Một phút thì làm được gì, đến phim nào có cảnh hôn tham khảo được Đậu Ức Từ cũng chưa nghĩ ra, người muốn hôn cậu đã tới cửa rồi.
Mà cậu vẫn đang trong nhà tắm, vừa súc miệng xong, vội quá xịt bừa hai phát nước hoa, nghe thấy tiếng gõ cửa, chẳng kịp nhìn lại mình trong gương, hấp tấp chạy ra, tim sắp vọt khỏi cổ họng, hai chân không biết dựa vào gì mới đứng vững nổi, rõ ràng hoảng loạn mất hết sức lực nhưng không hề ngừng bước, đi vài bước đã tới cửa, lại không biết sau đây nên làm gì, nên vượt qua khoảng cách gần như trước mắt, xa tận chân trời này.
Cậu đứng nguyên tại chỗ, hoang mang nghĩ, bây giờ trông mình có ổn không? Có xấu không? Có ngốc không? Phải thể hiện ra sao mới đủ nhiệt tình? Anh sẽ vừa ý chứ?
Cậu hiểu rất rõ mình không phải công chúa trong truyện cổ tích, càng không phải hoàng tử gì đó, đến vịt con xấu xí một ngày sẽ biến thành thiên nga cũng không với tới nổi, không có sức hấp dẫn, cũng chẳng có phép thuật để tạo nên bầu không khí lãng mạn, nhưng đây là nụ hôn đầu của cậu đó, khi cậu chưa kịp chuẩn bị thật hoàn hảo đã ập đến rồi.
Cậu có thể học cách chủ động, nhưng không tài nào học được cách ứng đối thật thành thạo với mỗi lần chờ đợi trong bị động này.
Hóa ra cảm giác khi yêu một người lại phức tạp nhường ấy, không chỉ vui mừng, mất mát, mà còn nói một đằng, nghĩ một nẻo, trở nên tự ti, cảm xúc tựa đám mây thoảng qua, chơi vơi bất định.
Rõ ràng đang giận, trong lòng lại chẳng hề nỡ trách móc; rõ ràng rất mong chờ, cái mũi thất bại lại cay cay, bồn chồn muốn khóc đến lạ.
Tư Triết không cần nghĩ cũng biết Đậu Ức Từ đang làm gì đằng sau cánh cửa, căng thẳng tới mức nào, gõ một lần xong thì im lặng đợi, kiên nhẫn với cậu vô cùng.
Đậu Ức Từ khẽ đi lại trước cửa, cuối cùng để tay sau lưng, dựa lên cửa.
Một phút đã trôi qua từ lâu, cậu không đủ dũng khí nhìn người cậu mong mỏi hết buổi sáng mới về qua mắt mèo, nhưng không nỡ nhốt Tư Triết ngoài cửa mãi, trong lòng mâu thuẫn muốn chết.
Một lúc sau, cậu nghe thấy Tư Triết thấp giọng gọi mình:
“Đậu Đậu.”
“Đậu Đậu, anh nhớ em rồi, cho anh vào đi.”
Giọng nói truyền qua cửa, tuy nghe không rõ lắm, nhưng vẫn có tác dụng trấn an như thuốc định tâm, khiến trái tim đang lơ lửng dần rơi về chỗ cũ, bắt đầu đập một cách lí trí, có trật tự trở lại.
Tư Triết vẫn kiên nhẫn dỗ cậu:
“Không hiểu gì thì đừng dây dưa nữa, gặp mặt là được, nhìn thấy anh sẽ không nghĩ ngợi lung tung nữa, em không cần chuẩn bị gì cả, anh đã nói sẽ dạy em mà, tin anh.”
Nói đến cuối, anh không khỏi bật cười:
“Đậu Đậu ngốc, có phải em quên bây giờ em đang ở nhà anh rồi không? Còn không mở cửa, lát nữa bố mẹ anh về thì tính sao?”
“Cơ mà, mẹ anh dỗ trẻ con giỏi cực, hay là cứ để mẹ tới dỗ em đi, được không…”
Bất cứ lời mật ngọt nào cũng không hữu dụng bằng chiêu này, lời còn chưa dứt, cửa quả nhiên đã lạch cạch mở ra.
Đậu Ức Từ nép sau cửa, chỉ để lộ nửa khuôn mặt, khóe mắt rõ ràng đã đỏ lên còn giả vờ không có chuyện gì xảy ra.
“Ai cần dỗ chứ… Em chỉ là, vẫn cần chuẩn bị thêm chút thôi…”
Vai và lưng Tư Triết đã ướt hết, tóc cũng dính nước mưa, liên tục nhỏ giọt, nhỏ vào mắt Đậu Ức Từ, khiến trái tim vừa bình tĩnh trở lại của cậu lăn tăn gợn sóng.
Cậu nhìn Tư Triết, vừa rung động, vừa chột dạ,
Tư Triết cũng nhìn cậu bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương, bước vào rồi thì bỏ va li xuống, đi về phía cậu, anh gần thêm một bước,
Đậu Ức Từ liền lùi nửa bước, đến khi đụng vào tấm bình phong đặt giữa cửa và phòng khách mới hết chỗ lùi.
Thân hình cao lớn của Tư Triết như một bức tường chặn đứng Đậu Ức Từ, một tay anh đặt lên eo cậu, đỡ cậu đứng vững, một tay vươn ra sau tai cậu, luồn sâu vào tóc cậu, nhẹ nhàng vuốt ve, rồi lướt theo quai hàm, nâng khuôn mặt đỏ hồng của cậu lên, cúi đầu, để đầu mũi mình cọ lên đầu mũi, trán và lông mi cậu, lặp đi lặp lại, không ngừng không nghỉ, như hai con thú đang trao đổi mùi hương, mang theo sự thân mật của bản năng nguyên thủy.
Nụ hôn của anh không ngừng lướt qua trên môi Đậu Ức Từ, lại mãi không chịu rơi xuống, như gần như xa, trêu chọc cậu, khiến cậu bất giác khao khát, mà rốt cuộc vẫn chỉ thốt ra những lời bắt nạt.
“Thơm thật đấy, đã biết xức nước hoa của anh khiêu khích anh rồi, còn muốn chuẩn bị gì nữa?”
“Em muốn trốn đi đâu? Nụ hôn này em không thoát nổi đâu. Em có thể dây dưa bao lâu, anh cũng có thể đợi em bấy lâu, đợi đến khi em chủ động nói muốn mới thôi.”
“Hôn một cái đã sợ thế này, về sau mình còn phải cởi sạch quần áo làm chuyện khác, đến lúc ấy em tính sao? Định chuẩn bị bao lâu?”
Cả người lẫn tim Đậu Ức Từ đều bị Tư Triết nắm giữ, bị giọng nói của anh mê hoặc, từ duy ổ chỉ có thể đi theo anh, hỏi gì đáp nấy, mặc anh điều khiển, sắp xếp.
“Chắc là một tháng…”
Tư Triết tức tới mức cười thầm, chỉ hận không thể mở đầu Đậu Ức Từ ra xem trong một tháng đó cậu có thể tính được cái gì.
“Đậu Đậu, anh không phải người dã man trên giường, nhưng em mà để anh nhịn lâu quá, anh sợ sẽ khiến em không xuống nổi giường đó.”
Không phải người dã man, là người xảo quyệt, xấu xa, kiên nhẫn một cách biến thái, vừa đấm vừa xoa, bản thân mình thì chắng mất cọng tóc nào, như thế bất cứ lúc nào cũng rút lui toàn vẹn được vậy, khiến người ta vừa tức vừa không cam lòng, lại chẳng làm gì được anh.
Nhận ra Đậu Ức Từ sắp không chống đỡ nổi nữa, Tư Triết tranh thủ cơ hội:
“Muốn anh hôn em ở đâu?”
Đậu Ức Từ đã hết sức trả lời:
“Em muốn về phòng…”
Ngốc thật đấy, về phòng, đóng kín cửa, có thể chỉ đơn giản là hôn môi thôi chắc? Tư Triết thực sự sắp không nỡ tiếp tục luôn rồi.
Nhưng anh không ngờ căn phòng lại được dọn dẹp ngăn nắp đến vậy. Giây phút bước vào, anh hơi sững người, đờ ra chốc lát.
Đây mà là chẳng biết gì ấy hả? Em bé khờ thật ra không khờ chút nào, mỗi chuyện cậu làm đều muốn lấy hết tất cả tình yêu của Tư Triết, khiến anh yêu cậu mà không chừa lại bất kì thứ gì.
Trong tình yêu, tất cả những trò tính toán sáng suốt, thành thạo đều không sánh nổi với một trái tim ngốc nghếch, đơn thuần, kẻ ngốc mới được thần may mắn phù hộ, có lẽ chậm hơn người khác một chút, nhưng sẽ luôn nhận được niềm hạnh phúc chân thật, thỏa đáng.
Tư Triết bế Đậu Ức Từ lên, đặt cậu ngồi lên bệ cửa sổ cậu bò ra khi nãy, giữ lấy eo cậu, để cậu cao hơn mình, dễ nhận ánh mắt yêu thương của mình hơn.
Một kho báu như này thì nên được tung hô trên cao, cưng nựng trong tim.
Sau lưng Đậu Ức Từ là những hạt mưa li ti đọng trên cửa kính trong suốt, nhiều như bí mật cậu cất giấu suốt mười một năm nay, hạt nào cũng lung linh, tròn trịa.
Tư Triết nói không sai, những suy nghĩ linh tinh trong đầu cậu khi nãy đã sớm biển mất từ khoảnh khắc Tư Triết xuất hiện rồi.
Mình làm vậy là sao chứ. Đậu Ức Từ ôm cổ Tư Triết, mơ màng nghĩ, vừa định lên tiếng, nói với Tư Triết, anh mau hôn em đi, thì hai phiến môi bị Tư Triết nghiêng đầu, ngậm lấy.
Một nụ hôn thật dịu dàng, dịu dàng hơn một vạn lần so với tương tượng của cậu, đầu tiên là cọ xát từng chút, sau đó ôn tồn thâm nhập, là thăm dò, là thỉnh cầu, lại không cho phép từ chối, khiến người vốn chỉ biết chấp nhận là cậu từ từ hiểu cách nghênh đón, mải miết trong niềm yêu triền miên, tỉ mỉ thưởng thức, từ khô khốc đến ẩm ướt khó miêu tả, càng hôn càng động lòng, càng sung sướng, khoái cảm men theo xúc giác và vị giác căng tràn nơi môi lưỡi, lan đi khắp người, rồi tụ hết ở trí não, khơi dậy lớp lớp sóng biển cao trào, còn mãnh liệt hơn tự sướng.
Hóa ra hôn là cảm giác thế này, Đậu Ức Từ vừa muốn tìm từ ngữ đẹp đẽ gì đó để miêu tả, liền nghe Tư Triết dịu dàng nhắc nhở:
“Nhắm mắt vào, học tử tế, chú ý chút.”
Tiếng mưa đã bị át đi, lúc này, trong phòng chỉ còn tiếng môi hôn và hít thở, cảnh tượng kéo dài mãi ở bức màn tươi đẹp, tĩnh lặng này.
Nụ hôn ấy như không có hồi kết, giữa đường có thể dừng lại để thở, dây dưa, triền miên, ôn tồn, rồi áp vào nhau thật chuẩn xác, hợp vào nhau một cách hoàn hảo, ai cũng không muốn ngừng.
“Còn phải….” Mỗi lần nghỉ, Đậu Ức Từ chỉ biết nói hai từ này, cậu cảm thấy toàn thân mềm nhũn, sắp ngã khỏi bệ cửa, tan vào tình yêu dịu dàng vô tận của Tư Triết đến nơi rồi. Nhưng cậu còn muốn thử nhiệt tình hơn chút, muốn làm Tư Triết vui như mình: “Em… bây giờ còn phải làm gì?”
Tư Triết vừa hôn cậu vừa nói, giọng không rõ ý tứ như thấm mật:
“Làm bất cứ chuyện gì em muốn làm với anh.”
Chuyện muốn làm với anh á? Ngoại trừ yêu anh, cho anh cả thế giới, còn muốn…muốn anh, cũng không biết cụ thể là muốn cái gì, chỉ là muốn, muốn như con thú không biết nói, chỉ biết phát ra tiếng kêu rên âm ỉ, ôm anh, sờ anh, cắn anh, liếm anh, nếu không thế ăn sạch anh, bị anh nuốt vào trong bụng cũng được.
Vậy là Đậu Ức Từ buông cổ Tư Triết ra, hai tay lướt qua ngực anh, hai bên eo anh, sờ vào… bờ mông anh.
Tư Triết thật sự nhịn không nổi, bật cười:
“Muốn làm cái này à?”
Rất cong nha, còn chắc, sờ đã cực kì. Đậu Ức Từ thẹn đến nỗi đỏ bừng mặt, còn hùng hổ ra điều muốn cắn cằm Tư Triết:
“Không được hả!”
“Được, sờ thoải mái.” Tư Triết lập tức xuống nước, tiếp tục hôn, hỏi cậu: “Thích không?”
Không đợi Đậu Ức Từ trả lời, anh lại bế cậu lên giường rồi nằm xuống cạnh cậu, chui vào lòng cậu.
“Đậu Đậu, anh mệt rồi, cho anh ngủ một lát.”
Tuy anh nói vậy nhưng vẫn hôn Đậu Ức Từ không ngừng một giây, chỉ hôn thôi, cất gọn những dục vọng quá đà khác đi.
“Anh lớn từng này rồi mà phòng chưa bao giờ ngăn nắp thế, không biết phải sắp xếp hành lí sao đây.”
Môi Đậu Ức Từ đã tê rần, còn hơi đau. Cậu nghĩ kĩ mới phát hiện, đêm qua có lẽ Tư Triết chỉ ngủ được chưa đến ba tiếng, bèn vội ôm anh chặt hơn, nhỏ giọng dỗ anh:
“Vậy anh mau ngủ đi, em sắp giúp anh.”
Lại hỏi:
“Cần đem những gì thế?”
“Không biết, dường như có em là đủ rồi vậy.”
“Những thứ đã có rồi đều không quan trọng, những thứ chưa có về sau đều sẽ có.”
Khi mẹ Tư Triết quay về từ buổi luyện tập của dàn hợp xướng thì gặp ông xã vừa tan làm ở lối vào bãi đỗ xe của khu. Hai vợ chồng đi bộ ra siêu thị gần đó, mua một đống hải sản và đồ ăn, bột làm mì, chuẩn bị nấu một bữa thịnh soạn cho hai đứa trẻ sắp
“Bắc tiến” .
Trong nhà im phăng phắc, hai người bối rối đến trước cửa phòng Tư Triết, thấy cửa không đóng chặt, bèn vào xem, phát hiện va li đang để mở dưới đất, bên trong lại chỉ có một con búp bê cũ Tư Triết ôm khi ngủ lúc nhỏ, hai đứa con trai thì đang nằm đối diện nhau trên giường, đứa này gối đầu lên tay đứa kia, đứa kia gác tay lên eo đứa này, ngủ rất say.
“Cũng không biết đường đắp gì lên, bị cảm thì sao.” Mẹ Tư Triết nói xong, định tới đắp chăn cho hai người, lại bị chồng kéo ra sau lưng.
“Suỵt.” Bố Tư Triết nghiêm nghị lắc đầu với vợ, tỏ ý bà không nên quấy rầy. “Không sao, đàn ông con trai mà, sợ cái gì.”
“Đi thôi, đi nấu cơm, lát nữa chúng nó dậy là vừa.”


Bình luận về bài viết này