường. Cậu nắm chặt quai cặp, coi mình như một cây đinh, cắm chặt vào đất, kiên quyết đứng yên tại chỗ. Bọn chúng bèn ùn ùn vây sít lấy cậu tựa mây đen, gần như đè lên người cậu. Một đứa cất tiếng hỏi:

“Không thích quà bọn tao tặng sáng nay à?”

Khoảng cách sát sạt giữa hai người khiến Dương Kim phải quay đầu sang hướng khác. Cậu trông thấy hai phiến lá rơi nằm giữa tầm mắt, chúng đan chéo vào nhau như thể đang nắm tay trong gió đông lạnh lẽo, tựa một chuyện tình bé nhỏ mà vĩ đại. 

— Vì sao đến lá rơi cũng có được tình yêu vô điều kiện.

“Không thích hay sao hả? Con thỏ đế (1) kia?”

Đứa con trai hỏi lại lần nữa làm cả đám cười rộ lên đầy khả ố, tiếng cười át cả tiếng thổi vù vù của gió bấc.

“Xem ra phải khoe hàng thật rồi. Anh em đâu!”

Dương Kim chưa kịp nhận ra “hàng thật” là gì, vì vậy khi tiếng kéo khóa “rẹt rẹt” lọt vào tai, cậu vẫn vô thức cúi đầu nhìn theo hướng âm thanh phát ra. Cậu hít một hơi lạnh, không kìm được mà khẽ kêu lên một tiếng. Tiếng kêu này kích động đám giày vải, chúng không ngừng đưa đẩy hông về phía cậu, nụ cười trên mặt tàn nhẫn một cách ngây ngô.

Dương Kim nhắm chặt hai mắt, kí ức thuở bé hiện ra: trong lòng mẹ; trò đuổi bắt cậu và đám con trai này từng chơi trên khoảng sân khu tập thể. Ngay lúc này đây, cậu nguyện đánh đổi tất thảy để quay lại quãng thời gian ấy, quãng thời gian mà trên môi cậu vẫn nở nụ cười.

Nhưng thời gian chỉ trôi qua một cách tàn nhẫn, không cách nào quay ngược.

Cảm nhận được thứ dơ bẩn của chúng tiếp xúc với cơ thể mình, Dương Kim không rõ có nên biết ơn mùa đông vùng Đông Bắc vì đã khiến cậu mặc nhiều lớp quần áo không.

“Bỏ ra. Tao đưa!” Cậu đẩy bọn chúng ra, chạy lên phía trước hai bước.

Cậu vùng ra khỏi vòng vây, quay đầu lại, nhìn chúng quăm quắm:

“Tối nay tao xin mẹ tiền, mai tao sẽ mang đến lớp.”

Đám giày vải nở nụ cười thỏa mãn, đưa mắt nhìn nhau rồi kéo khóa quần lên.

Dương Kim lập tức quay đầu bỏ đi. Cậu chạy như bay, tim đập thình thịch như trống dồn bên tai.

Sau lưng cậu vọng lên tiếng một đứa trong đám giày vải:

“Tối nay mày mà còn đánh cái đàn dương cầm chết tiệt đấy nữa, mai cả trường sẽ biết mày là con thỏ đế!”

Dương Kim không nhớ mình về đến khu tập thể bằng cách nào, cậu chỉ nhớ mình đã chột dạ liếc thùng rác bên gốc cây du một cái.

Cậu mở cửa, thấy mẹ mình, Liễu Chi Quế, đang đứng ngay đằng sau cánh cửa, trên người là chiếc váy mới lạ hoắc.

“Sao về muộn thế, con có biết thời gian đáng quý thế nào không? Con đã lên cấp ba rồi, không được lãng phí dù chỉ một giây, biết chưa?” Liễu Chi Quế nói.

Mẹ từng bảo giọng cậu lạnh lùng, song cậu cảm thấy mẹ nhận xét rất thiếu công tâm. Giọng của mẹ mới lạnh lùng, lạnh đến mức cậu ngờ rằng người phụ nữ từng ôm cậu vào lòng đầy yêu thương hồi bé đã bị tráo đổi. 

Dương Kim im lặng thay giày, không đáp lại lời thị.

Cậu đã là học sinh giỏi nhất khối rồi, cậu không rõ phải làm thế nào mới có được một lời khen từ mẹ nữa.

Mẹ liếc cậu một cái rồi quay về phòng, chỉ buông một câu:

“Đi luyện đàn đi.”

Hai từ luyện đàn đâm vào hệ thần kinh của cậu tựa kim châm, cậu vẫn nhớ như in câu nói cuối cùng của đám giày vải. Cậu không muốn cả trường đều biết mình là “thỏ đế”; cậu không sợ bị kì thị, nhưng nếu chuyện đến tai bố mẹ, cậu chỉ còn đường chết.

Dương Kim siết lấy quai cặp, cất tiếng hỏi:

“Hôm nay không luyện đàn có được không ạ?”

Cậu cố gắng để giọng mình nghe bình tĩnh nhất có thể, nhưng đây lại là một sai lầm, ngữ điệu quá đỗi lãnh đạm khiến lời xin phép biến thành câu cầu khiến đầy ngạo mạn.

Mẹ quay đầu lại, nhíu chặt đôi lông mày, chỉ nhắc lại ba từ:

“Đi luyện đàn.”

Vào năm 1992, dương cầm là một món đồ hiếm có.

Vào năm 1992, căn nhà cũ trong khu tập thể nhà máy có cách âm rất kém, tiếng dương cầm xộc vào mỗi hộ gia đình trong khu, chiếm đoạt không gian cá nhân của tất cả mọi người. Kể cả có là khúc Giấc Mộng (2) của Schumann đi chăng nữa.

Đáng nhẽ Dương Kim không nên luyện bản nhạc này. Giáo viên dạy đàn vừa dạy cậu một bài Beethoven rất khó, nếu cậu không luyện, buổi học lần sau ngồi cùng mẹ sẽ bị mắng chửi thậm tệ. Nhưng cậu vẫn chọn Giấc Mộng. Giáo viên dạy đàn nói, Schumann sáng tác bản nhạc này để nhớ về thời ấu thơ. 

Cậu nhắm mắt lại và biểu diễn. Cậu trông thấy mình thuở bé được mẹ ôm trong vòng tay, thấy bố dạy mình đi xe đạp, thấy mình cũng đi giày vải rẻ tiền bố mẹ may cho như những đứa trẻ khác trong khu tập thể, chơi trốn tìm dưới ống khói khổng lồ của nhà máy. Hồi ấy, bố vẫn chưa rời khỏi nhà máy, rời khỏi Cáp Nhĩ Tân, vẫn chưa đột nhiên phát tài, mẹ cũng không vì phải một mình chống chọi với những lời đàm tiếu khắp khu tập thể mà trút giận lên cậu, đám trẻ trong khu cũng không trở thành những kẻ bắt nạt cậu như ngày hôm nay.

“Mẹ mày chứ, suốt ngày đàn ca sáo nhị, điếc hết cả tai!”

“Lắm tiền thế thì dọn nhà sang khu thương mại mà ở, giữ rịt lấy nhà ở nhà máy làm gì? Đi làm làm gì nữa?”

“Cô ả Liễu Chi Quế đấy hôm nào cũng thấy ăn diện diêm dúa lắm cơ, ai mà biết là đi làm hay đi ve vãn đàn ông?”

Giấc Mộng rốt cuộc vẫn là một giấc mộng.

Dương Kim mở mắt ra. Cậu không thể đàn tiếp nữa.

Rất nhanh, tiếng bước chân của Liễu Chi Quế vang lên. Thị hỏi cậu:

“Sao không đàn nữa?”

Dương Kim dán chặt bàn tay trên phím đàn, bên tai văng vẳng những lời đàm tiếu, châm chọc bén nhọn không ngừng nối tiếp nhau tựa tiếng chuông tang ngân dài không hồi kết.

Nhớ xin tiền. Nhớ xin tiền. Nhớ xin tiền. Cậu thầm nhắc nhở bản thân trong lo sợ.

“Mẹ ơi.” Cậu quay sang, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. “Con cần tiền tiêu vặt.”

Liễu Chi Quế im lặng nhìn cậu rất lâu rồi giơ tay lên, giáng cho cậu một cái bạt tai.

Dương Kim không lấy được tiền. Hôm sau lúc tan học, cậu bị đám giày vải chặn trong một con ngõ cụt.

“Tiền đâu?”

“Mày điếc phải không? Sao hôm qua vẫn dám đánh cái đàn dương cầm chết tiệt đấy hả?”

“Nó không điếc, nó là con thỏ đế! Con trai ai chẳng có hàng, méo hiểu sao nó lại thích nhỉ? Hay nó không có?”

Dương Kim nhìn thấy rất nhiều bóng đen ập xuống cùng rất nhiều bàn tay ác quỷ vươn về phía hông cậu. Cơ thể đi trước cái đầu, cậu tát vào mặt kẻ đối diện một cái thật mạnh, giống như tối qua Liễu Chi Quế tát cậu. 

Thằng con trai đối diện ngẩn ra một tích tắc, ngay sau đó là một tràng thóa mạ tựa sấm dội vào tai cùng những cú đấm đá lia lịa. 

Bọn chúng học không giỏi nhưng lại rất tinh ranh, chỉ đánh vào vai hoặc bụng Dương Kim chứ không đánh vào mặt cậu. Nhìn là biết rất dễ để lại dấu vết trên khuôn mặt trắng xinh của cậu, mà bọn chúng đương nhiên không muốn ông bà già lắm tiền nhà họ Dương biết chuyện.

Dương Kim nhắm mắt lại.

Cậu không hiểu rốt cuộc mình đã làm gì sai.

Sau chuyến đi Macau hè vừa rồi, cậu phát hiện trong ba lô mình có một đoạn băng cát-xét. Đoạn băng ấy là do cậu con trai một người bạn giàu có nào đó của bố để vào, cậu ta tình cờ đoán được xu hướng tính dục của cậu. 

Đáng nhẽ cậu không nên xem, đáng nhẽ cậu phải vứt đoạn băng đó xuống sông Tùng Hoa. Nhưng cậu vẫn chiếu nó lên vào một buổi chiều vắng.

Đó là một buổi chiều vô cùng oi ả, Cáp Nhĩ Tân chưa bao giờ ẩm ướt đến thế. Thật ra cậu không hề thích những động tác giao thoa kịch liệt trong phim, cậu chỉ ngưỡng mộ người trong đoạn băng vì được ôm lấy.

Được ôm cũng giống như được yêu một cách vô điều kiện vậy.

Nhưng cũng như bản nhạc Giấc Mộng, tình yêu vô điều kiện chỉ là ảo mộng, là hão huyền.

Dù sao đến tình yêu của bố mẹ cũng là có điều kiện – nếu cậu không còn là con ngoan trò giỏi, bố mẹ sẽ không yêu cậu. Đương nhiên bố mẹ có lẽ sẽ không bao giờ yêu cậu, bởi vì bố mẹ chắc chắn sẽ không yêu một đứa con đồng tính.

Cậu sợ hãi vứt đoạn băng vào thùng rác trong nhà, nhưng lại sợ bị bố mẹ bắt quả tang, vậy là bèn chạy ra sân, hốt hoảng ném nó vào thùng rác bên gốc cây du. Chuyện đáng nhẽ phải xảy ra sau đó là đống rác ấy bị nhân viên vệ sinh đổ vào thùng rác rồi bị vùi lấp cùng bí mật nhơ nhuốc của cậu. Thế nhưng, đoạn băng ấy lại bị đám giày vải trong khu nhặt được.

Cái lạnh mùa đông ngấm vào da thịt, quần cậu đã bị kéo xuống một nửa.

Dương Kim cố gắng giãy giụa, cậu rất muốn tát thêm một cái hoặc khạc vào mặt chúng một bãi nước bọt. Nhưng nào được. Tứ chi cậu đều bị giữ chặt, mồm cậu bị một tờ giấy báo vo viên chặn lại.

Dương Kim cố gắng chịu đựng vị chì ngập tràn khoang miệng, ánh mắt quăm quắm ghim chặt lấy chúng. Cậu nhủ thầm trong đầu hết lần này đến lần khác, chúng nó sẽ không làm gì đâu, chúng nó đâu có thích con trai, chúng nó chỉ tụt xuống xem qua rồi cười nhạo thôi, sẽ không sao đâu, không sao cả.

Nơi khóe mắt, cậu thấy cành cây khô lay động trong gió bấc, phía sau là vầng trăng lạnh lùng. Đột nhiên, mặt trăng bị một bóng đen che lấp. Dương Kim còn chưa kịp nhìn rõ.

“Binh! Binh!”

Hàng loạt chai rượu cứ thế đập vào đầu đám giày vải. Vụn thủy tinh bay tứ tung, Dương Kim vô thức đưa tay lên che mắt. Sau đó cậu nghe thấy từng tràng tiếng thủy tinh vỡ cùng những câu chửi thề, còn nghe thấy một tiếng “cút” rất trầm.

Khi mở mắt, trong con ngõ nhỏ chỉ còn lại cậu và người con trai từ trên trời rơi xuống kia.

Gã trai để đầu đinh, miệng ngậm một điếu thuốc, trông trạc tuổi cậu nhưng không mặc đồng phục, tay cầm nửa chai rượu, hẵng còn rỉ máu. Gã đầu đinh khẽ liếc cậu bằng đôi mắt sụp một mí, khiến hàng mi của Dương Kim bất giác rung nhẹ. Gã để chai rượu sang một bên, ngồi xổm xuống trước mặt Dương Kim, bỏ viên giấy trong miệng cậu ra rồi lấy ngón cái quẹt một cái trên mặt cậu.

Cảm nhận được sự thô ráp từ ngón tay gã, Dương Kim không kìm được mà nhấp nháy mắt, khiến hàng mi rung loạn lên. Bằng đôi mắt hấp háy, cậu nhìn thấy một vệt máu xuất hiện trên ngón cái vốn sạch sẽ của gã trai. 

Gã ngậm thuốc, liếc vệt máu trên ngón tay rồi nở một nụ cười ngả ngớn với cậu:

“Chết, làm máu bắn lên người cậu mất rồi, xin lỗi nhé.”

Chú thích:

  1. Có lẽ là xuất phát từ Thố Nhi Thần/Thố Nhi Gia – vị thần thỏ cai quản chuyện tình yêu đồng giới.
  2. Bản nhạc mang tên Traumerei của soạn giả nổi tiếng Robert Schumann (1810 – 1856).

Bình luận về bài viết này