Hoắc Đồng cách Hạ Môn gần bốn trăm cây số, chín giờ tối xuất phát, một giờ sáng mới ra khỏi đường cao tốc Thẩm Hải. Đậu Ức Từ gối đầu lên đùi Tư Triết, ngủ suốt chặng đường, khi về đến nhà cổ đã cứng tới mức không động đậy được.
Tư Triết chỉ chợp mắt, nghỉ ngơi một lát, lúc mười một giờ hơn mẹ anh nhắn tin hỏi đêm nay anh có về không, anh hơi háo hức muốn khoe, lại không nhẫn tâm để bố mẹ thức đêm đợi gặp mặt Đậu Ức Từ rồi mới ngủ, suy nghĩ một hồi, bèn nhắn trả lời không cần quan tâm đến hai người, để đèn là được, sáng mai dậy chào hỏi cũng không sao.
Gió đêm vẫn hơi lạnh, Đậu Ức Từ xuống xe liền hắt xì hơi một cái, dụi mắt mơ mơ màng màng hỏi anh:
“Đây là đâu thế?”
Tư Triết cởi áo ngoài, khoác lên cho Đậu Ức Từ rồi cầm tay Đậu Ức Từ, dắt cậu lên cầu thang.
“Nhà anh, bố mẹ anh cũng ở đây. Đêm nay đành để em chịu thiệt, ngủ một mình trước, anh sẽ ngồi cạnh em một lát, đợi em ngủ rồi anh lại về phòng.”
Nhà Tư Triết… bố mẹ Tư Triết… Thế này là… sắp gặp mặt gia đình anh hả? Đậu Ức Từ suy nghĩ hết nửa ngày, sắp tới cửa rồi mới kịp phản ứng, tức thì tỉnh như sáo, dừng bước ngay ở bậc thang cuối cùng, nói sao cũng không chịu đi tiếp.
“Hả? Anh… Em… Anh vẫn ở cùng bố mẹ à…”
Tư Triết lấy chìa khóa từ trong ba lô ra, cắm vào ổ, vặn nhẹ mấy vòng.
“Ừ, tốt nghiệp đại học xong thì ra ngoài ở hai năm, sau đó vì muốn ăn một thìa cơm nhà nên đành mặt dày dọn về.”
“Đừng sợ.” Anh mở cửa ra, vẫy tay với Đậu Ức Từ vẫn đờ ra ở chỗ cũ, bảo cậu mau vào. “Anh come out với gia đình từ lâu rồi, chỉ là chưa từng đưa ai về thôi. Sợ sáng mai em dậy thấy không thoải mái, cũng cho họ chút thời gian thích ứng, dù sao chấp nhận và đối diện là hai việc khác nhau.”
Hồi nhỏ Đậu Ức Từ không có ai trông, nếu không phải ngồi đồn đợi Đậu Bảo Tuyền tan ca thì là được gửi nhờ nhà hàng xóm, ăn cơm, làm bài tập, được quản lí suốt nên rất lễ phép, đối với bố mẹ của bạn học, đặc biệt là phụ nữ, sẽ vừa hâm mộ, chờ mong lại không hiểu nên hành xử, tiếp nhận ý tốt và sự thân mật của người ta ra sao, lúc nào cũng mang tâm lí sợ sệt và mâu thuẫn, rất hay ước mình mau lớn, có thể tự chăm sóc bản thân thì sẽ không cần phải thấy cảnh tượng một nhà cha hiền mẹ thương của người khác nữa.
Đèn cảm ứng âm thanh ở cầu thang đã tắt rồi mà Đậu Ức Từ vẫn không động đậy, Tư Triết đành quay ra dỗ cậu, yêu chiều cọ mũi cậu một lát.
“Xin lỗi vì không nói rõ trước với em. Từ lúc biết em tới Hạ Môn, anh đã cực kì muốn đưa em về nhà, không cần biết là với tư cách người yêu hay bạn bè, anh đều nghiêm túc.”
Đậu Ức Từ không phải người vô lí, Tư Triết cứ đối xử với cậu cẩn thận như vậy còn khiến cậu thấy không dễ chịu chút nào. Tuy chưa yêu bao giờ, không biết khi yêu con người sẽ rơi vào trạng thái thế nào, nhưng cậu rất rõ Tư Triết đã đủ kiên nhẫn và bao dung rồi. Vậy là cậu chủ động nắm tay Tư Triết, nói với anh:
“Em vụng mồm, không biết lấy lòng người khác, với lại bố em dặn em đừng đi tay không đến nhà người ta.”
Tư Triết cười, dẫn Đậu Ức Từ vào, vừa đi vừa trấn an cậu:
“Em ngoan thế này, hiền lành thế này, bố mẹ thích còn chẳng kịp, cần gì em phải lấy lòng chứ.”
Trong phòng khách vẫn đang bật một cây đèn màu vàng ấm, hương hoa lan tiên lan tỏa trong không khí, giúp người ta thoải mái, thư giãn. Sau khi qua cửa, đợi Đậu Ức Từ thay dép xong, Tư Triết nói tiếp:
“Đừng căng thẳng, bố mẹ anh hiền lắm. Sớm muộn gì cũng phải qua cửa này, đúng không? Về Bắc Kinh rồi, bao giờ em thấy thích hợp thì anh cũng sẽ đi gặp bố em, rước em về một cách quang minh chính đại (1).”
Anh chống cằm, tưởng tượng với vẻ mặt nghiêm trọng:
“Như vậy thì anh mới là người đáng lo, cảnh sát Đậu sẽ không rút súng ra xử anh tại chỗ luôn đấy chứ?”
Không ngoài dự đoán, Đậu Ức Từ bị lừa:
“Ông ấy làm hộ khẩu thì lấy đâu ra súng, cùng lắm giở chút thủ đoạn biến anh thành hộ đen thôi.”
Tư Triết:
“…”
Vậy chẳng thà một súng bắn gục anh luôn đi.
Nhà Tư Triết bài trí rất ấm áp, sạch sẽ, trông rất có cảm giác khá giả, làm người khác vừa nhìn là liên tưởng ngay đến một ông chủ trí thức và một bà chủ am hiểu đời sống, trong lòng sẽ ngập tràn hảo cảm với hai người chưa lộ diện ấy cùng ngôi nhà lạ lẫm này.
Đêm đã khuya, hai người khẽ khàng đi lại trong nhà, Tư Triết đưa Đậu Ức Từ về phòng, để đồ xuống, rồi dẫn cậu ra nhà tắm, lấy bàn chải mới, chỉ cậu cách điều chỉnh nước nóng, lạnh, cũng như vị trí để vật dụng tắm rửa vệ sinh, lải nhải giảng giải cặn kẽ không thôi, thật ra là lì lợm không muốn đi, mặt hiện rõ dòng chữ “em có thể hôn anh thêm không, tốt nhất là kiểu môi áp môi chính thống ấy”, đáng tiếc IQ và EQ của Đậu Ức Từ tụt quá nhanh, não bộ lại trở về trạng thái đơ, không giải mã được, còn nhìn Tư Triết cực kì lo lắng:
“Có phải lúc ở nhà Tiểu Dung anh uống trà nhiều quá rồi không? Có muốn uống chút sữa để an thần không? Cứ phấn khích thế này không ngủ được đâu.”
Tư Triết:
“…”
Anh phấn khích do trà chắc?
Thôi được, đúng là cực cho em rồi…
Hai căn phòng sát vách nhau, một trái một phải, khi Đậu Ức Từ tắm xong, đi ra, Tư Triết đang ngồi trên sàn phòng ngủ cho khách nghịch điện thoại, trên tủ đầu giường để một cốc sữa ấm, hương sữa bay khắp phòng.
Chơi game được một nửa, Tư Triết tạm dừng màn hình lại, không thèm ngẩng đầu mà ra lệnh:
“Uống mau, không nóng nữa đâu.”
“Ưm.” Đậu Ức Từ ngoan ngoãn uống sạch cốc sữa, đặt cốc xuống xong liền ngồi xuống, khoanh chân, đối diện với Tư Triết, nhoài về phía trước xem anh chơi game, chưa xem nổi hai phút đã bắt đầu thấy buồn ngủ, che mồm ngáp mấy cái to.
Tư Triết phát hiện có động tĩnh, ngẩng lên nhìn cậu một cái, kết quả vừa nhìn đã thành game over.
Cái khăn tắm quàng trên cổ Đậu Ức Từ là của Tư Triết, sữa tắm và dầu gội cũng là của Tư Triết, hương thơm còn sót lại, trên người cậu, không chỉ áo ngủ, đến quần trong cũng là của Tư Triết, cả người từ trên xuống dưới thiếu mỗi cái trán dán nhãn “tôi thuộc về Tư Triết” nữa thôi, khiến trái tim Tư Triết thực sự không cách nào không rung động điên cuồng vì dáng vẻ này của cậu, ham muốn chiếm hữu vừa được thỏa mãn lại tức thì tăng vọt lên ít nhất mười lần.
Muốn trêu cậu, chọc cậu giận, lại thấy hai mép cậu đều dính sữa, bộ dạng lờ đờ buồn ngủ, anh không kìm nổi mà phì cười, trừ dịu dàng ra thì chẳng nỡ tỏ thái độ nào khác với cậu nữa.
Thấy Tư Triết cười, Đậu Ức Từ dù không hiểu cũng cười theo. Giữa đêm, hai người cứ em nhìn anh anh nhìn em cười hết nửa ngày. Tư Triết lên tiếng trước:
“Em cười ngốc nghếch gì thế?”
Đậu Ức Từ đã sắp không mở nổi mắt ra rồi nhưng vẫn trả đòn được:
“Anh mới ngốc ấy.”
Cũng không biết buồn ngủ và ngốc nghếch có truyền nhiễm không, Tư Triết vốn vẫn tỉnh táo phết, còn lo đêm nay có khi không ngủ được thật, lúc này lại đột nhiên thấy buồn ngủ, càng nhìn người trước mặt, trong lòng càng bình tĩnh, càng yên ổn, hiệu quả an thần mạnh hơn uống sữa gì đó nhiều.
“Mệt chưa?” Anh hỏi Đậu Ức Từ.
Đậu Ức Từ thật thà gật đầu:
“Ưm.”
“Ngủ đi, sáng mai không phải dậy sớm đâu, ngủ nhiều chút.” Tư Triết vừa nói vừa đứng dậy, rồi đưa tay ra kéo em bé khờ lên.
Đậu Ức Từ bắt lấy tay Tư Triết, lay cánh tay anh, đề nghị với anh:
“Em muốn ngủ ở phòng anh.”
Giường Tư Triết hơi cứng, ga giường và vỏ chăn đều mới thay, thoang thoảng mùi hương thanh mát của nước xả vải.
Căn phòng rất rộng, quần áo và vật dụng vứt khắp nơi, lộn xộn tứ tung, nhìn một phát thì biết ngay là phong cách hùng hổ, bừa một cách có trật tự của Tư Triết.
Chủ phòng có chút ngại ngùng, khách lại xem như chuyện thường ở huyện, nằm trên giường anh, đắp chăn của anh, ngửi mùi hương của anh, chỉ hận mình không phải một bé sư tử có thể để lại mùi hương, đánh dấu lãnh thổ khắp nơi, hạnh phúc đến nỗi trên đầu đội bong bóng màu hồng.
Tư Triết ngồi bên giường dém chăn cho Đậu Ức Từ, trước khi đi rốt cuộc cũng không nhịn nổi, cúi người hôn lên trán cậu:
“Ngủ đi, em bé. Chúc ngủ ngon.”
Nửa mặt của Đậu Ức Từ bị cậu che kín trong chăn, chỉ chừa ra đôi mắt, khi được hôn không kịp nhắm lại, còn chưa nghĩ ra nên đáp trả thế nào mới thể hiện được nỗi lòng giống anh, khoảng không trước mắt đã biến thành màu tối đen.
Tư Triết tắm xong, về phòng cho khách, đang nằm trên giường, nuôi dưỡng cơn buồn ngủ vừa rồi thì bị tiếng điện thoại rung lên làm giật mình, tỉnh táo lại.
Muộn thế này rồi, ai vậy. Anh cầm lên xem, giây trước còn khó chịu chau mày nheo mắt, giây sau đã mày giãn mắt cười, vui đến mức lấy tay che mặt.
Là tin nhắn của em bé khờ phòng bên.
Ò Ò: Anh nói ai là em bé cơ?
Cung phản xạ dài nhường ấy, là con người thật đấy hả?
Là con người thì sao trưởng thành rồi vẫn đáng yêu thế chứ? Vô lí quá thể.
Tư Triết lật mình, tiện tay gõ một câu “anh sai rồi, em không bé, em rất lớn”, định gửi qua trêu Đậu Ức Từ, nghĩ giây lát lại thấy nếu chòng ghẹo như vậy, rất có khả năng không ai ngủ nổi nữa, bèn xóa đi viết câu mới: Muốn biến em thành cái túi nhỏ dán chặt bên mình, đi đâu thì mang theo đó, hai mươi tư tiếng không rời.
Sau khi gửi câu này đi, anh cứ nhìn màn hình mãi, thấy bên kia đang nhập, hết nửa ngày mới trả lời một câu, chỉ bốn từ: Sẽ bị bẹp đó.
Nhưng ngay sau đó lại có thêm một tin: Khi ngủ phải biến trở lại.
Tin thứ ba cũng theo sát: Đừng để em ngủ một mình nữa, em nhớ anh lắm [khóc to].
Tư Triết cuối cùng cũng có cơ hội chen mồm, gửi tin xong còn tiện thể đổi biệt danh cho Đậu Ức Từ.
Tanaka: Sau này không thế nữa, anh cũng nhớ em lắm. [khóc to] [khóc to] [khóc to]
Em bé: Giường anh kê bên trái đúng không? Có phải mình nằm sát vách nhau không?
Tư Triết nghiêng người nhìn sang phía đối diện, như có thể xuyên qua bức tường để thấy cảnh tượng Đậu Ức Từ cố gắng dán cả người lẫn tai lên tường, lắng nghe động tĩnh nơi anh vậy.
Ai nỡ nói sự thật cho một cậu như thế chứ. Bé cưng à, em lại nhầm rồi.
Tanaka: Ừ, sát vách đó.
Tanaka: Hay cứ để anh qua với em nhé, được không?
Em bé: Đừng đừng đừng, ngộ nhỡ sáng mai bị bố mẹ anh bắt gặp thì sao, em không muốn đâu.
Em bé: Em ngủ đây.
Em bé: Đừng trả lời nữa em bỏ máy xuống đây.
Em bé: Anh cũng đừng chơi nữa, mau ngủ đi, không phải sáng mai vẫn còn việc cần làm sao.
Em bé: Sáng mai đừng quên sang đón em đó.
Em bé: Ngủ ngon (không cần trả lời)
Em bé: [môi hôn]
“Em bé” đã rút lại một tin nhắn.
Em bé: [trái tim] [trăng]
Chú thích:
- Đoạn này cô Nguyệt dùng từ cổ vì chưa nghĩ ra từ gì hiện đại hơn mà tương đương về nghĩa, đàng hoàng thì gần nghĩa, nhưng về độ hoành tráng thì chưa bằng :))).
T/N: Mọi người có ổn không, chứ cô Nguyệt độc thân lâu năm rất không ổn, huhuhu…
Cơ mà lúc dịch đoạn “em không bé” cô Nguyệt bị sặc không nhẹ, đúng là theo dòng sự kiện :))).


Bình luận về bài viết này