Giờ tan học ngày tiếp theo, Lương Dã lại nhìn thấy Dương Kim ở một góc cổng trường.
“Hỏng rồi.” Lương Dã khẽ chửi.
Học sinh ngoan trường Số Ba học nhiều quá hóa đần rồi hả? Sao đuổi mãi không đi thế?
Tuyết cứ rơi mãi không ngừng, giữa một vùng đất trời mênh mông tuyết, trông cậu trắng bệch mà nhỏ bé, như thể chỉ lơ đãng một giây thôi là sẽ bị gió tuyết quật ngã. Cũng không biết cậu đã đứng đó bao lâu, trời đông âm mười mấy độ, đứng bên ngoài hơn mười phút sẽ chết cóng.
Học sinh ngoan trường Số Ba có tương lai rực rỡ như thế, nhỡ mà chết cóng gã làm sao đền nổi.
Trong một phút bồng bột, Lương Dã đã định tiến đến nói chuyện rõ ràng với cậu, nhưng Nhậm Thiếu Vĩ bên cạnh lại khoác vai gã rồi bắt đầu lảm nhảm:
“Vãi lều, lại là nó à? Ê anh Dã, hay nó thích anh thật? Anh hùng cứu mĩ nhân quả là làm xao xuyến con tim- Ái đệch mợ!”
Lương Dã tặng hắn một cái cùi chỏ.
“Ái, ái, ái, đừng nóng, có gì từ từ nói, có gì từ từ nói.” Nhậm Thiếu Vĩ cười hì hì. “Này, mày nói xem, tao mà làm một pha anh hùng cứu mĩ nhân, khéo Yến sẽ chịu làm người yêu tao ấy nhỉ?”
“Yến”, tên đầy đủ Thường Hiểu Yến, là cô bạn lớp kế bên mà Nhậm Thiếu Vĩ phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên lúc chạm mặt trên hành lang. Nghe nói hai người đã lén lút thư từ qua lại mấy lần. Nhậm Thiếu Vĩ sốt ruột lắm rồi, hắn định bụng sẽ tổ chức một màn tỏ tình quỷ khốc thần sầu, hoành tá tràng, kinh thiên động địa giữa trường vào một buổi chiều nào đó sau khi tan học.
Tạp Hóa Họ Lương cũng bán vải, Nhậm Thiếu Vĩ có ý đồ vào tiệm “cướp” mấy miếng vải đỏ về làm vài bông “hoa hồng đỏ không bao giờ tàn”, đợi bao giờ tỏ tình thì tặng Thường Hiểu Yến.
Trong chuyện này, Lương Dã đã nhắc khéo rằng, chơi lớn như vậy giữa nơi đông người sẽ làm con gái nhà người ta sợ, nhưng Nhậm Thiếu Vĩ cũng lì lợm y chang cậu học sinh ngoan trường Số Ba, hắn còn bảo đây mới đúng là tình yêu khắc cốt ghi tâm! Lương Dã đành tôn trọng ý kiến của hắn rồi nói lời chúc phúc.
Trong lúc suy nghĩ, Lương Dã đã bị Nhậm Thiếu Vĩ kéo đến đoạn đường thường ngày hai người chia đôi ngả.
Không rõ vì sao, Lương Dã vô thức quay đầu lại nhìn, bắt gặp bóng dáng Dương Kim đang khựng lại đầy nghi hoặc. Đôi mắt đằng sau cặp kính chớp mấy cái, cậu ngẩn tò te, không hiểu vì sao hôm nay gã lại đi cùng đường với Nhậm Thiếu Vĩ.
Lương Dã lại lên cơn thèm thuốc.
Trong đầu học sinh ngoan chỉ có mỗi toán thôi thì phải? Một là một, hai là hai, sự việc chỉ cần vượt ngoài dự đoán của cậu một chút thôi, tư duy của cậu sẽ không thể nào theo kịp.
Đồ ngố Tàu bám dai.
“Chậc, mày có nghe tao nói không đấy?” Nhậm Thiếu Vĩ thụi gã một phát.
Lương Dã đáp:
“Không.”
“Đm mày- Tao bảo là, mày cũng liệu mà kiếm một cô người yêu đi, anh em mình yêu cùng lúc này, cưới cùng lúc này, đẻ con cùng lúc luôn, rồi nhân đấy cho hai nhà làm thông gia, thế là mĩ mãn!”
Lương Dã chỉ thấy vô lí:
“Thôi mày tém lại hộ tao, nhỡ đẻ con trai tất hoặc đẻ con gái tất thì sao? Mày mới tí tuổi đầu mà đã nghĩ đến chuyện con cái rồi à? Mẹ, lưu manh hay gì.”
“Ơ-” Nhậm Thiếu Vĩ dừng bước. “ ‘Chăn ấm nệm êm, vợ hiền con thảo’ (1) là mong ước quá bình thường, tao nghĩ đến có vấn đề gì đâu? Đm, hay mày đồng tính thật?”
Lương Dã liếc hắn một cái, sự phản cảm lộ rõ trên gương mặt hắn làm gã nhớ đến Dương Kim bị bọn bắt nạt vây kín trong ngõ hôm ấy, trong lòng bỗng thấy bực bội. Song gã không bày tỏ mà chỉ cất tiếng chửi:
“Cút mẹ mày đi.”
“Thế là ngon cơm rồi!” Nghe chửi xong, Nhậm Thiếu Vĩ lại tươi hơn hớn. “Tình yêu là thế đấy, vừa ý nhau là hẹn hò, làm đám cưới rồi đẻ con thôi, hồi bằng mình bố mẹ tao đã có anh tao rồi kìa. Mày thấy sao?”
Lương Dã không trả lời hắn, gã hất cằm, nói:
“Đến nơi rồi.”
Sau đó Tôn Hiền và Nhậm Thiếu Vĩ tíu tít tán chuyện với nhau, Lương Dã chẳng xen được vào câu nào. Gã nhìn ra bên ngoài. Bóng dáng gầy gò ấy vẫn đang trốn sau bức tường, rướn đôi mắt sáng lạnh lùng về phía gã.
Toi rồi, rắc rối to rồi đây.
Lương Dã bực bội vuốt mái tóc vốn không hề tồn tại, suýt chút nữa định lao ra đuổi khéo, nhưng tư duy của gã và học sinh ngoan cứ như thể thuộc về hai thế giới khác nhau vậy, cho dù đã nghĩ nát óc, Lương Dã vẫn thấy lời mình nói hôm qua đã đủ minh bạch, rõ ràng rồi, sao hôm nay cái tên này vẫn còn dám bám theo gã mà mò đến tận đây?
Không lẽ để ý đến cậu ta đồng nghĩa với việc phát tín hiệu dễ gây hiểu lầm? Phải lờ cậu ta đi mới được à?
Lương Dã chưa bao giờ gặp phải chuyện tương tự nên thấy bực dọc vô cùng. Trước mắt cứ kiên nhẫn rồi bình tĩnh xử lí đã.
Mấy năm nay gã chỉ mải suy nghĩ xem phải sống thế nào, tình yêu tình báo là một thứ quá đỗi mờ ảo, hư vô, người nghèo nào có quyền được hưởng? Gã chưa từng bén mảng tới tình yêu, tình yêu đồng tính lại càng không.
Nhậm Thiếu Vĩ nói, tình yêu là hẹn hò, kết hôn rồi sinh con, Tôn Hiền chắc chắn cũng sẽ đồng ý với hắn, nhưng có thật là như vậy không?
Tuy chưa từng đọc sách, nhưng Lương Dã đã xem kha khá những bộ phim chiếu ngoài trời trong khu tập thể, những chuyện tình trong phim không tuân theo bất cứ quy luật nào, nồng nhiệt mà khắc cốt ghi tâm.
Nhìn Dương Kim đằng sau bức tường, Lương Dã cảm thấy mình đã gặp rắc rối, nhưng đồng thời cũng có chút ngưỡng mộ.
– Ít nhất, cậu mang một dáng vẻ tự do.
—
Một ngày, hai ngày, ba ngày,… trôi qua, Lương Dã vẫn nhìn thấy bóng dáng chực chờ của Dương Kim ngoài cổng trường. Nhậm Thiếu Vĩ và đám choai choai cùng lớp trêu gã đã đành, đến cả chú bảo vệ trường cũng bắt đầu cà khịa gã âm thầm đi gieo thương nhớ khắp nơi nên mới làm người ta lưu luyến đến thế.
Biết rằng chỉ là trò đùa, nhưng ngộ nhỡ có người tưởng thật thì sao? Gã có thể cứu giúp người đồng tính nhưng không thể trở thành người đồng tính được.
Lương Dã đốp lại vài câu rồi rảo bước về nhà. Trời đông ngày một lạnh thêm, gã nào dám để ai kia đứng lâu ngoài trời. Gã có quan hệ thế nào với cậu ta cơ chứ, chẳng may khiến người ta bị cảm, gã làm sao gánh nổi trách nhiệm?
—
Nhưng đến thứ Sáu, Lương Dã không tài nào về nhà sớm được nữa.
Thời khắc tỏ tình kinh thiên động địa, thần sầu quỷ khốc của Nhậm Thiếu Vĩ đã đến, Lương Dã nhập hội cùng đám bạn, rạp ra bệ cửa sổ lớp học hóng hớt.
Ngoài mặt thì bảo là hóng Nhậm Thiếu Vĩ, mắt lại liếc ra ngoài cổng trường.
Dương Kim đang ngó vào bên trong, vì khoảng cách xa nên Lương Dã không thấy được vẻ mặt cậu, song gã vẫn có thể tưởng tượng ra đôi mắt căng ra tròn xoe sau cặp kính của cậu.
Mấy hôm nay, vừa tan học Lương Dã liền chuồn ngay lập tức, một là sợ Dương Kim đứng đợi lâu ngoài trời tuyết, hai là sợ người khác hiểu lầm.
Hiện giờ đã muộn khoảng mười lăm phút so với thường ngày, mũi Dương Kim đã đỏ ửng vì lạnh rồi.
“Mịa.” Trong cơn bực bội, Lương Dã khẽ chửi một tiếng.
Bực mình, sốt ruột. Mẹ mày chứ Nhậm Thiếu Vĩ, có nhanh lên không thì bảo.
Vừa nghĩ dứt câu, đã thấy Thường Hiểu Yến khoác tay bạn bước xuống cầu thang. Nhậm Thiếu Vĩ lao tới trước mặt cô nhanh như chớp, lấy ra một đóa hoa hồng đỏ giả từ sau lưng, dõng dạc tuyên bố:
“Yến à, tớ thích ấy mà ấy cũng thích tớ, ấy làm người yêu tớ nhé!”
Trường Nghề Số Ba rất bé, vậy nên tất cả học sinh đều phải đi qua khoảng sân này để về nhà. Nghe thấy thế, ai nấy đều dừng chân, đồng loạt nhìn về phía hai người, ánh mắt sáng như đèn sân khấu.
Hiển nhiên Thường Hiểu Yến không lường trước được tiết mục này, cô bám chặt lấy người bạn gái bên cạnh.
“Không, mình… sao bạn lại…”
“Còn do dự gì nữa? Hôm nọ ấy còn nhét thư tình vào ngăn bàn tớ cơ mà, ấy viết rõ trong thư là muốn cho tớ ‘chăn ấm nệm êm, vợ hiền con thảo’ đây này–”
Người bạn gái của cô vừa nghe thấy thế liền kêu “ối giời ơi” rồi hất tay cô ra chạy biến, bỏ lại một mình Thường Hiểu Yến luống cuống chân tay. Cô giậm chân, buông một câu: “Mình chưa bao giờ nói như vậy cả!”, sau đó ôm mặt chạy đi.
“Ơ kìa, Yến, Yến chạy đi đâu vậy?”
Đường tuyết trơn, Thường Hiểu Yến chạy nhanh quá, ngã cái oạch ở cổng trường. Xung quanh rộ lên tiếng cười, song không ai bước đến đỡ cô dậy.
Nhậm Thiếu Vĩ đã tức tối bỏ đi, quay đầu đi thẳng về tòa nhà dạy học nên không nhìn thấy.
Lương Dã trông mà sốt ruột hộ thằng bạn vô tích sự của mình. Gã thở dài một hơi, định xông xuống bảo hắn mau ra đỡ người ta lên thì thấy… Dương Kim vẫn nấp trong góc tường nãy giờ mím môi bước chân ra, thu chân về, rồi lại bước ra, đi về phía cô bạn kia trong không gian ồn ã tiếng cười.
Cả cơ thể cậu căng như dây đàn, môi mím chặt, vai buông thõng, tay nắm thành quyền, như thể phải lên dây cót rất nhiều mới đủ can đảm đi mấy bước ấy vậy. Song Lương Dã lại chú ý đến ánh mắt cậu. Đôi mắt đằng sau cặp kính lạnh lùng, trong trẻo mà kiên định, hướng về cô bạn đầy chăm chú. Tuy thường ngày cậu cũng ương bướng như thế, nhưng Lương Dã cảm giác lần này có gì đó khác.
Lương Dã nhớ về buổi tối mà họ gặp nhau lần đầu, đêm đen lạnh lẽo nhường ấy, Dương Kim bé nhỏ bị một đám người bắt nạt tập thể, không có sức đánh trả, chẳng có ai giúp sức. Lương Dã không rõ trước khi gã xuất hiện, Dương Kim đã âm thầm chịu đựng một mình bao lâu.
Lương Dã nhìn thấy Dương Kim khom lưng đưa tay ra trước mặt Thường Hiểu Yến, miệng nói gì đó, rồi đỡ cô dậy, lấy một chiếc khăn mùi xoa từ túi áo ra đưa cho cô. Dương Kim chỉ vào bên trái khuôn mặt, nói gì đó với Thường Hiểu Yến, cô bèn lấy khăn lau vết bẩn ở bên mặt trái đi.
Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi cùng nhau rời đi. Trước khi đi, Dương Kim lại ngó vào sân trường lần nữa. Lương Dã biết cậu đang tìm gã, chân gã bất giác động đậy, nhưng gã kìm mình xuống, không cho phép bản thân đi cùng họ.
Nhậm Thiếu Vĩ hậm hực quay về, bị đám choai choai cùng lớp vây lấy, huýt sáo trêu. Lương Dã không nhập hội mà đứng trước cửa sổ, đến khi bóng dáng Dương Kim và Thường Hiểu Yến biến mất khỏi tầm mắt.
“Lương Dã đâu? Lương Dã đâu rồi?” Nhậm Thiếu Vĩ gạt đám choai choai ra, tìm thằng bạn thân hắn tín nhiệm nhất. “Đệt mợ, mày cũng thấy thế đúng không Lương Dã? Tao không hiểu đầu cua tai nheo ra sao luôn ấy, tài thật đấy, sao mà lật mặt khéo thế không biết. Chẳng nhẽ cái đống thư tình đó không phải do nó viết à?”
“Ừ.” Lương Dã lườm hắn một cái. “Mày đúng là cái đồ hết thuốc chữa.”
Chú thích:
- Nguyên văn là “老婆孩子热炕头” (vợ, con, giường gạch ấm)


Bình luận về bài viết này