Chương 42

By

Khi Tư Triết trở lại, Đậu Ức Từ vẫn đang nằm trong chăn lướt điện thoại. Trì Tâm Tâm gửi cho cậu một bài hướng dẫn du lịch cực dài, bên trong viết chi tiết mấy mươi món ngon nhất định phải ăn nếu đến Hạ Môn, riêng đồ ăn sáng thôi đã chiếm hết hai trang, có hình ảnh minh họa kèm theo, khiến dạ dày cậu sôi sùng sục, nước dãi suýt chút nữa thấm ướt gối.

Lão Đậu cũng gửi tin đến, chụp tấm ảnh hỏi cậu còn muốn giữ đống sách này hay không, có thể đem tặng người khác hay không. Đậu Ức Từ nhấn vào nhìn, phát ra đó đều là sách tham khảo cậu đọc hồi tiểu học và cấp hai, bèn hào phóng trả lời: Thưởng cho ngươi đó.

Lão Đậu: Tạ chủ long ân.

Khi cậu thay sang đồ sạch, thu xếp hành lí, trả tiền phòng, rời khỏi nhà nghỉ đã sắp trưa rồi. Đậu Ức Từ chọn mấy món muốn ăn trong bài hướng dẫn dựa theo cảm giác, sau khi Tư Triết xem qua thì nói với cậu đây đều là đồ hot trên mạng, hữu danh vô thực, những món thật sự ngon tập trung ở các tiệm nhỏ có khi chẳng có lấy biển hiệu trong ngõ khuất tầm mắt cơ, thậm chí đến tiệm cũng không có, đồ dùng và nguyên liệu đều để hết trên xe đẩy, đi khắp nơi khắp chốn, phải dậy thật sớm mới gặp được.

Anh đưa Đậu Ức Từ đến một hàng cháo vịt đối diện với bảo tàng Hoa Kiều ở đường Tư Minh Nam, tuy gần sát điểm tham quan nhưng đã mở hơn hai mươi năm rồi, rất được dân bản địa yêu thích, ngoài cháo vịt còn bán cả mì sợi (1) và mì sa tế (2). Gần sát giờ cơm, người tới ăn cháo đã xếp thành hàng trước cửa tiệm.

Tư Triết nói với Đậu Ức Từ:

“Ở đường Hạ Hòa có một quán mì vịt khá ổn, nhưng chuyển đi mất rồi, địa chỉ mới hơi khó đi. Hôm nay thử món này trước đã, lát nữa quay về đưa em đi ăn món khác.”

Bụng Đậu Ức Từ cứ cách một hồi lại reo lên một tiếng, đã đói đến mức da ngực sắp dán vào lưng rồi.

Chủ quán đề xuất vị khách phía trước gọi chân vịt hầm cho con nhỏ ăn.Đến lượt Tư Triết và Đậu Ức Từ, Tư Triết cũng chọn một suất chân vịt hầm lớn, còn gọi một bát mì sa tế, bốn cái quẩy, thêm hàu, tiết canh vịt và cháo lườn vịt. Các món ăn lần lượt được dọn hết ra trước mặt Đậu Ức Từ.

Vị mặn mà không nồng, ngập dầu mà không ngấy, Đậu Ức Từ hai tay hai súng, gặm một miếng chân vịt lớn đầy xốt rồi húp một ngụm cháo lớn nhuyễn mịn, ngon tới mức khiến người ta chép miệng, đúng là hạnh phúc muốn rớt nước mắt.

Nhìn bộ dạng thuồng luồng ba ba của cậu, Tư Triết cười, nói:

“Chậm thôi, đừng ăn nhiều quá, chốc nữa đưa em đi nếm thử sữa hạt với táo chiên, chừa bụng lại chút.”

Những thứ muốn cho cậu, muốn để cậu trải nghiệm quá nhiều, Tư Triết vẫn nhớ nguyên tắc của Đậu Ức Từ, không kìm được mà làm nũng với cậu:

“Hôm nay cứ lãng phí cùng tôi đi, nhé?”

Lần trước Trì Tâm Tâm nói gì ấy nhỉ? Biết làm nũng mới được ưa thích hả? Quá đúng luôn!

Đừng nói lãng phí hai bát mì, dù thêm mười bát hai mươi bát nữa, để trên bàn không ăn, chỉ cần Tư Triết thích, Đậu Ức Từ cũng bằng lòng dứt khoát gọi cho anh ngay lập tức.

Tàu cao tốc rời bến lúc hai giờ ba mươi phút, từ Hạ Môn đi Ninh Đức mất tầm hai tiếng mười lăm phút. Ăn xong cũng sắp đến lúc đi, Tư Triết mua nước và đồ ăn vặt giết thời gian, bắt xe với Đậu Ức Từ đến trạm Hạ Môn Bắc.

Trạm dừng cuối cùng là Chiết Giang, trước khi tới Ninh Đức phải qua Tuyền Châu và Phúc Châu, trên tàu rất đông. Trước đó Tư Triết mua hai vé ngồi hạng hai, vốn muốn trả vé mua hai tấm hạng nhất, đáng đã hết vé. Đậu Ức Từ lại thấy không sao, sau khi lên còn hỏi Tư Triết:

“Tàu hỏa vỏ xanh trước đây anh kể anh từng đi đó, bây giờ còn không?”

Tư Triết vừa bỏ hộp xoài trong ba lô ra đặt lên chiếc bàn nhỏ:

“Ở vùng sâu vùng xa vẫn có.” 

Anh quay sang nhìn Đậu Ức Từ ngồi ở giữa:

“Muốn đi thử à? Cơ sở vật chất kém xa tàu cao tốc đấy.”

Bên trái Đậu Ức Từ còn có hành khách khác, đặt vé gấp quá, ngồi được cùng nhau cũng nhờ đổi với người khác sát giờ.

Từ lúc ngồi xuống, cơ thể cậu đã cố tình, vô tình dựa sang bên phải.

Cậu vốn muốn đáp “chỉ cần đi cùng anh thì không sao hết” lại thấy như vậy lắm chuyện quá, bèn nói:

“Còn không thử nữa, sau này chẳng may thay hết bằng tàu cao tốc thì đâu còn cơ hội.”

Tư Triết quả nhiên hiểu ý cậu, anh bật cười:

“Vậy cũng đúng, đợi lần nghỉ phép tới của em, tôi sẽ đưa em đi. Hai người đi cùng nhau tương đối an toàn, cũng sẽ không chán, em thấy sao?”

Đậu Ức Từ đến đi đâu cũng chưa nghĩ tới đã bắt đầu chờ mong, gật như gà mổ thóc.

Trước nay cậu không phải người đam mê du lịch, bây giờ lại khao khát được đi tới tất cả những nơi Tư Triết từng đi, ngắm phong cảnh tất cả những nơi cậu chưa từng chiêm ngưỡng tận mắt.

Bầu không khí vừa đẹp, chuyện để nói rất nhiều, khổ nỗi sáng dậy sớm quá, chưa đi được bao lâu Đậu Ức Từ đã bắt đầu buồn ngủ, ngáp ngắn ngáp dài liên tục. Ngại bên cạnh có người, cậu không dám đề cập chuyện nắm tay với Tư Triết, bèn lấy tai nghe trong túi áo ra đưa Tư Triết một bên, đợi anh đeo xong thì bật playlist cậu tải xuống trước khi lên máy bay.

Tư Triết đổi sang góc ngồi khác thoải mái hơn, nhắm mắt chuẩn bị nghe thử xem em bé khờ thích thể loại nhạc gì, trong lòng ấp ủ cảm xúc lãng mạn khi ở bên người mình thích, không ngờ sau khi sự yên tĩnh ngắn ngủi trôi qua, tai nghe đột nhiên truyền tới một đoạn thơ khai màn (3) được đọc bởi giọng Bắc Kinh chuẩn chỉ, gì mà “ngỗng lớn tìm ăn bay bốn bể, vì cháu con mệt dựng tổ êm, đêm ngày tìm ăn lượn mấy chốn, chỉ sợ ngỗng bé phải thiệt thân…” (4)

Ngay sau đó, búa gỗ (5) gõ “cạch” một tiếng, khiến Tư Triết đang mù mịt hơi nước trong đầu giật mình, câu chuyện bắt đầu.

“Muốn nghe sách, ngài hãy nhìn về Kinh Nam, hướng chính Nam của Bắc Kinh, bỏ qua Cố An, đi tiếp về phía Nam sẽ đến Bá Châu, ở huyện Bá, Kinh Nam có một gia trang gọi là Đồng gia trang. Vào năm Khang Hi thứ hăm tám, ở Đồng gia trang huyện Bá, Kinh Nam có một vị hảo hán chưa ai biết đến, họ Đồng tên Lâm, tự Hải Xuyên…”

Tư Triết:

“…”

Hóa ra là bình sách…

Mật độ rừng ở Phúc Kiến đứng đầu toàn quốc, tám non một nước một cánh đồng, tàu rất nhanh đã rời khỏi thành phố bê tông cốt thép, bước vào một vùng trời đất kề cận núi sông.

Ngoài cửa sổ là núi đồi trùng điệp, nhìn ra ngoài sẽ thấy được từng cánh đồng xanh ngát, mây mù vờn quanh, như thể đặt chân tới tiên cảnh chốn trần gian.

Nhìn sang Đậu Ức Từ, mái tóc bị dầu gội chất lượng không tốt lắm làm cho quăn xù, áo phông cũng rộng thùng thình, trên khuôn mặt ngoại trừ chiếc mũi thì nổi bật nhất là hàng mi, tai nghe nhét trong tai, đầu nghiêng ngả theo tàu, sắp sửa gục xuống đến nơi, hiển nhiên là chuẩn bị ngủ gật rồi.

Tàu đang qua hầm, khung cảnh có lúc sáng như ban ngày, có lúc lại tối tựa ban đêm. Nếu là Tư Triết, anh nhất định sẽ bật bài “Đêm xanh thẫm” của Thai Triệu Mai, hoặc cho Đậu Ức Từ nghe “từ bao giờ, em muốn nói mà không nói, tình là thành ý đong đầy khoe mắt, mong chờ cùng anh giãi bày cõi lòng, tự mở ra một lần, câu chuyện của em có được không, anh có muốn biết” (6), nhưng bây giờ, anh lại cảm thấy bình sách cũng hay, tướng thanh cũng tốt; giống như đời người vậy, bất luận trải qua bao nhiêu lần tinh thần nhiệt huyết, ủ ấp bao nhiêu lí tưởng, bao nhiêu tình sầu, bay cao bao nhiêu xa bao nhiêu, chân đạp mạnh bao nhiêu lún bao nhiêu, từng nghe bao nhiêu giai điệu, từng thấy bao nhiêu niềm vui và nỗi đau, từ đầu đến cuối đều chỉ là chúng sinh muôn loài vô tri vô thức, một người lấy việc nghe kể trăm nỗi khổ của người đời khắp hang cùng ngõ hẻm xưa nay trong quán trà làm vui thú mà thôi.

Có lẽ tình yêu tuyệt vời nhất chính là như thế, dẫu có do ảo giác trí óc tự vẽ ra cũng là một niềm hạnh phúc giản đơn, không phân cao thấp, sang hèn.

Một người yêu tuyệt vời cũng vậy, khiến bạn ở nơi xa nhung nhớ, lại quyến luyến chốn có họ ngày đêm đợi chờ.

Câu chuyện vẫn đang tiếp tục. Tư Triết nhấc tay vịn ở giữa lên, chẳng bao lâu sau, trong không gian tranh tối tranh sáng, Đậu Ức Từ quả nhiên gục lên vai anh một cách thuận lợi, tay bị anh nắm lấy dưới lớp áo ngoài một cách tự nhiên.

Anh thấy nhớ Bắc Kinh hơn bao giờ hết, anh nghĩ anh đã không còn đợi nổi, cũng không cách nào để Đậu Ức Từ về một mình trước nữa rồi.

Chú thích:

  1. Mì sợi: sợi mì cực mỏng cực dài làm từ bột mì, chung một loại mì với mì trường thọ
  2. Mì sa tế: hay còn gọi là mì shacha, món mì trộn nổi tiếng ở Hạ Môn
  3. Thơ khai màn: bài thơ bốn câu mở đầu cho tướng thanh hoặc bình sách
  4. Cô Nguyệt dịch tạm, mong là không chối quá.
  5. Búa gỗ: búa của người bình sách
  6. Trích lời bài “Dùng nhạc tỏ lòng” của Quan Thục Di và Lâm San San.

Bình luận về bài viết này