Bên ngoài, không biết mưa đã lại rơi từ bao giờ.
Vừa nghĩ đến chuyện sắp phải gặp mặt bố mẹ Tư Triết, cơn buồn ngủ của Đậu Ức Từ lập tức biến mất không còn dấu vết, vì vậy cậu mới mượn cớ không ngừng nhắn tin cho Tư Triết, muốn nói chuyện với anh lại sợ ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của anh, một mặt nhấn mạnh không cần trả lời, mặt kia thì mong chờ anh có thể nói gì đó. Dây dưa suốt nửa ngày, cậu càng thấy khó ngủ.
Hẳn là đoán được nỗi lo của cậu, chưa bao lâu sau lần cuối bỏ điện thoại xuống, Tư Triết lại gửi một tin cho Đậu Ức Từ: Anh ở trong mơ đợi em, đến mau đi nhé.
Vốn Đậu Ức Từ đã ôm chăn điều chỉnh tư thế mấy lần, cảm giác màn hình điện thoại sáng lên, cậu liền trở mình, bò dậy, xem xong thì nằm về, cố gắng chìm vào giấc ngủ, nhưng đột nhiên nhớ ra gì đó, vội nắm lấy điện thoại hỏi: Gặp ở đâu ạ?
Chắc Tư Triết đã buồn ngủ rồi, không gõ nữa mà thu âm gửi cho Đậu Ức Từ, giọng nói mang theo sự quyến luyến nồng nàn: Ừm, gặp dưới tán cây đa ở cổng Tằng Thố Ang đi.
Trước cổng Tằng Thố Ang có mấy cây đa lớn, Đậu Ức Từ cẩn thận mường tượng lại, môi áp sát vào điện thoại, thì thào xác nhận với Tư Triết: Cây bên cạnh tủ lạnh ấy ạ?
Tư Triết nói hùa: Đúng rồi, nếu em đến trước thì mua giúp anh một cây kem nhé.
Đậu Ức Từ không hề cảm thấy đoạn đối thoại này trẻ con chút nào, còn nghiêm túc hỏi tiếp: Vị xoài được không?
Tư Triết đáp: Được.
Lại nói: Ngoài trời lạnh, em mặc thêm áo vào, nhớ bôi kem chống nắng. Ăn kem xong anh đưa em ra biển đi dạo, mình có thể đi từ bình minh đến hoàng hôn, đi mãi đến khi em thấy mệt, cá tôm ngừng bơi, thuyền bè cập bến, chim muông về tổ, anh cõng em về nhà…
Giọng anh ngày càng trầm thấp, tựa tiếng sóng vỗ từng chập vào bãi cát, khiến người nghe bất giác thả lỏng, hô hấp cũng trở nên chậm rãi, triền miên, từ từ đắm mình trong cảnh tượng anh vẽ ra cho mình…
Đậu Ức Từ đã mơ một giấc rất ngọt ngào. Khi cậu tỉnh dậy, mưa vẫn đang rơi, ánh sáng bị rèm cửa chặn kín, trong phòng vẫn tối như cũ.
Cậu muốn nhìn giờ, vừa đưa tay ra liền chạm vào một thứ gì thuôn dài bên gối, cầm lên xem thì thấy là một con búp bê màu trắng được dệt bằng sợi thô, bên trong không biết nhồi cái gì, cứng đơ đơ, có tay không chân, thân dưới chỉ có một vật như đuôi, đầu đội một cái mũ chóp nhọn, cả mặt lẫn người đều tròn quay, trên mặt dính vệt đỏ, còn có hai mắt làm từ nút áo, tuy hình dáng kì lạ nhưng có thể nhìn ra là một hồn ma nhỏ không đáng sợ chút nào, mà còn rất đáng yêu.
Sao trước khi ngủ không phát hiện ra trên giường có thứ này nhỉ? Đậu Ức Từ cầm búp bê, mơ màng ngồi dậy, tìm điện thoại xem, đã sắp trưa rồi.
Báo thức đặt sẵn không biết vì sao không kêu, Đậu Ức Từ vội vàng xuống giường đi dép, hé cửa, thò đầu ra nhìn khắp trái phải, thấy trong nhà im phăng phắc như không có người mới an tâm đi ra, định đi vệ sinh trước rồi đi tìm Tư Triết, xem anh đã dậy chưa, nếu chưa thì chui vào trong chăn cù anh, khều phần thịt nhiều máu buồn trên eo anh.
Đêm qua vội quá, chưa kịp tìm hiểu rõ bố cục của căn nhà, Đậu Ức Từ chỉ nhớ mang máng bên trái cửa là nhà vệ sinh, bên phải là phòng Tư Triết, nhưng lại quên béng mất chuyện mình đổi phòng cho Tư Triết, kết quả chẳng tìm thấy nhà vệ sinh, chẳng khều được eo, mà đi thẳng ra phòng khách, chạm mặt với mẹ Tư Triết vừa đi ra từ nhà bếp.
Từ cái nhìn đầu tiên, trong đầu Đậu Ức Từ chỉ có một ý nghĩ: trẻ quá, đẹp quá đi, hệt như ngôi sao lớn lộng lẫy bước ra từ phim truyền hình những năm tám mươi vậy.
Mẹ Tư Triết họ Đàm, khoảng bốn tám, năm mươi tuổi, vóc dáng vẫn như một thiếu nữ, mái tóc dài ngang lưng được búi lên dịu dàng; bà mặc một chiếc chân váy dài màu xanh lam sẫm tôn da, choàng một chiếc khăn mang phong cách phương Tây quý phái, đeo trang sức giản dị, trang điểm nhẹ nhàng, dù ở nhà nhưng vẫn toát ra khí chất tao nhã của nhà nghệ thuật.
Những cách chào hỏi trước đây nghĩ tới đều không dùng được, cô, bác gái gì đó, nhất thời lại không biết xưng hô sao cho đúng. Đậu Ức Từ đứng đờ ra tại chỗ, mặt nhanh chóng phiếm hồng, miệng mấp máy cả nửa ngày cũng không nói nổi một câu. Mẹ Tư Triết bèn cười với cậu trước, giọng bà dễ nghe như tiếng đất trời.
“Ức Từ dậy rồi à, ngủ ngon không cháu?”
Trước đây khi vẫn còn ở nhà, lúc nào ngủ nướng, Đậu Ức Từ nghe nhiều nhất là Đậu Bảo Tuyền gõ cửa nhắc “mặt trời đã chiếu đến mông rồi, anh sắp dậy được rồi đó ạ, còn định ngủ một giấc trường kì với đời hay gì?”
Hoặc là “còn không dậy ăn sáng nữa, lúc sau rỗng ruột đừng kêu tôi, tôi không có mấy gan để cắt ra cho anh ăn đâu”, v.v…, đã ai dịu dàng với cậu nhường ấy bao giờ, hỏi cậu đói không, bảo cậu mặc thêm áo vào rồi đi đánh răng rửa mặt, còn giải thích với cậu là mình không giỏi nấu nướng, bảo cậu làm ấm bụng tạm, đợi bố Tư Triết về sẽ làm món ngon cho cậu ăn.
Đậu Ức Từ đúng là được chiều đâm sợ, nói năng cũng vụng về lắp bắp:
“Không cần, không cần đâu cô, không cần đợi đâu ạ.”
“Không phải, không cần đợi chú về, cháu cũng nấu được ạ.”
“Ý cháu là… đồ cô nấu chắc chắn cũng rất ngon, cháu chỉ, bố cháu dặn con trai không biết nấu ăn về sau không lấy được vợ, nên cháu cũng học chút ít…” Một khi căng thẳng là cậu toàn nói linh tinh, càng sửa càng sai, cuối cùng dứt khoát cảm tử, bỏ gấu áo đã vò nhăn nhúm ra rồi mếu máo nói bằng giọng rưng rưng: “Cô, cháu thật sự không phải đến tay không đâu ạ, tương chiên cháu làm bị giữ lại ở quầy kiểm tra an ninh mất rồi.”
Mẹ Tư Triết nghe mà không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, đặc biệt là câu cuối, nghĩ thầm, trước đây con trai nói là dẫn người yêu về nhà, không sai, nhưng sao đứa trẻ trước mặt này lại như làm mất lương khô không ăn nổi cơm, được nhặt về nhà còn sợ khiến người ta chán ghét, vừa tội nghiệp vừa tủi thân, trông thê thảm thế này.
Trước khi con trai đi đã dặn bà đừng khách sáo hay nhiệt tình quá với Đậu Ức Từ, tránh để cậu vì không biết nên phản ứng thế nào mà căng thẳng quá độ, nhưng bà thấy mình không hề tỏ ra quá khách sáo mà, đây là thái độ bình thường dành cho bạn học hay bạn bè của Tư Triết còn gì? Nếu nhiệt tình thật thì nào đã thế này, phải kéo tay ngồi xuống ngắm con dâu cho thật kĩ, hỏi han ngắn dài chuyện trước sau, nhét vào lòng cậu một cái lì xì lớn rồi nói chuyện chứ.
Bỏ đi, ai quan tâm sai sót ở đâu, tóm lại, xem ra đã làm thằng bé sợ mất rồi, mẹ Tư Triết dứt khoát từ bỏ ý định giao lưu, giữ vững nụ cười bình tĩnh mà không mất đi sự thân thiết, nói với Đậu Ức Từ:
“Cháo ở trong nồi, cháu múc ăn nhé. Dàn hợp xướng của cô còn có việc, cô phải ra ngoài một chút.”
Đậu Ức Từ cúi đầu mới ý thức được mình vẫn đang mặc đồ ngủ của Tư Triết, càng thấy khó xử hơn:
“Dạ. Cháu cảm ơn cô…”
Cậu không dám đứng nguyên, cũng không dám đi, đợi đến khi mẹ Tư Triết về phòng mình trước mới chạy ra nhà tắm rửa ráy, rồi về phòng thay quần áo.
Mẹ Tư Triết bảo cậu tự làm, cậu bèn ngoan ngoãn vào bếp, tiện tay lấy một cái bát còn chưa khô và một cái thìa từ giá để trên bồn rửa, mở vung ra, múc cho mình nửa bát cháo cá, bê cùng một đĩa con rau ngâm tương ra, ngồi ngay ngắn trước bàn, im lặng ăn.
Cháo được nấu theo kiểu miền Nam, rau ngâm tương lại là của Lục Tất Cư, Đậu Ức Từ mới ăn một thìa đã nhận ra, tức thì mừng rỡ thêm hai gắp nữa. Khi mẹ Tư Triết đi ngang qua nhìn lén một cái, thấy cậu ăn ngon lành mới an tâm, vừa đi giày vừa chào cậu:
“Ức Từ ơi, cô đi đây nhé, cháu ăn xong thì cứ ngủ tiếp đi, chắc một lát nữa là Tư Triết về thôi.”
Đậu Ức Từ nghe thấy giọng bà liền vội bỏ đũa xuống, đứng lên, còn không quên lấy mu bàn tay quẹt mép hai cái:
“Dạ, cháu biết rồi, cháu cảm ơn cô ạ.”
Trong điện thoại không có cú nhỡ hay tin nhắn chưa đọc, cậu cứ do dự mãi, đến khi mẹ Tư Triết cầm ô đóng cửa rồi mới hối hận sao không hỏi Tư Triết đi đâu.
Không phải đã nói ngủ dậy thì đến đón em sao? Sao chẳng giữ lời thế? Đậu Ức Từ hơi không vui rồi nha.
Tuy nhiên trong nhà không còn ai làm cậu thoải mái hơn nhiều, có thể ngồi về chậm rãi ăn hết cháo, thấy chưa no, lại ra múc thêm một bát, ăn sạch rau tương trên đĩa.
Thu dọn bát đũa xong, cậu không dám đi lung tung xung quanh, cũng không ăn hoa quả mà về thẳng phòng, ngồi “ngâm thơ” trên giường một lúc, sau đó đứng dậy đi đến bàn học, ngồi xuống, đối diện với mặt bàn bừa bãi, nhớ tới Tư Triết.
Tư Triết chuyển khỏi Bắc Kinh lúc vừa tốt nghiệp cấp hai, sau khi đến đây, ngày nào cũng ngồi trước cái bàn này đọc sách, làm bài tập, chơi game à? Nhiều đêm online như vậy, anh cũng giống thế này, dựa lưng vào chiếc gối tựa này, ở sau khung cửa sổ này nghe tiếng mưa thế này, lúc thì nhíu mày, lúc lại dạt dào văn chương ngồi viết vô số bài trên máy tính sao?
Anh có từng cô đơn không? Có lãng phí thời gian nghĩ những chuyện không đâu không? Có vì đồ đạc lộn xộn quá mà vội vàng lục tung tìm đồ khắp nơi, suýt nữa muộn học muộn làm không?
Đậu Ức Từ vừa nghĩ vừa sắp xếp đồ đạc theo thói quen; bắt đầu từ giá sách, gỡ tai nghe và dây cáp đang rối xoắn vào nhau ra, bỏ bút có nước vào ống bút, thay ruột bút mới cho bút không có nước, sắp xếp tài liệu theo độ lớn nhỏ của giấy, chỉnh ngay ngắn bàn phím, con chuột, miếng lót chuột, ảnh lái moto và ảnh tốt nghiệp; lại xen những quyển sách đang nghiêng ngả vào chỗ trống, rồi nhặt sơ mi và áo phông đã phơi khô nhưng chưa cất, cà vạt và thắt lưng da không đeo thường xuyên từ các góc lên, gấp gọn từng cái, để ở cuối giường; sau đó đi xếp đàn guitar và bóng rổ, máy game và tạp chí moto các thứ, ngoại trừ tủ và ngăn kéo không dám tự tiện mở ra, những đồ vật để ở ngoài rất nhanh đã được đặt gọn vào vị trí riêng.
Nấu cơm, làm việc nhà, sắp xếp, thu dọn đều là sở trường của cậu, cũng là những việc duy nhất cậu có thể làm tốt, trừ những việc này ra cậu cũng không biết nên chăm sóc Tư Triết thế nào nữa.
Nhất định là do cậu quá tầm thường, quá thiếu nổi bật, bằng không năm đó sao Tư Triết lại đi dứt khoát như vậy, nói có chuyện gì không hiểu thì cứ hỏi thêm mà chẳng cho cậu bất cứ phương thức liên lạc nào.
Dọn dẹp phòng xong, Đậu Ức Từ thật sự không tìm ra chuyện gì khác để làm nữa, bèn đeo kính rạp ra trên bệ cửa sổ ngắm mưa, xuyên qua những giọt mưa muôn hình vạn trạng đọng trên lớp kính, ngắm hàng cây nhiệt đới cao lớn lung lay trong gió và từng phiến lá xanh rì ướt nước mưa đang múa nhảy.
Ngắm mãi ngắm mãi, tới khi một người xuất hiện trong màn mưa, một tay cầm ô, một tay kéo va li to từ xa đi đến dưới nhà. Tư Triết đã về.
Vừa thấy anh, khóe mắt Đậu Ức Từ không biết vì sao bỗng nóng lên, mà Tư Triết dường như cũng cảm nhận được cậu. Anh dừng chân, bỏ ô ra nhìn lên, liền thấy một khuôn mặt đang tựa lên tay lộ ra từ góc cửa sổ phòng ngủ tầng ba, bộ dạng đau đáu chăm chú hệt thú cưng đợi chủ về nhà.
Vì sao Romeo lại trèo cửa sổ đi gặp Juliet? Ngoại trừ để trốn tránh những kẻ phản đối việc hai người họ ở bên nhau, nhất định còn có lí do khác.
Nước mưa đã làm đầu tóc và quần áo anh ướt sũng, nhưng Tư Triết vẫn đứng đó, lấy điện thoại ra, gọi Đậu Ức Từ.
“Dậy rồi à? Hôm nay muốn nói với anh những gì, đã nghĩ ra chưa?”
Tư Triết ngẩng đầu, nhìn Đậu Ức Từ trên cao, hỏi thẳng.
Giọng Đậu Ức Từ khàn khàn:
“Muốn hỏi anh sao không nhìn em lấy một cái đã đi rồi, cũng không nói với em là đi đâu, bảo em tìm thế nào? Anh cố tình, muốn thấy em sốt ruột đúng không?”
Tư Triết bị vạch trần mà còn cười, giọng điệu lại nghiêm túc vô cùng:
“Anh sai rồi, sau này để anh tới tìm em, em chỉ cần đứng nguyên tại chỗ là được.”
“Buổi sáng thấy em ngủ ngon vậy, không nỡ gọi em dậy, đành để bạn anh bầu bạn với em một lát. Em đã thấy nó chưa?”
“Anh phải về đơn vị làm nốt thủ tục thôi việc, tiện thể mua cái va li to về để đồ, không thì sao kịp về Bắc Kinh cùng em ngày kia được.”
“Được rồi, anh đi lên đây, đi lên rồi nói tiếp.”
Anh đi hai bước, lại dừng ngay trước khi chuẩn bị khuất bóng khỏi tầm mắt Đậu Ức Từ.
“Còn nữa, anh qua cửa là sẽ hôn em, không phải thơm lên mặt một cái đâu, là hôn. Trên phim ảnh có bao nhiêu đó, em xem cả rồi chứ? Kiểu hôn lưỡi của người yêu với nhau đó, cho em một phút để chuẩn bị sẵn sàng, chốc nữa phải nhiệt tình với anh một chút, không được nói gì kì lạ, không được phản ứng chậm chạp.”


Bình luận về bài viết này