Dương Kim.
Lương Dã thầm lặp lại cái tên ấy một lần nữa rồi nhận ra, “râu ông nọ cắm cằm bà kia”, câu trả lời của cậu chẳng ăn nhập gì với câu hỏi của gã.
Có thứ gì đó cựa quậy trong bàn tay gã. Lương Dã nhìn xuống, đập vào mắt gã là một cái cổ tay trắng ngần, mảnh mai đang bị mình siết chặt.
Đây không phải một hành động trong sáng.
Cũng giống như việc gã cứu cậu học sinh ngoan tên Dương Kim này, chắc hẳn từ góc độ của cậu ta, hành động ấy cũng chẳng trong sáng gì.
Dù sao cậu ta cũng là một chú thỏ.
Hôm ấy, gã tình cờ đi ngang qua con ngõ ấy, mới vừa nghe thấy những lời thóa mạ tục tĩu phát ra từ trong đó, tay đã nhanh hơn não mà cầm lấy chai rượu rồi đi vào. Gã nghe bọn chúng gọi Dương Kim là “thỏ đế”. Đồng tính với chẳng không đồng tính, gã cóc quan tâm, gã chỉ thấy ngứa mắt cái thói cậy đông.
Lương Dã biết cái đám đó, chúng là khách quen của tiệm Tạp Hóa Họ Lương, hay ghé mua thuốc, có mấy lần còn rủ gã đi đánh một trận “giao hữu” nhưng bị gã gạt đi bằng vài câu nói qua loa, sau đó gã cũng không để ý thêm.
Đúng như gã nghĩ, bọn chúng quả thật không phải hạng tốt lành gì. Mười bảy, mười tám tuổi đầu rồi, vào được trường Số Ba mà không học hành tử tế, lại học thói hút thuốc rồi giở trò trấn lột, gã nhìn mà ngứa cả mắt.
Lương Dã làm Lôi Phong sống (1) suốt rồi, hồi nhỏ thì chửi ông anh nhà hàng xóm hộ cậu em, lúc lớn chuyển lên thành phố thì đi đánh hộ bọn bạn, từ trước đến nay chỉ được cái danh “một người anh em quá trượng cmn nghĩa”, ai mà ngờ lại “sa hố” trước cái cậu học sinh ngoan này.
Mới đầu Lương Dã còn tự thao túng bản thân rằng cậu học sinh ngoan chỉ đơn giản là lo cho vết thương của gã, bao giờ vết thương khỏi rồi, cậu ta sẽ không bám theo nữa. Nhưng tính đến thời điểm hiện tại, gã đã tháo băng, mà học sinh ngoan vẫn đứng đợi ở cổng trường mỗi ngày.
Lần nào thằng bạn chí cốt thối mồm tên Nhậm Thiếu Vĩ của gã trông thấy cũng khoác vai gã mà đùa:
“Ê, anh Dã này, sao thằng con ngoan bên trường Số Ba lại sang đây nữa vậy? Chẳng nhẽ nó tưởng mình trốn kĩ lắm nên không bị bọn mình phát hiện ra? Này, mày nói xem, sao ngày nào nó cũng mò đến thế, hay là mày lọt vào tầm ngắm của nó rồi? Đm, mày đừng có biến thành thỏ đế đấy nhé, tởm lắm.”
“Thỏ cái đầu mày í, còn nói nữa là ăn đòn.”
Tuy ngoài miệng Lương Dã đốp lại như vậy, song trong đầu vẫn không khỏi nghĩ đến cảnh tượng tối hôm đó, cậu học sinh ngoan bất chợt nắm lấy tay gã, cau mày khẽ hỏi gã “có đau lắm không.”
Trong khoảnh khắc ấy, gã đã cảm nhận được sự bất thường. Gã cứ tưởng rút tay về rồi bỏ đi đã là ngầm bày tỏ thái độ rồi, nào ngờ… không biết cậu học sinh ngoan này học nhiều quá đâm lú rồi hay sao mà lì quá.
—
Chậc, thế này thì rắc rối to rồi.
Lương Dã thầm mắng mình lo chuyện bao đồng rồi vội vàng buông cổ tay Dương Kim ra.
Đang là mùa đông, mặc dù tiếp xúc qua găng tay, nhưng Lương Dã vẫn chắc chắn rằng cổ tay Dương Kim rất mảnh. Cảm giác này giống như khi Dương Kim nắm lấy tay gã hôm ấy, gã cảm nhận được ngón tay cậu cũng thon gầy như thế.
Lương Dã rút một điếu thuốc, tiện thể đánh giá Dương Kim từ đầu đến chân lúc cúi xuống.
Không chỉ tay, cả người cũng gầy nhom.
Để mà bị trấn lột như thế, hẳn gia đình phải có điều kiện lắm, sao lại gầy vậy nhỉ? Không thích ăn à? Hay học hành căng thẳng quá? Gia đình nghiêm khắc quá à?
Một giây sau Lương Dã mới nhận ra, gã định đuổi người ta đi hay quan tâm người ta đây? Gã lại thầm chửi bản thân thêm vài câu nữa.
Gã trưng ra vẻ bất cần, cất tiếng hỏi cậu:
“Này học sinh ngoan, cậu bám theo tôi bao nhiêu ngày rồi?”
Gã vừa móc bật lửa ra vừa nói:
“Để tôi tính thử nhé, từ sau hôm tôi bị cái bọn trường Số Ba các cậu đánh đến nay, chắc cũng sắp nửa tháng rồi ấy nhỉ.”
Khoảnh khắc điếu thuốc được châm lên, gã nhướng mắt nhìn Dương Kim.
“Là sao nhỉ, cậu nói đê.”
Gã không thích vòng vo, tình huống lí tưởng nhất là Dương Kim có thể nói rõ ý đồ của cậu, như vậy thì gã có thể thẳng thắn từ chối rồi vạch rõ ranh giới, sự việc đến đây là kế thúc.
Dương Kim chỉ cụp mắt liếc bàn tay gã một cái rồi hé miệng.
Có lẽ là vì biết “lo cho tay cậu” không còn đủ chính đáng để trở thành một lí do, cậu hé miệng ra rồi lại mím chặt môi, nửa ngày sau mới thốt ra được một câu:
“Lo… anh lại bị bọn chúng đánh.”
“Phì.” Lương Dã thật sự không nhịn nổi cười.
Bộ dạng rối như tơ vò của học sinh ngoan thật sự rất thú vị – đôi lông mày cau chặt lại, nom suy nghĩ rất lung như thể đang giải một bài toán khó nhằn. Xung quanh Lương Dã toàn là mấy thằng trẻ trâu hôi rình vô tích sự, gã chưa bao giờ gặp ai như cậu.
Một chút khói thuốc rịn ra ngoài, sắp phả vào mặt Dương Kim thì bị Lương Dã quạt đi.
“Học sinh ngoan à, cậu tự lo lấy mình đi thì hơn.” Gã hít một hơi thuốc rồi vô thức hỏi. “Bọn chúng có gây sự với cậu nữa không?”
Khói thuốc tan đi, Lương Dã nhìn thấy một đôi mắt lạnh lùng, sáng long lanh sau cặp kính. Gã nhớ hôm ấy, sau khi đánh đuổi bọn kia rồi kéo Dương Kim lên, cũng bắt gặp đôi mắt này.
“Lạnh lùng” là khí chất vốn có của Dương Kim, còn “sáng” xuất hiện vào khoảnh khắc Dương Kim nhướng mắt lên nhìn gã, tựa như một người lênh đênh đã lâu trên biển cả cuối cùng cũng tìm thấy ngọn đèn tín hiệu dẫn đường.
Lương Dã nhanh chóng nhận ra mình lại bắt đầu quan tâm thừa thãi.
Quả nhiên, đôi mắt lạnh mà sáng ấy cứ nhìn gã không rời. Dương Kim trả lời:
“Không.”
“Thật không đấy?” Lương Dã vô thức hỏi.
Gã không tin cậu nam sinh gầy gò đang đứng trước mặt mình có thể giải quyết được sự quấy rối của cái đám kia cho lắm, bọn chúng còn dám cầm thanh sắt đến tìm Lương Dã gã cơ mà, chắc chắn không phải hạng tốt lành gì.
“Ừm.” Dương Kim đáp. “Vậy nên tôi mới có thời gian đi theo anh-”
“Thế là hết chuyện rồi còn gì?” Lương Dã ngắt lời cậu.
Gã không cho đối phương cơ hội suy đoán, cũng không cho bản thân cơ hội hỏi thêm.
Người đối diện tức thì ngẩn ngơ, rõ ràng là chưa bắt kịp tốc độ với pha cua gắt này.
“Tức là bây giờ tôi với cậu hòa nhau, bọn nó không gây sự với cậu mà cũng không đến tìm tôi nữa, xong phim rồi, hiểu chưa? Từ giờ đừng bám theo tôi nữa nhé, học sinh ngoan.”
Giải thích xong, Lương Dã giơ tay lên vẫy mấy cái thay cho lời chào rồi quay người bỏ đi.
“Tôi…” Sau lưng gã có tiếng bước chân đuổi theo. “Tôi chỉ lo cho tay anh thôi.”
Bây giờ thì lại quan tâm đến tay à? Lương Dã bật cười, chẳng hiểu đầu óc của lũ con ngoan trò giỏi phát lú vì học này làm từ gì nữa.
Gã dừng bước rồi quay lưng lại, miệng vẫn ngậm thuốc, tay phải móc găng bên tay trái ra.
“Đeo găng vào rồi đây này. Tức là gì nhỉ học sinh ngoan? Tức là đã gần khỏi hẳn rồi.”
“Này, đây, đóng vảy rồi, thấy chưa? Cảm ơn nhé, thank you- ‘cảm ơn’ trong tiếng Anh nói vậy đúng không? Tóm lại là cậu không cần lo nữa đâu nhé. Bái bai.”
Dứt lời, gã quay đầu đi thẳng.
Sau lưng không nghe tiếng bước chân nữa, Lương Dã thầm tưởng tượng khung cảnh ấy – một nam sinh đứng dưới bầu trời trắng xóa tuyết, thân hình gầy guộc bơ vơ ở chốn cũ.
Quả thật cũng hơi tội nghiệp.
Vị thuốc đắng chát ngấm vào cổ họng gã, Lương Dã nhíu chặt mày, cố gắng nhịn ho.
Gã có thể cứu học sinh ngoan một lần, nhưng không thể cứu cậu cả đời. Chịu thôi, gã không thích con trai, số phận chỉ cho phép gã tuân theo khuôn khổ mà sống hết đời này.
—
Lương Dã đã về đến nhà.
— Không phải nhà, chỉ là một cửa hàng tạp hóa nhỏ thôi. Thật ra, nhà gã nằm trong một thôn quê cách Cáp Nhĩ Tân khoảng một trăm cây số, nhưng đã sáu năm gã chưa quay về thăm, kể từ ngày dọn đi.
“Mẹ.” Gã cất tiếng chào Tôn Hiền, cũng chính là mẹ gã, tiện thể cầm cuốn sổ thu ngân trên đùi bác lên. “Cuối tháng rồi, kết toán thôi.”
Tôn Hiền đáp lại lời chào:
“Ừ đấy, con tính thử xem, mẹ tính mãi không ra.”
“Dạ, để con xem ạ.” Gã vâng lời.
Hồi nhỏ, lúc còn ở thôn, gã chưa từng học hành nghiêm chỉnh. Đến tiết Toán, ngay cả giáo viên cũng ấp úng như gà mắc tóc lúc giảng bài, gã chẳng nghe lọt tai chữ nào. Nhưng con nhà nghèo thường phải phụ giúp gia đình từ sớm, trường học không dạy được gã môn Toán, Tạp Hóa Họ Lương lại dạy được.
Đến giờ, trước bao nhiêu trang giấy chi chít những khoản thu chi, gã chỉ xem mấy lượt rồi tính nháp để kiểm tra chính xác kết quả là xong. Tôn Hiền khen gã tính nhanh, nhưng tính nhanh thì làm được gì cơ chứ, không có tiền đi học thì cũng chỉ có thể tính những thứ lặt vặt này suốt đời thôi.
Thấy gã dừng bút. Tôn Hiền hỏi:
“Xong rồi hả con? Lỗ bao nhiêu?”
“Mẹ à, sao mẹ bi quan thế? Không lỗ, còn lãi hơn tháng trước một ít nữa cơ.” Gã đóng quyển sổ lại rồi liệng nó vào ngăn kéo một cách phóng khoáng. “Đợi bao giờ con tốt nghiệp sẽ còn kiếm được nhiều tiền hơn nữa, đến lúc ấy con sẽ mở thêm vài chi nhánh rồi tuyển thêm mấy nhân viên, mẹ chỉ cần hưởng thụ thôi, được không?”
Tôn Hiền im lặng một lúc rồi nặng nề thở dài, kéo tay trái gã.
“Lương Dã, bố mẹ có lỗi với con…” Ánh mắt Tôn Hiền dừng lại ở vết sẹo trên tay trái gã. “Lần này con lại đi đánh nhau vì đứa bạn nào đúng không?”
Lại nữa. Lương Dã nghĩ thầm.
“Không ạ, bao nhiêu anh em thế cơ mà, vả lại con trai đánh đấm tí là chuyện thường, mẹ đừng lo nghĩ lung tung làm gì, nhé.”
Gã nhìn ống quần trống không của Tôn Hiền không rời mắt. Nghĩ đến phân nửa cuộc đời bảy nổi ba chìm của mẹ, gã ngưng một chút rồi nói thêm:
“Con sẽ không gây ra cơ sự như bố đâu mẹ.”
Lúc nói câu này, gã không nhìn mẹ.
“Ừ, mẹ con mình cứ sống thật yên ổn.” Tôn Hiền nở nụ cười của một người cuối cùng cũng nghe được câu trả lời vừa ý. Bác vỗ nhẹ vào tay Lương Dã rồi nói: “Đợi bao giờ tốt nghiệp, con mở lấy một chi nhánh, rước về cho mẹ một nàng dâu rồi đẻ một thằng cu kháu khỉnh, bụ bẫm, thế là trọn vẹn đời này.”
Trọn vẹn.
Đây chính là “trọn vẹn” ư?
Không rõ vì sao, Lương Dã chợt nghĩ đến Dương Kim cùng cặp kính cậu đeo. Đó là biểu tượng của người trí thức, là thứ mà cả đời này gã không thể nào theo đuổi.
– Không chỉ “trí thức”, mà còn cả quyền tự do lựa chọn “học hay không học”.
Chú thích:
- Lôi Phong: (tiếng Trung: 雷鋒; 18 tháng 12 năm 1940 – 15 tháng 8 năm 1962) là một chiến sĩ của quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Sau khi qua đời, Lôi Phong đã được hình tượng hóa thành một nhân vật vị tha và khiêm tốn, một người hết lòng với Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Mao Trạch Đông và nhân dân Trung Quốc. Trích Wikipedia.


Bình luận về bài viết này