Chương 41

By

Không biết điện thoại của ai cứ rung mãi chẳng thôi, Tư Triết vừa mở mắt ra đã phải vội nhắm lại vì ánh nắng chói chang. Anh lật mình, cáu kỉnh trùm chăn qua đầu, muốn ngủ thêm một lát.

Dù mới sáng sớm nhưng bên ngoài đã bắt đầu ồn ào, tiếng đi lại nơi thang máy và tiếng nói chuyện không ngừng vang lên, làm cơn ngái ngủ bay sạch một khi thức giấc. Tư Triết nằm ườn ra, đột nhiên cảm thấy bên cạnh có cái gì đang động đậy, còn kêu hừ hừ bất mãn, tiếng kêu rất nhẹ, như bé mèo được xoa cằm đang làm nũng với chủ.

Không đúng, mèo ở đâu ra, là Đậu Đậu, đây cũng không phải nhà anh mà là nhà nghỉ ở Tằng Thố Ang.

Tư Triết tức thì tỉnh như sáo.

Lúc ngủ, Đậu Ức Từ thích ôm chăn. Cảm thấy trong lòng trống không, cậu liền đưa tay ra mò mẫm theo thói quen, vừa mò vừa duỗi lưng rồi “ưm” một tiếng dài.

Tư Triết vội nhét trả chăn cho cậu, vuốt da mắt đang chùng. Anh ngồi dậy nhìn mới phát hiện hai chiếc giường ban đầu đã được ghép làm một, nhưng cả người Đậu Ức Từ vẫn lăn hết sang bên anh, chỉ có cái chân ở bên giường kia, đắp luôn chăn của anh, chăn của mình thì đã vứt xuống đất từ lâu.

Trên tay vịn chiếc ghế cạnh giường vắt một cái khăn tắm, cái áo phông trên người Đậu Ức Từ cũng hơi quen quen, lòng bàn tay khô ráo, sạch sẽ, không còn cảm giác dính nhớp. Tư Triết nhớ lại xem đêm qua mình ngủ kiểu gì, tưởng tượng ra cảnh Đậu Ức Từ tự làm hết những việc này sau khi anh ngủ, vừa đau lòng vừa không khỏi muốn cười, thế là lập tức nằm trở về, kéo Đậu Ức Từ qua, ôm vào lòng.

Tuy khung xương con trai rộng, thiếu thịt, nhưng ôm vào vẫn dễ chịu phết. Sau cơn mưa trời lại nắng, ánh mặt trời ấm vừa đủ, Tư Triết đã nhường chăn cho Đậu Ức Từ, mình trần như nhộng, anh nhắm mắt vào một cách vô cùng mãn nguyện, thỏa lòng ôm cậu đánh tiếp một giấc.

Song giấc ngủ này không kéo dài được bao lâu, phòng ốc cách âm thật sự quá kém, rất nhanh sau đó Đậu Ức Từ đã bị đánh thức.

Cậu chưa mở mắt đã phát hiện ra mình đang được ôm từ đằng sau, đầu đang gối lên cánh tay Tư Triết.

Quyết định trong đêm đúng là một hành vi hết sức thiếu chín chắn, vì đêm tối dễ khiến con người trở nên cảm tính, trời vừa sáng tất cả đều sẽ tách gãy, lộ ra bản chất nhát gan.

Thay đổi rất khó, đặc biệt là đối với kiểu người như Đậu Ức Từ, nhưng lần này cậu không muốn thu mình về nữa, cậu cũng muốn phấn chấn tinh thần nhìn Tư Triết dưới ánh mặt trời, nói với anh câu chào buổi sáng.

Nhưng cách cậu xoay người, ôm ấp đều không thành thạo cho lắm, vẫn có chút căng thẳng, như thể ngủ đờ ra nên mới làm vậy, nhưng thực chất tim đang đập binh binh, cổ họng căng cứng liên tục nuốt lên xuống.

“Chào.” Cậu chỉ liếc Tư Triết một cái đã cúi đầu xuống, nhưng hai giây sau lại đỏ mặt ngẩng đầu lên.

Lúc mới tỉnh giấc không nên nhìn cảnh tượng kích thích quá.

Đậu Ức Từ lách mình gối lên đầu vai của Tư Triết, đặt tay trước ngực anh như thăm dò, khẽ hỏi:

“Anh ngủ ngon không?”

Hiếm khi Đậu Ức Từ chủ động như thế, Tư Triết còn muốn tận hưởng thêm chút nữa, sợ cậu xấu hổ nên anh không nhìn cậu mà tiếp tục nhắm mắt, cúi xuống, dụi cằm lên đỉnh đầu cậu.

“Chào, nhờ có em mà ngủ cực kì ngon.”

Nếu ngày nào cũng được giọng nói lười biếng quyến rũ thế này đánh thức, ai còn thèm ngủ nướng chứ? Đậu Ức Từ vừa nghĩ vừa hỏi:

“Anh có khát không? Có đói không? Hình như mười hai giờ phải trả phòng rồi. Hôm nay anh định làm gì á? Nếu có việc thì…”

Thì sao? Tư Triết nghe mà sướng hết cả lòng mề, còn buồn bực sao đột nhiên lại không nói nữa.

Có việc thì đi làm đi, không cần lo cho em, em tự đi dạo được mà — đây là lời thoại Đậu Ức Từ đã soạn sẵn từ sớm, nhưng không biết nghĩ đến gì, sau khi ngập ngừng giây lát lại nói:

“Thì, có thể đưa em theo với không? Em nhất định sẽ không gây rắc rối cho anh đâu.”

Tim Tư Triết như bị người ta véo một phát, co lại rồi nhanh chóng phình to ra.

“Tôi không biết em sẽ tới nên hôm nay đúng là có lịch mất rồi.” Anh cuộn một lọn tóc của Đậu Ức Từ vào ngón tay. “Mấy năm trước từng giúp một đứa nhỏ khiếm thị tìm người hiến giác mạc, sau khi phẫu thuật thì phục hồi khá ổn định, có thể đi học rồi, tôi muốn đến thăm nó trước khi về Bắc Kinh.”

“Nhưng cũng không phải việc gấp gì, sau này vẫn có cơ hội. Nếu em muốn đi mấy nơi như đảo Cổ Lãng thì tôi đi với em trước. Tối nay em theo tôi về nhà, đừng ở khách sạn.”

Đậu Ức Từ nghĩ một hồi rồi hỏi:

“Bạn nhỏ đó sống ở đâu? Xa không?”

“Không ở Hạ Môn, cũng không xa, chỉ là tới đó hơi rắc rối, phải đi tàu cao tốc trước rồi ngồi xe buýt.”

Rốt cuộc đâu mới là nơi để lần sau có cơ hội thì đến cũng không sao, Đậu Ức Từ vẫn có thể nhận thức một cách rõ ràng.

“Em đi được không? Mình cùng đi đi.”

Tư Triết cười đáp:

“Được chứ, em muốn ngồi ô tô hay ngồi tàu cao tốc?”

Nếu thời gian đi đường chậm hơn chút, nhiều hơn chút, Tư Triết sẽ có thể bớt chút sức ra nghe nhạc, nói chuyện, ăn uống linh tinh cùng cậu rồi, có khi còn có thể nắm tay nữa, đúng không.

Thế là Đậu Ức Từ trả lời không chút do dự:

“Tàu cao tốc.”

“Không thành vấn đề.” Tư Triết nói xong liền buông Đậu Ức Từ ra, xuống giường tìm điện thoại, đặt thêm một tấm vé tàu cao tốc.

Đậu Ức Từ vội vàng chuyển tầm mắt ra chỗ khác, nhìn chằm chằm sợi tóc trên gối không biết của ai, nghe Tư Triết vẫn đang để mình trần đi tới đi lui, vừa xem điện thoại vừa nói:

“Bây giờ mới có chín giờ, tôi về nhà thay quần áo đã rồi quay lại đón em, đưa em đi ăn trước, ăn xong thì xuất phát.”

Anh quay sang đánh giá Đậu Ức Từ đang che mình kín mít trong chăn:

“Em ngồi dậy tôi xem nào, nhỡ em mặc không vừa áo tôi thì để tôi tiện đường mua cho em mấy cái mới.”

Lúc này Đậu Ức Từ mới nhớ ra mình đang mặc áo của Tư Triết.

Tư Triết đã lấy khăn tắm quấn quanh thân dưới. Đậu Ức Từ ngoan ngoãn ngồi dậy, cuối cùng cũng dám đàng hoàng mắt đối mắt với anh, nhìn anh đầy ngơ ngác.

“Em có áo mà.”

“Có à?” Tư Triết vốn đã sắp đi đến cửa nhà tắm rồi, nghe vậy liền dừng chân, quay trở lại giường, giả vờ nghi hoặc: “Có mà sao còn mặc của tôi? Em mặc của tôi thì tôi mặc gì? Cứ thế cởi trần ra ngoài hả?”

Nói rồi, anh gác một chân lên giường, ngồi xuống trước mặt Đậu Ức Từ, mặc cả với cậu:

“Hay là em cởi trần nằm trên giường đợi tôi đi, được không?”

“…” Phản xạ của Đậu Ức Từ chưa bao giờ nhanh đến thế, cậu kéo chăn lên, trùm kín Tư Triết xấu xa.

“Em có áo! Đêm qua giặt xong phơi trên lan can kia kìa!”

Tư Triết cười đến nỗi cả người và chăn đều rung bần bật, cười đến nỗi Đậu Ức Từ thẹn quá hóa giận, không để anh bỏ chăn ra, cứ giữ chặt tay.

“Đồ dê xồm! Lần trước đáng nhẽ phải nói cảnh sát bắt anh đi mới đúng!”

“Đi mau đi!”

Ở phía Nam, dù không phải mùa mưa, quần áo phơi ra cũng rất khó khô hết trong một đêm, huống hồ Đậu Ức Từ còn chẳng giũ, lúc phơi hoảng loạn quá nên không trải ra.

Đêm qua trước khi tắm Tư Triết vốn cũng muốn nhắc cậu.

Nhớ tới dáng vẻ em bé khờ quấn chăn ngồi trên giường, vừa tức vừa tội nghiệp tiễn anh bằng ánh mắt, dặn anh mau quay lại, Tư Triết vô cùng vui sướng.

Đi ngang qua sạp bán trái cây, anh càng nhìn càng thấy thích những quả xoài lớn bên ngoài xanh bóng bên trong chín thơm kia, bèn nổi hứng mua liền sáu quả, định bụng mang về nhà nhờ mẹ mình gọt hộ, bỏ vào hộp bảo quản rồi mang đi đút từng miếng cho Đậu Ức Từ ăn, khiến cậu trở nên ngọt ngào hơn, mọng nước hơn.

Bình luận về bài viết này