Chương 8: Là “kim” trong “đương kim”

By

Tối hôm ấy Lương Dã lôi Nhậm Thiếu Vĩ về tiệm Tạp Hóa Họ Lương, vừa chửi hắn ngu vừa giải thích cho hắn vì sao Thường Hiểu Yến tức giận bỏ đi. Được khai sáng, ngày hôm sau Nhậm Thiếu Vĩ liền đến xin lỗi Thường Hiểu Yến, Lương Dã lo thằng ôn con lại bày trò nghịch dại nên cũng đi theo. 

Thường Hiểu Yến không chấp nhận lời xin lỗi của Nhậm Thiếu Vĩ, song cô giữ Lương Dã lại rồi hỏi:

“Bạn có quen cậu con trai đỡ mình ở cổng trường ngày hôm qua không?”

Lương Dã bình thản đáp:

“Không quen.”

Nghe thấy thế, Thường Hiểu Yến ngây người.

“Ơ? Vậy mà cậu ấy hỏi mình chữ ‘dã’ trong tên bạn là chữ nào đấy.”

Lương Dã bất giác cau mày.

Mẹ nó chứ, sao bỗng dưng lại lên cơn thèm thuốc thế này.

“Cậu ta còn hỏi gì về tôi nữa?” Lương Dã hỏi.

“Hết rồi, chỉ hỏi mỗi thế thôi.” Thường Hiểu Yến nói. “Cậu ấy ít nói lắm, suốt quãng đường toàn mình nói, cậu ấy yên lặng lắng nghe.”

“Bạn quen cậu ta từ trước à?”

“Không. Chỉ là một người lương thiện, tốt bụng thôi. Cậu ấy đưa tớ về tận nhà, còn dặn tớ đừng quan tâm đến ánh mắt người đời.” Thường Hiểu Yến liếc về phía người đang cúi đầu sau lưng Lương Dã. “Nào giống như ai kia, chẳng tinh ý gì cả, đúng là hết thuốc chữa.”

Phiền. Quá phiền.

Nhưng Lương Dã thừa nhận, Dương Kim là một cậu bé ngoan.

Trẻ ngoan thì không thể té ngã được, huống hồ là té ngã vào gã. Thời buổi này chẳng mấy người học đến mức bị cận, Dương Kim học giỏi như thế là để thi tốt nghiệp cấp ba, học đại học, rồi vào một nhà máy hạng A, làm giám đốc, sau đó xây dựng một tổ ấm hạnh phúc, trọn vẹn – đây mới là nơi mà một cậu bé ngoan thuộc về, chứ không phải suốt ngày bám theo một thằng nghèo kiết xác không có tương lai, đến mức cả mũi lẫn tai đều đỏ ửng.

Thế là vào giờ tan học của ngày hôm sau, Lương Dã lại rẽ vào con ngõ vắng tanh ấy. Gã đi đến tận cùng rồi quay đầu lại, thấy Dương Kim đang đứng cách đó không xa. Đôi mắt lạnh mà sáng đằng sau cặp kính nhìn gã chăm chú, cho dù tuyết có rơi xuống hàng mi cũng không chớp.

Lương Dã thò tay vào túi áo, gã phát hiện hôm nay không mang thuốc, bỗng nhiên có chút bực bội.

“Lại đây.” Lương Dã cất tiếng.

Đôi mắt đó cuối cùng cũng chậm chạp chớp hai cái, song chủ nhân của chúng vẫn đứng nguyên tại chỗ – cứ như thể không hiểu hai từ Lương Dã vừa nói, hồi lâu sau mới mím môi, mắt nhìn gã không rời, chầm chậm bước về phía gã.

Tới khi cậu đến trước mặt gã, Lương Dã nhìn thấy lớp hơi nước thoắt ẩn thoắt hiện trên mắt kính, vừa như tranh sáng, lại như tranh tối. Thở gấp quá.

Lương Dã khoanh tay, bày ra bộ dạng bất cần đời.

“Đã bảo đừng đi theo tôi nữa rồi cơ mà? Học sinh ngoan này, cậu không hiểu tiếng ta thì để tôi học vài câu tiếng tây, hay là hôm ấy tôi nói chưa rõ ý?”

Dương Kim nhìn gã một lúc, không rõ là đang nghĩ gì, sau đó cụp mắt, lắc đầu, mím môi không lên tiếng.

“Chậc.” Lương Dã thò tay vào túi áo. Mịa, lại quên, mình có mang thuốc đâu.

“Cậu đúng là, đường đường học sinh tiêu biểu, suốt ngày bám theo cái hạng du thủ du thực như tôi làm gì?”

Lương Dã tháo găng tay bên trái ra, đưa tay trái cho cậu xem.

“Tay tôi lành rồi, cảm ơn cậu đã quan tâm, nhưng từ giờ không cần nữa đâu.”

“Tôi…” Lương Dã ngưng lại rồi nói. “Tôi không rõ có phải tôi đã gây hiểu lầm gì cho cậu không, nhưng tôi… tôi và cậu không cùng đường đâu, biết chưa?”

Gió bấc luôn mặc sức tàn sát vào mùa đông Cáp Nhĩ Tân, dường như con ngõ cụt này luôn bị lấp đầy bởi gió tuyết, vạch ra một hào nước thiên tạo ngăn cách hai người. 

Dương Kim đội gió mà đứng, những lọn tóc lỡ bay tán loạn trước trán và đuôi mắt cậu. Cậu không gạt đi, mặc chúng quật loạn xạ vào da thịt, như thể cậu thật sự không sợ đau vậy.

Càng lúc càng bực bội, càng lúc càng muốn hút thuốc.

Lương Dã đổi sang giọng từ tốn, nghiêm túc. 

“Hơn nữa, với điều kiện như thế, cậu nên đi trên đường ngay lối thẳng, sao lại rẽ vào con đường sai trái vậy?”

Ánh mắt dành cho gã cuối cùng cũng thôi chăm chú. Dương Kim cúi đầu, đá nhẹ lớp tuyết đọng trên mặt đất. Lớp tuyết xốp nhanh chóng vỡ tràn ra đất.

Lương Dã chưa bao giờ nhìn thấy mẫu giày như đôi giày da Dương Kim đang đi. Người nghèo như gã, chắc cả đời cũng không mua nổi một đôi giày như vậy.

“Nói gì đi chứ.” Gã nói với Dương Kim.

Dương Kim cứ đá đi đá lại lớp tuyết trên đất. Hồi lâu sau, tựa một đứa trẻ đã nghịch ngợm chán chê, cậu cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn Lương Dã đăm đăm rồi hỏi một câu không liên quan:

“Chữ ‘dã’ trong tên anh là chữ nào thế?”

Lương Dã ngẩn người trước câu trả lời “râu ông nọ cắm cằm bà kia”, suýt nữa còn tưởng mình nghe nhầm.

“Thường Hiểu Yến bảo tôi là chữ ‘dã’ trong ‘chi hồ giả dã’, có đúng không?” Dương Kim hỏi dồn.

Gió thổi đến buốt cả đầu, Lương Dã day huyệt Thái Dương rồi đáp:

“…Thì cũng đúng.”

“Ồ.” Dương Kim không nhìn gã nữa, lại tung chân đá tuyết, sau đó khẽ nói.

“‘Kim’ trong tên tôi là ‘kim’ trong ‘đương kim’.”

Lương Dã ngẩn ra, mấy giây sau mới hiểu cậu đang nói gì.

…Ai hỏi mà bộ trưởng trả lời.

Có lẽ là vì thấy gã yên lặng, Dương Kim ngẩng đầu lên nhìn gã lần nữa, bướng bỉnh lặp lại:

“Là ‘kim’ trong ‘đương kim’.”

Lương Dã cau mày, hồi lâu sau mới thốt ra một câu trong ánh mắt bình lặng mà háo hức ấy:

“…Rồi.”

Dương Kim nhìn gã thêm một lúc rồi bỗng cười một tiếng rất khẽ, nụ cười rất nhẹ, rất nhanh, chỉ trong tích tắc đã biến mất. Thế rồi, cậu khẽ nói, “bai bai”.

Lúc Lương Dã hoàn hồn, Dương Kim đã quay người rời đi, bước chân trên nền tuyết lẹ làng hơn hẳn thường ngày, tuyết bay nhảy dưới chân cậu.

Lương Dã thò tay vào túi áo tìm thuốc lá nhưng lại nhớ ra mình quên mang – đây không biết đã là lần thứ mấy. Gã hít sâu một hơi để khí lạnh lan khắp lồng ngực, song cũng không thể xua đi nỗi phiền muộn đang thắt nút trong lòng gã.

Có lẽ Tôn Hiền nói đúng, gã thật sự không nên bắt chước bố mình lo chuyện bao đồng. Chỉ cần sa một chân vào vũng lầy, cả đời cũng không tài nào thoát ra. Đáng lẽ gã phải lường được điều này từ lâu rồi mới phải, vào khoảnh khắc nghe thấy từ “thỏ đế” nhưng vẫn cầm chai rượu xông vào.

Kế sách đuổi khéo thất bại toàn tập.

Đã sắp bước vào giữa đông, đồng nghĩa ngày giỗ của bố gã đang đến gần. Cuối tháng mười hai là thời điểm lạnh nhất của mùa đông, như thể chỉ khi đã chào hỏi bố xong xuôi, năm cũ mới kết thúc và năm mới lại bắt đầu vậy. 

Bắt đầu từ tiếng còi xe cảnh sát dồn dập.

“Bố con, chẳng là… Haiz.”

“Lương Dã à, mình cứ sống yên ổn thôi, nhé.”

Không biết đã là lần thứ mấy Tôn Hiền thở than như vậy, Lương Dã cảm giác tai gã sắp chai đến nơi rồi, song đồng thời cũng cảm thấy việc trở nên chai lì với câu nói này mới tàn nhẫn biết bao. Dù sao vết xe đổ của bố vẫn còn đó, mẹ nhắc đi nhắc lại như vậy cũng là muốn tốt cho gã.

Một cuối tuần nọ, Tôn Hiền ngồi tán gẫu với gã:

“Thiếu Vĩ cưa cẩm con gái nhà người ta đến đâu rồi?”

Lương Dã vừa xếp hàng vừa đáp:

“Như nào được nữa hả mẹ, bây giờ chỉ cần nhìn thấy nó trong trường thôi là người ta quay ngoắt đi rồi. Nó bày trò vớ vẩn chọc tức người ta, chắc là hỏng rồi.”

“Ôi, thằng bé này đúng là hùng hổ quá.” Tôn Hiền vỗ đùi, nhưng lại vỗ phải ống quần trống không. “Sau này tìm vợ mày đừng bắt chước nó con nhé, phải đối xử tốt với cô bé, lo toan cho người ta, làm phụ nữ vất vả lắm, nghe chửa?”

Lương Dã đứng quay lưng về phía Tôn Hiền, đôi tay đang xếp hàng khựng lại giây lát, gã hít một hơi sâu. Giây lát sau, gã tiếp tục xếp đồ lên kệ, khi quay người lại đã trở về bộ dạng nhăn nhở. Gã ngồi xuống cạnh Tôn Hiền rồi nói:

“Con biết rồi mà mẹ, không ai trên đời này vất vả bằng mẹ con hết, mẹ con muôn năm, muôn năm, muôn năm!”

“Chỉ được cái mồm!” Tôn Hiền bật cười, búng trán gã một cái. “Thế bao giờ mới dắt con dâu về cho mẹ đây? Mười tám mười chín tuổi đầu rồi, nẫu hết cả ruột, hồi mẹ bằng tuổi mày…”

“Ôi mẹ ơi, thời thế bây giờ nó khác.” Lương Dã lên tiếng cắt ngang. “Mình đã chuyển từ nhà quê lên thành phố rồi, ở đây người ta đang khởi xướng phong trào kết hôn, sinh con muộn kia kìa, làm sao mà so với thời của mẹ được…”

Mặc dù Lương Dã chỉ nói qua loa vài câu để mẹ bớt cằn nhằn, nhưng muộn phiền vẫn nghẹn ứ trong lòng gã. 

Dương Kim vẫn đợi gã tại cổng trường mỗi ngày, mà cái đám choai choai xung quanh gã càng lúc càng đùa quá trớn hơn.

“Này bạn ơi tao bảo, thế này là lì quá thể rồi, trời mùa đông thế này, tao đứng nhìn thôi mà còn thấy rét hộ, mày đi “làm ấm người” cho nó đi!”

“Thật, mày quan tâm người ta tí đi, có là con trai thì làm một nháy cũng được chứ sao, sướng nào mà chả là sướng, đúng không?”

Đám choai choai này mà hùa với nhau là chẳng biết trời cao đất dày gì luôn, giọng còn to. Lương Dã vô thức nhìn về phía Dương Kim, chỉ thấy cậu đang chau mày, môi bặm lại. Lương Dã thu ánh mắt về, tung hết sức mà đấm một thằng rồi đá một thằng.

“Sướng ông nội mày ấy, đm, mày cho tao sướng trước nhé?”

Đám choai choai lập tức ngoan như cún, vội vàng lái sang chủ đề khác.

Trong lớp bọn chúng, Lương Dã có tiếng là tốt bụng, tuy ăn nói hơi cục súc nhưng lại mát tính. Bọn chúng thừa biết, tốt nhất là không nên dây vào những người mát tính như thế này, vì một khi họ nổi nóng thì chỉ có chết thôi.

Chúng đều đã nghe nói ít nhiều về chuyện của bố Lương Dã.

Lương Dã cất bước trong sự im lặng, lòng thầm nghĩ, đám choai choai kia đùa giỡn trong trường thì không sao, nhỡ đến tai Tôn Hiền thì làm thế nào? Tôn Hiền sẽ tưởng thật mất.

Không thể chỉ giải quyết mỗi cái đám choai choai đấy mà phải ra tay từ gốc rễ vấn đề – nhất định phải tiễn bằng được ông tướng Dương Kim kia đi.

Vào giờ tan học ngày hôm sau, Lương Dã lại rẽ vào con ngõ cụt đầy gió bấc ấy. Gã nghe thấy tiếng bước chân đằng sau mình, tay sờ thấy bọc thuốc lá trong túi áo. Gã lấy thuốc từ trong túi áo ra rồi châm lửa. Điếu thuốc suýt nữa là không cháy, chẳng rõ là vì gió bấc trong con ngõ cụt này quá dữ dội hay là do điều gì khác.

Giống như lần trước, gã quay người lại. Thấy Dương Kim đang đứng nhìn mình ở khoảng cách vài bước chân, gã hút một ngụm thuốc, nói với Dương Kim:

“Lại đây.”

Gió vẫn trải đầy không gian giữa hai người họ, tuyết vẫn đọng trên mi Dương Kim. Lương Dã vô thức hút mạnh một ngụm thuốc nữa, song đột nhiên gã lại cảm thấy loại thuốc lá mình đã hút hai năm nay chẳng còn ngon nữa.

Dương Kim đã đến trước mặt gã.

Lương Dã cũng không vội lên tiếng.

Dương Kim ngước lên nhìn gã chăm chú, gã cũng hững hờ đánh giá Dương Kim. Lăn lộn giang hồ gần ba năm nay, Lương Dã thừa biết diễn ra sao cho ra dáng lưu manh.

Nhưng ngay khi nắm cổ tay Dương Kim lần nữa, Lương Dã vẫn khựng lại một chút bởi sự gầy guộc cùng lạnh lẽo nơi cổ tay cậu, và bởi tiếng kêu khẽ mà cậu thốt ra.

“A.”

Một ngọn lửa kì lạ bỗng từ đâu bốc lên, Lương Dã ấn cổ tay cậu lên bức tường đằng sau lưng, áp người xuống, thở một làn khói thuốc lên mặt cậu.

“Muốn hẹn hò à? Đã yêu bao giờ chưa, học sinh ngoan?”

“Tôi đây chỉ thích chơi bời thôi, thích nhắm mắt chọn bừa, quan hệ loạn cả lên. Cậu mà không để bụng thì cũng được.”

Lương Dã chưa bao giờ ở gần một cậu con trai đến vậy, mùa đông như thể đã mất tăm giữa hai người họ, gió bấc cũng chẳng thể chen vào, chỉ cần Lương Dã đến gần một chút nữa thôi là sẽ có thể ôm trọn Dương Kim.

Giở thói lưu manh không phải kế sách hay ho gì, Lương Dã chỉ muốn làm đối phương hoảng sợ rồi bỏ chạy thôi. Dẫu cậu học sinh ngoan của trường Số Ba có xu hướng vặn vẹo đến đâu thì vẫn là một cậu nhóc trong sáng.

Đi đôi giày da xịn như vậy, thành tích học tập xuất sắc như thế, hẳn là gia đình cũng hạnh phúc trọn vẹn, cậu ta không đời nào chịu được loại quan hệ giường chiếu bẩn thỉu này đâu. Dù sao xét về mặt bản chất, cái trò này khác gì với trò bắt nạt của bọn bên trường Số Ba kia?

Nào ngờ cổ tay của học sinh ngoan trong lòng bàn tay gã lại cựa quậy một cái, trong đôi mắt ấy còn ánh lên chút tủi thân, thoáng nghe giọng nói cũng mang ý trách móc.

“Lương Dã.” Học sinh ngoan bất ngờ gọi tên gã rồi nói. “Đau.”

Suýt chút nữa là Lương Dã đã buông tay ra.

Vào khoảnh khắc này, Lương Dã bỗng vỡ lẽ về ý nghĩa của câu “bốn lạng đẩy ngàn cân”, “một cánh bướm đập có thể thành cơn bão” được dạy trên trường mà gã vốn chẳng hiểu mô tê gì.

Gã cố gắng kìm lòng lại để không buông tay ra, lại hút mạnh một ngụm thuốc rồi thở ra. Gã tặng Dương Kim một đống khói mù, kèm theo một câu nói đê tiện:

“Có thế mà đã đau rồi à? Sau đây còn đau nữa cơ.”

Dương Kim nhướng mắt nhìn gã, miệng hé mở rồi lại ngậm vào, biểu cảm trong ánh mắt thay đổi khó lường, cuối cùng cậu cất tiếng hỏi:

“Anh từng ngủ với nhiều người lắm à?”

“Đúng vậy đấy.” Khi trả lời, Lương Dã lại cố tình nhả thật nhiều khói. “Để bụng à?”

Dương Kim không đáp, chỉ nhìn chằm chằm gã hồi lâu rồi bỗng giằng cổ tay ra khỏi tay gã, chạy đi vài bước rồi lại quay đầu nhìn gã – không phải nhìn, là “lườm” mới đúng – sau đó cậu đạp lên nền tuyết trắng mà chạy đi.

Điếu thuốc chưa hút được một nửa, Lương Dã đã thấy nhạt, gã dập điếu thuốc xuống nền tuyết rồi vứt vào thùng rác.

Cúi đầu đá tuyết một cái, sau khi vô thức làm vậy gã mới nhớ ra Dương Kim thích làm như thế.

Vì sao lại gọi người đồng tính là thỏ nhỉ? Trước đây Lương Dã không hiểu, nhưng giờ có lẽ cũng hiểu được một chút rồi.

Dáng vẻ cau mày trợn mắt vừa nãy của Dương Kim quả thật rất giống một chú thỏ con đang tức giận.

Bình luận về bài viết này