Chương 2: Phải cẩn thận vào, học sinh ngoan

By

Dương Kim nhớ lại lần đầu tiên mình nhìn thấy máu. Chuyện xảy ra trong tiết thể dục, cả lớp được chia thành từng nhóm tập chơi bóng rổ, cậu bị đám giày vải xô qua đẩy lại rồi ngã oạch xuống sân, trầy trụa hết đầu gối. Về đến nhà, Liễu Chi Quế chỉ liếc đầu gối cậu một cái và nói:

“Đi luyện đàn.”

Lúc ấy, cậu từng mơ mộng sẽ có một người bạn học tốt bụng nào đó dìu mình dậy, cũng từng hi vọng mẹ sẽ vội vàng lấy cồn sát trùng vết thương cho cậu. Nhưng cả hai điều đều không xảy ra.

“Sao không nói gì thế? Bị đánh nhiều quá đâm lú rồi à?” Giọng nói của gã đầu đinh kéo cậu trở lại hiện thực.

Trong giọng nói ấy phảng phất ý bông đùa. Dương Kim ngước lên nhìn đôi mắt một mí cụp rặt vẻ bất cần đang nhè nhẹ cong lên, nhìn cậu chăm chú của gã trai, cậu bất giác muốn nắm lấy quai cặp, nhưng trên vai trống không.

“Lú thật đấy à-”

“Tôi không quen cậu.”

Hai người gần như đồng thời cất tiếng.

Gã trai ngoác miệng cười.

“Chà, thế thì trùng hợp quá, tôi cũng không quen cậu.”

Dương Kim lặng lẽ nhìn gã, không lên tiếng.

Tuy gã trai cười đến là vui, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu, nửa mang ý bông đùa, nửa mang ý trêu chọc. Đã rất lâu rồi chưa có ai nhìn cậu như vậy. Ánh mắt người khác dành cho cậu nếu không có ý châm chọc hay ghen tị thì cũng là sự kì vọng đầy hà khắc. Dương Kim không biết vì sao gã trai này lại làm thế. Sao có thể kia chứ? Sao trên thế giới này lại có người bằng lòng đối xử tốt với cậu được.

Cậu im lặng lâu quá rồi, nếu cứ mãi không lên tiếng sẽ thành bất lịch sự. Dương Kim dời ánh mắt sang cánh tay gã trai, thấy vài vết xước do vụn thủy tinh cứa phải, liền đưa mắt nhìn gã đăm đăm rồi nói:

“Cậu bị thương rồi.”

Gã trai nhìn cậu một lúc, như thể cảm thấy ánh mắt chăm chú của cậu rất thú vị, rồi lại nở một nụ cười khó hiểu. Sau đó, gã liếc xuống huy hiệu trường trên đồng phục của Dương Kim, khẽ nhướng mày.

“Học sinh ngoan, có thế này mà cũng tính là bị thương à?” Gã hỏi vặn lại cậu.

Đáng nhẽ Dương Kim phải căm ghét danh xưng này mới đúng, dù sao phần nhiều những nỗi đau cậu gánh chịu cũng từ cái mác “học sinh ngoan” này mà nên. Nhưng có lẽ cái rét mùa đông đã đóng băng cảm xúc của cậu, nên vào giây phút này cậu không hề ghét bỏ danh xưng đó mà chỉ càng cảm thấy gã trai này thật khó hiểu. Gã đã nghe thấy những lời đám giày vải nói chưa? Tại sao gã lại cứu một con thỏ đế bị người đời tẩy chay như cậu?

Dương Kim liếc đồng phục trên người gã rồi nói:

“Cậu không phải học sinh trường Số Ba.”

“Trường Dạy Nghề Số Ba, bên cạnh trường Số Ba.” Gã đầu đinh nhướng mày. “Đừng nói là cậu không biết đấy nhé? Ồ, chắc cái bọn học sinh ngoan các cậu không để ý bao giờ nhỉ.”

Một câu trúng tim đen, Dương Kim quả thật không biết. Cậu bặm môi, bướng bỉnh đáp:

“Tôi biết mà.”

Gã trai cười trêu cậu đầy ngả ngớn:

“Chà, thế thì cậu ghê gớm thật đấy. Tôi hỏi cậu nhé, trường Dạy Nghề Số Ba nằm trên con phố nào?”

Dương Kim bặm môi, không trả lời được. Cậu thấy hơi bực bội, bực do mình là một thằng mọt sách, bực do cuộc sống thường nhật của bản thân chỉ có đúng một con đường và hai điểm đến, tan học cũng không chịu đi ngó nghiêng xung quanh. Nhưng cậu cũng đâu làm khác được; nếu không mau về nhà thì sẽ bị đám người kia chặn đánh, hoặc sẽ bị Liễu Chi Quế mắng là không biết trân trọng thời gian. 

Gã trai bất thình lình chống tay vào đầu gối rồi đứng dậy.

“Mau đứng lên đi. Nhà cậu ở đâu? Tôi đưa cậu về.” Gã đưa tay về phía Dương Kim.

Không rõ vì sao, Dương Kim cảm thấy không muốn đứng dậy cho lắm, nhưng cậu nào còn sự lựa chọn nào khác, đành đặt tay mình vào tay gã trai. Qua lớp găng, cậu cảm nhận được bàn tay gã trai rất to, làm cậu không khỏi liên tưởng đến bàn tay đặt lên hõm lưng khi ôm bạn tình vào lòng của người đàn ông trong đoạn băng cát-xét.

Chỉ bằng một cánh tay, gã trai kéo cậu dậy. Cậu ta khỏe thật đấy, Dương Kim nghĩ thầm.

Vừa đứng vững, gã liền buông tay cậu ra rồi khom lưng nhặt ba lô đưa cho cậu. Sau đó gã hếch cằm, ra hiệu cho Dương Kim dẫn đường. Hai người sóng vai nhau đi trong con ngõ nhỏ.

Tối nay vẫn có gió bấc rít từng cơn, vẫn có cành cây xác xơ lẩy bẩy trong gió, một chiếc lá vàng rơi xuống rồi vỡ vụn, nghe giòn tan dưới gót chân gã đầu đinh. Thì ra mùa đông đã trở thành dáng vẻ này, thì ra mùa đông không chỉ lạnh mà còn có thể đẹp đến thế. Trong lòng Dương Kim âm thầm dấy lên một niềm vui.

Gã trai cất tiếng hỏi:

“Bạn cùng lớp cậu à, cái lũ khốn nạn ấy?”

Dương Kim cúi mặt, nhìn chằm chằm mũi chân mình mà đáp:

“Ừ. Cùng khu tập thể.”

“Ồ, người bên nhà máy à.”

Dương Kim khựng lại.

“Cậu… thì không à?”

Hầu hết những người sinh sống ở đây đều làm việc tại Nhà máy Cơ khí Số hai. Đây là một nhà máy khổng lồ, có đầy đủ từ khu dân cư, siêu thị, bệnh viện, đến trường học riêng, vậy nên ai cũng nói cứ gắn bó với nhà máy là đủ yên ổn cả đời, ai cũng nói có chết cũng sẽ chết ở nhà máy. Ai cũng nói không muốn rời đi. Những kẻ muốn đi đều là lập dị. 

Giống như bố mẹ của Dương Kim.

“Nhà tôi mở tiệm tạp hóa cạnh nhà máy của các cậu. Nhiều học sinh trường số ba trốn vào tiệm nhà tôi mua thuốc lá lắm. Này học sinh ngoan, có phải cậu chưa bao giờ vào tiệm mua thuốc không? Tôi chưa gặp cậu bao giờ.”

Dương Kim nhìn gã, thật thà trả lời:

“Tôi không hút thuốc.”

Gã trai chợt dừng bước, sau đó bật cười ha hả rồi tiếp:

“Cậu thú vị thật đấy.”

Dương Kim không đáp lời, cậu cúi gằm mặt, vươn chân giẫm mạnh lên một phiến lá khô. Trời đông mà sao lại thấy hơi nóng nhỉ.

Sau đó bầu không khí rơi vào im lặng, cả hai không nói gì nữa, trong không gian chỉ nghe tiếng bước chân. Ánh đèn đường tù mù chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ trên lối đi, đến mức hai chiếc bóng song song của họ cũng chẳng thể hiện rõ. 

Dương Kim không khỏi hụt hẫng. Cậu không biết vết thương trên cánh tay gã trai có nghiêm trọng không, không biết nhà gã ở đâu, không biết gã tên gì, không biết vì sao gã lại cứu mình trong khi rõ ràng đã nghe thấy đám giày vải gọi cậu là “thỏ đế”. Đáng nhẽ cậu phải đối xử tốt hơn với ân nhân cứu mạng, ví dụ như hỏi thăm tình hình của gã thêm lần nữa, mời gã đến nhà uống một cốc cacao nóng bố cậu mang từ Macau về, hoặc là đưa gã đến bệnh viện để xử lí vết thương một cách thỏa đáng.

Thỏa đáng.

Dường như Dương Kim chưa bao giờ học được hai tiếng này.

Đến khi hai chiếc bóng song song của cậu và gã trai một lần nữa xuất hiện trước mắt Dương Kim, họ đã đứng dưới bóng đèn đường bên cổng khu tập thể. 

Đường về nhà sao mà ngắn ngủi, thời gian sao mà trôi nhanh quá.

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn gã trai chăm chú. Suốt cả quãng đường, dẫu có bao nhiêu điều muốn hỏi, cậu chẳng thể phát ra dù chỉ một từ.

“Đừng để bị bắt nạt nữa nhé. Cậu là đàn ông, vớ được cái gì thì cầm lấy đập vỡ đầu nó luôn, biết chưa?”

Dương Kim im lặng nhìn gã hồi lâu rồi hỏi:

“Cậu biết thỏ đế nghĩa là gì không?”

Tựa như chiếc lá vàng cuối cùng rơi theo gió bấc, sự trầm mặc giáng xuống một cách bất thình lình, song vẫn là lẽ dĩ nhiên.

Mùa đông đã đến thật rồi, làn hơi trắng phả ra từ khuôn miệng bám lên kính rồi lại biến mất. Dương Kim cảm thấy đôi mắt cận của mình thật đáng ghét; nếu không bị cận, cậu đã có thể nhìn rõ biểu cảm của gã trai trong khoảng lặng dài đằng đẵng này rồi.

Chiếc bật lửa đánh một tiếng “tách”. Gã trai lấy một bao thuốc ra từ túi áo rồi châm lửa. Sau một hồi lâu nhìn cậu chăm chú, gã trả lời:

“Biết chứ.”

Vậy vì sao lại cứu tôi? Ánh mắt Dương Kim không rời đầu thuốc chập chờn trên tay gã trai, câu hỏi ấy không thể thốt thành lời.

“Nên là cậu phải cẩn thận vào, học sinh ngoan ạ.” Gã trai ngậm điếu thuốc trong miệng rồi quay người rời đi. 

Cuộc đối thoại đột ngột kết thúc, dừng lại ở một điểm mập mờ.

Gã trai đã đi khỏi nơi ánh đèn đường chiếu rọi, Dương Kim không thấy được gì ngoài ánh lửa lập lòe của đầu thuốc. Cậu bất giác tiến lên một bước, có lẽ là muốn đuổi theo, có lẽ là muốn hỏi tên của gã trai, nhưng cho đến cuối cùng, cậu vẫn không làm gì cả.

Khi cậu quay đầu lại, trong nhà đã sáng đèn. Liễu Chi Quế đứng trước cửa sổ, lặng lẽ nhìn cậu.

Bình luận về bài viết này