Chương 43

By

Đậu Ức Từ đi được ba ngày, đến chiều tối ngày thứ ba, Trì Tâm Tâm cuối cùng cũng thấy cậu cập nhật trên bảng tin.

Vẫn là một tấm ảnh không chỉnh filter, đăng liền chín tấm, chẳng theo quy luật gì như đăng cho đủ vậy: có cây cối trong vườn, hai bát cháo và mì ăn một nửa rồi mới chụp, bà cụ tóc bạc phơ đi chân trần bán thạch sa trùng bên đường, phong cảnh mờ ảo không rõ ngoài cửa tàu và vị khách chẳng may lọt vào ống kính, một chiếc hộp không vẫn dính nước quả màu vàng, còn có hai tấm vé xe mười bốn tệ từ trạm xe buýt Ninh Đức đi thị trấn Hoắc Đồng. 

Trì Tâm Tâm vừa dạo ngõ Nam La Cổ trước đây chị ghét nhất cùng Lâm Vũ, đang trên đường đi ăn canh chua cá. Taxi dừng ở đầu đường Thập Tự cách điểm đến hai trăm mét, chị mở tấm cuối cùng ra nhìn hết nửa ngày, nhìn kiểu nào cũng không hiểu chụp cái gì, không khỏi lầm bầm một câu:

“Cái khỉ gì thế…”

Lâm Vũ nghiêng qua xem:

“Cái áo đấy, đắp trên người này.”

Anh tò mò nghiêng đầu, đổi góc khác quan sát:

“Hình như là cánh tay của hai người đặt cạnh nhau. Em nhìn chỗ này xem, có phải đang nắm tay không.”

Trì Tâm Tâm trợn trừng mắt, chỉ hận kính của mình không phải kính hiển vi:

“Không thể nào! Nắm tay với ai? Nó ở cùng Tư Triết mà, không thể nào không thể nào.”

“Chắc là muốn nói trên xe lạnh, không mang đủ quần áo, hai người đành khoác chung một chiếc.” Chị nghĩ kĩ thêm, càng nghĩ càng thấy đúng. “Em phải gửi cho nó mấy cái áo mới được.”

Lâm Vũ trả tiền xong, mở cửa xe, xuống trước, quay lại đỡ Trì Tâm Tâm ra:

“Chắc không cần đâu, không phải hai hôm nữa là về rồi sao? Hoặc là bảo cậu ấy mua lấy mấy cái ở đó vậy.”

Trì Tâm Tâm vẫn muốn tiếp tục phát biểu quan điểm, sự chú ý lại chuyển phắt sang một bóng dáng quen thuộc ánh đèn chiếu vào:

“Í?”

“Sao thế?” Lâm Vũ nhìn theo ánh mắt chị.

“Hình như em… nhìn thấy bố Đậu Tử, vừa vào xong, còn dẫn theo một người phụ nữ với một đứa trẻ nữa.”

Không đợi Lâm Vũ lên tiếng, Trì Tâm Tâm phản ứng cực nhanh, lập tức kéo tay anh đuổi theo.

“Đi đi đi, đi xem thử, không phải là giấu Đậu Tử sinh cho nó một đứa em trai ở ngoài đấy chứ? Chuyện kiểu này em thấy nhiều lắm rồi!”

Lâm Vũ vẫn chưa hiểu đầu cua tai ngheo ra sao, do bị kéo nên chân bước loạng choạng, vừa đi vừa hoang mang hỏi:

“Em thấy ở đâu mà nhiều?”

“Trong phim ấy!” Trì Tâm Tâm không dám nghỉ ngơi giây nào, nhìn chằm chằm mục tiêu, khuôn mặt tràn đầy chính nghĩa và trách nhiệm một cách kì lạ, trả lời dứt khoát mà chắc chắn.

Lâm Vũ:

“…”

“Suỵt! Sang bên này sang bên này, mình đi men theo tường, lát nữa vào nhớ che cho em đấy!”

Lâm Vũ:

“…Vâng ạ…”

Từ thị trấn đến thôn còn phải ngồi xe nửa tiếng, đi bộ một đoạn ngắn nữa. Đậu Ức Từ ăn nhiều xoài quá, thấy khó chịu trong bụng, giữa đường không có hàng thuốc, Tư Triết bèn dạy cậu chụm năm ngón lại ấn ở vị trí của dạ dày, cảm giác đau sẽ biến mất rất nhanh.

“Thế nào rồi?” Tư Triết nghĩ mình không chăm sóc tốt cho cậu, cứ xót xa, áy náy không thôi.

Càng gần thôn không khí càng ẩm ướt hơn, Đậu Ức Từ có chút không quen, người toát mồ hôi, phát ban, ngứa ghê gớm.

“Đỡ nhiều rồi anh.” Cậu không muốn Tư Triết lo, bèn cố gắng chuyển chủ đề, che giấu sự khó chịu. “Cách này hiệu quả phết.”

Sẩm tối, con đường nhỏ vào thôn chẳng còn mấy người, hai bên đường vang lên tiếng chim vỗ cánh trên đồng lúa, làm dậy tiếng ếch kêu liên hồi. Tư Triết đưa tay qua cho Đậu Ức Từ nắm:

“Một thầy lang già tôi phỏng vấn trước đây dạy tôi đó.”

Vừa nắm tay, Đậu Ức Từ liền không thấy khó chịu nữa, tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên mới mẻ, thú vị, tâm trạng cậu cũng theo đó mà vui vẻ hơn, bước chân càng ngày càng chậm. Cậu ngó nghiêng xung quanh, nhìn khói bếp nghi ngút bốc lên trước mặt, hỏi Tư Triết:

“Đêm nay mình ở đâu?”

Tư Triết nhìn đồng hồ trên tay:

“Để tôi tìm tài xế quen, thuê xe về Hạ Môn.”

“Ơ?”  Trong thị trấn có vài nhà nghỉ, khi đi qua Đậu Ức Từ còn thầm quan sát, so sánh nữa. “Gấp vậy ạ?”

Tư Triết không giải thích nhiều:

“Ừ, sáng mai còn có chuyện phải làm, đành để em chịu cực một chút vậy.”

Đậu Ức Từ ngơ ngác “ồ” một tiếng, trong lòng nghĩ, cũng tốt, về sớm sớm, cậu đỡ cứ chốc lại đau đầu chốc lại nóng đầu, để Tư Triết phải chăm sóc suốt.

Tư Triết rất thuộc đường, sau khi vào thôn gần như không đi sai tí nào đã tìm được nhà của Trần Hữu Dung.

Trên đường đến đây Đậu Ức Từ đã nghe kể một số chuyện của Tiểu Dung. Tư Triết nói với cậu, thôn mà nhà họ Trần sinh sống không tới nỗi nghèo lắm, chỉ là tư tưởng trọng nam khinh nữ còn quá nặng. Thị trấn Hoắc Đồng và cả Ninh Đức nổi tiếng nhất là bộ môn tạp kĩ truyền thống “Hoắc Đồng dắt sư tử”, nhưng bộ môn này chỉ truyền cho nam, không truyền cho nữ. Bố Tiểu Dung mất sớm, em lại bị tật mắt bẩm sinh, mẹ em sợ gánh nặng nên đã bỏ trốn với người khác, vứt đứa con hơn một tuổi cho bà nội đã già, hai bà cháu dựa vào nhau mà sống.

Nếu không nhờ Mặc Sảng đi ngang qua phỏng vấn chụp lại dáng vẻ em mò mẫm trồng lạc trên đồng, chỉ e cả đời này em cũng không có cơ hội đến bệnh viện lớn khám một lần, cũng không thể nhìn thấy ánh sáng, cắp sách đến trường như các bạn cùng tuổi.

Người hiến giác mạc là một cô bé chưa đầy mười sáu tuổi bị ung thư giai đoạn cuối, đang ở độ tuổi đẹp đẽ nhất. Trước khi cô bé lâm chung, Tư Triết đã đồng ý với cô phải thường xuyên đến thăm bé gái may mắn thay cô tiếp tục ngắm nhìn thế giới kia.

Sau khi được giới truyền thông đăng tải, câu chuyện của Tiểu Dung cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của chính quyền địa phương. Hai năm trôi qua, thị lực của em hồi phục rất tốt, dưới sự giúp đỡ của ủy ban thôn, hai bà cháu đã có nhà mới, nuôi ốc sên bạch ngọc và bọ cạp thuốc, có thêm một nguồn thu nhập, đời sống thoải mái hơn nhiều.

Khi hai người đến nhà Tiểu Dung, cô bé đang giúp bà nấu cơm, vừa nhìn thấy Tư Triết thì chẳng màng gì nữa, vứt hết đồ trong tay xuống rồi nhào tới:

“Anh!”

Cô bé bảy tuổi không còn tết tóc hai bên, tóc mai gài ra sau tai bằng kẹp nhựa màu sắc, trông rất lanh lợi. Tư Triết không tiện bế thốc em lên như hồi trước, bèn sụp xuống cho cao bằng em, ôm một lát, xem xét từ trên xuống dưới:

“Lại cao lên rồi đúng không?”

“Năm nay cao lên hai centimet đó ạ!” Tiểu Dung nói tiếng Phổ thông không tốt lắm, cô bé phấn khích ôm cổ Tư Triết, không hề rụt rè mà thơm chụt chụt lên má anh: “Anh, lâu lắm rồi anh không tới! Em với bà đều nhớ anh đó!”

Tư Triết bị bất ngờ, vội lùi về sau, dở khóc dở cười nhìn Tiểu Dung:

“Con gái không thể tùy tiện thơm người khác đâu, nhất là đàn ông trưởng thành như anh đây, đi học rồi thì phải học cách bảo vệ bản thân, trừ phi là người em rất thích và người đó cũng thích em như vậy.”

Nghe anh nói thế, Tiểu Dung cuối cùng cũng có chút xấu hổ, nhỏ giọng lại:

“Gặp anh nên mới vui mà, anh chính là người em rất thích đó. Bao giờ lớn em sẽ lấy anh.”

Trước mặt Đậu Ức Từ, Tư Triết cũng hơi ngại, ho khan hai tiếng:

“Nhưng anh đã có người mình thích rồi, không đợi em lớn được.”

Trông Tiểu Dung có chút mất mát, Tư Triết kiên nhẫn an ủi em:

“Thích là do đam mê, thân mật và lời hứa tạo nên, thiếu một cái cũng không được, không giống với cảm giác thích em dành cho anh bây giờ. Sau này em lớn, gặp được người mình thích thật sự rồi sẽ hiểu.”

“Được rồi, bà nội bị đau lưng, mau đi giúp đi.”

Cảm xúc con trẻ đến nhanh đi cũng nhanh, thấy Tiểu Dung quay lại bếp, Đậu Ức Từ vội hỏi Tư Triết:

“Em không chuẩn bị gì hết, có phải không ổn lắm không? Lát nữa trước khi đi cho bé ít tiền vậy nhỉ?”

Cậu còn muốn vào bếp giúp một tay, Tư Triết lắc đầu nói:

“Không cần đâu, bây giờ em ấy sống rất tốt, không cần hỗ trợ thêm nữa, nên học cách tự cố gắng và biết ơn.”

Tư Triết dẫn Đậu Ức Từ vào nhà chào bà nội, hỏi thăm tình hình một già một trẻ. Nghe kể hai bà cháu vẫn ổn, Tư Triết bèn nói chuyện mình muốn chuyển tới Bắc Kinh làm việc cho bà nội nghe, dặn bà giữ gìn sức khỏe, có khó khăn gì cứ liên lạc với anh.

Bà cụ cảm ơn rối rít, kêu Tư Triết và Đậu Ức Từ ở lại ăn cơm, nhiệt tình đến mức khiến cả hai không cách nào từ chối.

Ăn cơm xong Tiểu Dung phải làm bài tập, Tư Triết giở vở của em ra, giảng bài cho em một lúc, Đậu Ức Từ cũng lấy một cái ghế ngồi bên cạnh nghe, ngắm dáng vẻ nghiêm túc của Tư Triết, lúc thì tưởng tượng mình vẫn đang ở thời đi học, được anh chỉ bài cho, lúc thì tưởng tượng một ngày nào đó anh trở thành một người cha…

Trời đã tối hẳn, lái xe gọi điện tới nói hai mươi phút nữa sẽ dừng ở bên đường chỗ lối vào thôn để đón bọn họ. Trước khi đi, Tư Triết đưa Đậu Ức Từ ra một khoảng đất trống sau nhà Tiểu Dung, chỉ hai cái đầu sư tử lăn lóc trên đống đồ linh tinh đã lâu cho cậu xem.

Hoắc Đồng dắt sư tử và múa rối gỗ tuy dùng nhạc khác nhau nhưng kĩ thuật lại giống nhau, đều là biểu diễn trên sân khấu bằng cách điều khiển dây, là sự kết hợp giữa múa rối gỗ và múa sư tử truyền thống bản địa.

Khi còn sống, bố của Tiểu Dung là thành viên trong đội dắt sư tử.

Rối sư tử còn to hơn chó quê một chút, Tư Triết nhấc một cái màu vàng trong đó lên, phủi bụi bám ở trên đi, đưa Đậu Ức Từ cầm thử.

Trông thì chỉ là một cái đầu cỡ nhỏ, không ngờ lại nặng như vậy, cực kì khó điều khiển. Đậu Ức Từ cầm một lúc đã mỏi tay, Tư Triết đi ra đằng sau cậu, nhấc hai tay cậu lên, cùng cậu nâng, miệng phát ra tiếng tùng tùng, bắt chước tiếng chiêng trống, sau đó lại kể chuyện theo động tác tay.

“Trước đây có một chú sư tử con ngốc nghếch tên là Đậu Đậu, có một ngày, chú xuống núi tìm thức ăn, gặp được một thợ săn…”

“…Thợ săn nói, ta sẽ ra một câu đố, nếu ngươi trả lời đúng, ta sẽ không giết ngươi. Sư tử con vừa nghe liền khóc òa lên, nói, vậy ngươi cứ giết ta luôn đi…”

Đậu Ức Từ sắp cười thành đứa ngốc đến nơi rồi. Tư Triết bị lây tiếng cười của cậu, cũng bật cười theo, vừa múa vừa hỏi bên tai cậu:

“Vui không?”

“Vâng!” Đậu Ức Từ gật đầu cật lực, đột nhiên cảm thấy hai câu đối thoại này hơi quen tai, cứ như xảy ra trước đây không lâu vậy.

Cậu quay sang nhìn Tư Triết, ở khoảng cách gần như thế, chỉ có thể nhìn thấy nửa bên mặt của anh, đôi môi cong lên còn dịu dàng, đẹp đẽ hơn vầng trăng khuyết.

Sao lại vui vậy chứ, từ lúc gặp lại anh trở đi, mỗi ngày sau đó đều thật vui, vui tới mức không biết làm sao.

Dưới ánh trăng, cảm xúc mãnh liệt, căng tràn trào ra từ đáy lòng, hóa thành một luồng sức lực nhỏ, tiếp thêm dũng khí cho Đậu Ức Từ ghé sát vào Tư Triết, hôn nhẹ lên mặt anh.

“Bịch!”

Cùng lúc anh được hôn, chú sư tử nhỏ rơi xuống đất, lăn một vòng như mất dây, hai tay Đậu Ức Từ mất đi chỗ bám, giây tiếp theo lại được một đôi tay khác ghìm chặt, đặt vào trước ngực.

Tư Triết ôm chặt Đậu Ức Từ vào trong lòng từ đằng sau, vùi đầu vào bên gáy cậu, hô hấp hơi gấp gáp, nhất thời đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói được.

Anh không muốn để Đậu Ức Từ nhìn thấy, anh lại còn đỏ mặt, đỏ như một cậu nhóc lần đầu biết yêu.

Trong thôn im phăng phắc, thiêu thân cũng ngừng nhảy múa mù quáng trên không, rời khỏi bóng đèn vàng dưới hiên nhà như không nỡ quấy rầy, đi tìm nguồn sáng mạnh hơn, nóng hơn. Một lúc lâu sau, Tư Triết mới chầm chậm lên tiếng:

“Đậu Đậu… em có lời nào muốn nói với tôi không?”

Anh cứ tưởng Đậu Ức Từ cũng sẽ thẹn, sẽ cần một chút thời gian xử lí hành động bộp chộp vừa rồi của mình, không ngờ Đậu Ức Từ lại đột nhiên quay người ôm anh, hai tay gác lên vai anh, kiễng chân hôn lên bên mặt kia của anh, vẫn rất nhanh, rất nhẹ, như bươm bướm dập dờn giữa rừng hoa, vòi lướt qua nhụy hoa, hút đầy mật ngọt của lần đầu nở rộ. Hôn xong, Đậu Ức Từ trốn vào lòng Tư Triết, kìm giọng, thì thầm:

“Có nhiều lắm, từ năm mười hai tuổi trở đi cho đến bây giờ, em ngốc thế này, làm sao nói rõ đây.”

Nhịp tim của hai người đều loạn xạ như nhau, nhanh như nhau, đập thình thịch, thình thịch, lại hòa hợp dị thường.

Cũng may là lớn hơn hai tuổi, còn từng yêu đương rồi, anh nên, mà cũng bắt buộc phải bình tĩnh hơn mới đúng. Tư Triết đưa một tay lên xoa đầu Đậu Ức Từ:

“Không phải vội, từ từ nói, chúng mình còn rất nhiều thời gian, tôi sẽ luôn đợi em, bắt đầu từ câu đầu tiên đi.”

Câu đầu tiên à? Đậu Ức Từ cố gắng nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp gỡ Tư Triết mười một năm trước, cảm giác lúc ấy, nhưng năm ấy cậu còn bé quá, không hiểu gì hết, đến cái “thích” dành cho Tư Triết là kiểu nào cũng không rõ, chỉ nhớ là vừa chua vừa ngọt, lại chát tới nỗi cậu mất mát, trống rỗng, nỗi nhớ cứ kéo dài miên man.

Nhưng nếu đã quyết định bất chấp thích anh, vậy thì cứ thử bày tỏ thẳng thắn với anh như một đứa trẻ chưa hiểu chuyện đi vậy.

“Câu đầu tiên là…”

Đậu Ức Từ hơi ngập ngừng, ổn định nhịp thở, cố gắng hết sức để lời nói có phần trẻ con tiếp theo đây của mình nghe thật nghiêm túc, chắc chắn.

“Bao giờ lớn em sẽ lấy anh.” Cậu nói.

Anh nhất định phải đợi em đó.

Bình luận về bài viết này