Bầu không khí trong xe lại chìm vào im lặng, bất kể đáp án ra sao thì chuyện liên quan đến tự sát vẫn là chuyện cực kì riêng tư, không tiện nhắc tới nhiều.
Ánh mắt thơ thẩn của Trì Niệm dừng lại trên chiếc túi thơm nho nhỏ dưới gương chiếu hậu. Chiếc túi màu hồng, trông rất xinh xắn, bên trên thêu mấy bông hoa đào bằng chỉ vàng, ở giữa có chữ “ngự thủ”.
Bùa bình an à? Trông “hường phấn” quá nhỉ.
“Đây là bùa bình an ạ?” Trì Niệm chạm vào chiếc túi, cố gắng tảng lờ câu chuyện ban nãy đi.
Nghe nhắc đến nó, Hề Sơn còn hơi xấu hổ, anh sờ đầu mũi rồi nói:
“À… Cái này á hả, hồi đầu năm có người bạn nhân dịp đi công tác ở thủ đô qua chùa Kim Các xin giúp tui đó.”
Trì Niệm có chút hứng thú:
“Xin điều gì thế?”
Hề Sơn đáp:
“Thì đào hoa.”
Trì Niệm:
“…”
Trông kiểu gì cũng đâu thấy giống người thiếu hoa đào đâu…
Trì Niệm nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng hai người chưa thân đến mức đó nên không tiện nói thẳng, vậy là cậu đành quay đi giả vờ ngắm cảnh.
Cậu không lên tiếng, mà người luôn cố gắng khuấy động bầu không khí là Hề Sơn cũng hết đùa nổi khi chủ đề câu chuyện chuyển sang chính anh, nhất thời cả hai đều gượng gạo đến mức “mình cùng nhau đóng băng”.
Hề Sơn hắng giọng, bật radio trong xe lên, mở một bài rock nhẹ nhàng. Bài hát này khá nổi dạo gần đây, giai điệu vừa vui tươi vừa lãng mạn, rất hợp làm nhạc nền cho một buổi chiều hôm đuổi theo mặt trời trên cao nguyên. Xen lẫn tiếng dạo đầu của guitar điện, Hề Sơn trả lời thêm như thể “thà chết quyết không khai thằng bạn đang nằm trong đống rơm”*:
“Bạn vớ bạn vẩn, toàn bày trò linh ta linh tinh, nhưng dù sao cũng là đồ nó không ngại đường sá xa xôi mà mang về, vứt đi cũng không hay.”
Trì Niệm không ngờ anh sẽ tiếp tục chủ đề này, bèn bật cười:
“À, ra thế.”
“Tiện tay treo trong xe ấy mà.” Nói đoạn, Hề Sơn lại tự gật đầu.
Dáng vẻ vội vàng giải thích rõ ràng của anh còn chân thành hơn khi nói mấy câu sến sẩm ban nãy, Trì Niệm lấy làm thú vị:
“Tức là người ta khấn xin đào hoa giúp anh là vì anh chưa có bạn gái bao giờ hả?”
“Bạn gái gì chứ…”
“Anh đẹp trai thế cơ mà, độc thân mới lạ ấy.” Trì Niệm lúc nào cũng phát biểu cảm nghĩ như thể đây là điều tất lẽ dĩ ngẫu mà không nhận ra phần chóp tai ẩn giấu dưới lớp tóc con của người còn lại đã ửng hồng.
Điệp khúc, tiếng trống dội lên.
Hề Sơn khẽ phủ nhận.
“Đâu có.”
Nghe ra chút ngượng ngùng trong đó, Trì Niệm cố tình nhại theo giọng của Hề Sơn mà trêu anh:
“Có mà.”
Chất giọng cậu vốn dĩ đã mềm mại, giờ còn vậy thì chẳng khác gì đang làm nũng. Khóe mắt dưới cặp kính râm của Hề Sơn cong lên thành đường hẹp dài như thể không hề để bụng, song tay lại đưa ra nhéo mặt Trì Niệm một cái:
“Đừng nhại tui.”
Nhéo một cái rồi thôi, Hề Sơn lập tức quay về trạng thái tài xế nghiêm túc. Màn hình GPS hiển thị chỉ còn chưa đầy năm cây số nữa là tới hồ nước mặn, Hề Sơn đánh lái, một lần nữa rẽ vào đồi cát mênh mông qua phần khuyết của lan can trên đường cao tốc.
Trì Niệm ngồi đó, mặt đỏ bừng, môi mím chặt, cố chấp giả vờ như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Đã đến phần cao trào của bài hát, nghe giai điệu như là nhạc disco những năm cuối của thập niên chín mươi, khiến con người ta không thể ngồi yên mà phải lắc lư theo. Trì Niệm khẽ gật gù, cậu đã hoàn toàn bình tĩnh lại sau nỗi tuyệt vọng bị mắc kẹt trên sa mạc một tiếng trước và tìm lại sức sống đánh mất bấy lâu, có lẽ là nhờ màn tấu hài ngẫu nhiên với Hề Sơn vừa rồi.
Bao lâu nay chưa tiếp xúc với người đồng trang lứa; chia tay rồi cậu mới nhận ra lúc còn yêu, ngày nào cậu cũng chỉ giao tiếp với bạn trai, mạng lưới quan hệ bị thu hẹp đáng kể, thậm chí suốt mấy năm đại học cũng chỉ có thêm vài người bạn mới. Về phần bạn bè cũ của cậu – bạn từ nhỏ, bạn cấp hai, cấp ba – người thì tập trung học hành, người thì xuất ngoại xả hơi, có tụ họp cũng chẳng ngồi được mấy, một năm chẳng gặp nhau được mấy lần.
Nói mới nhớ, không biết Hề Sơn bao nhiêu tuổi?
Trông anh chín chắn hơn cậu một chút, nhưng cũng không giống người đã bươn chải nhiều, đôi mắt tuy trong sáng song không ngây thơ như sinh viên chưa trải sự đời, nên chắc là khoảng hai mươi lăm tuổi?
Cơ mà, liệu có người nào mới vào đời chưa đầy hai năm đã rảnh rỗi đi chơi không…?
Trong lúc cậu mải mê đoán tuổi Hề Sơn, khung cảnh ngoài xe càng lúc càng mênh mông.
Cát vàng đối lập với trời xanh, gió lướt trên những khối Yardang (1) hàng trăm nghìn tuổi, núi non nghiêng ngả – Trì Niệm đã nhìn khung cảnh này suốt mấy ngày nay, niềm hưng phấn ban đầu đã trở thành một nỗi ngao ngán, dù cảnh có đẹp đến mấy. Đang chán chường, sự chú ý của cậu bỗng va phải mặt nước nhô lên từ chân trời, khiến cậu vô thức ngồi thẳng lên, miệng khẽ reo:
“A!”
“Nhìn thấy chưa?” Hề Sơn cũng bắt đầu nhấp nhổm. “Chính là cái hồ đó đó.”
Một vùng nước biếc màu trời, trông như thể sắp bay lên cùng mây trắng vậy. Là một cái hồ!
Mặt nước dường như phồng lên, càng nhìn ra xa lại càng cao, ánh hoàng hôn hồng nhạt của mây chiều không phản chiếu được lên mặt hồ. Chiếc xe việt dã rời khỏi quốc lộ chưa được bao lâu, Trì Niệm đã mở cửa sổ, một mùi hương ẩm ướt, mằn mặn len lỏi vào khoang mũi cậu.
Màn đêm trên cao nguyên đã đến rất gần, gió bắt đầu lạnh dần, song mùi muối mằn mặn nơi đây rất giống với biển cả, chỉ cần khẽ tấp vào mặt là đủ khiến người ta quên bẵng việc mình đang ở một nơi thiếu oxy. Trì Niệm nhìn vào kính chiếu hậu, dưới vệt nắng tàn ngày, hai vệt bánh xe hiện lên với tầng tầng lớp lớp sáng tối, trong bóng tối lấp loáng ánh sáng màu lam nhạt.
Hồ nước mặn cũng có màu lam nhạt, tựa một viên đá quý thất lạc được khảm giữa sa mạc hoang vu cằn cỗi này.
Đến khi xe việt dã dừng ở bên hồ, trông hồ nước không còn cao hơn đường chân trời nữa. Ánh chiều tà biến nó thành một tấm gương phản chiếu tất thảy những đám mây trên trời, những ngôi sao mờ mờ cùng sống núi màu đen.
Mở khóa xe, Trì Niệm háo hức mở cửa xe chạy ra ngoài. Mới chạy vài bước nhỏ, cảm nhận được nền đất dưới chân khác với cát và đá vụn, cậu cúi đầu nhìn xuống rồi reo lên đầy ngạc nhiên, thích thú, sau đó quay lại nhìn Hề Sơn:
“Đây là muối à? Trắng tinh này!”
Gió to nên cậu bất giác phải cao giọng hơn, Hề Sơn cũng nói to để trả lời cậu:
“Chắc thế! Tôi cũng không rõ lắm…”
Trì Niệm giậm chân hai cái rồi ngồi thụp xuống sờ.
Hạt này sờ vào có cảm giác rất thô, phần rìa sắc cạnh suýt nữa là đã cứa rách ngón tay cậu. Trì Niệm mân mê những hạt màu trắng ở đầu ngón tay, cách tốt nhất để xác định xem đây có phải muối không là nếm thử…
Tuy nhiên, ngay khi cậu đưa tay lên, bàn tay lại dừng lại ở chỗ cũ.
Hâm ghê.
Nghĩ đến đây, Trì Niệm bỗng ôm mắt cá chân, vùi mặt vào đầu gối mà cười.
Hề Sơn cúi người, lấy một chiếc ba lô màu đen rất to ra khỏi hàng ghế sau rồi đeo lên một vai, tay kia cầm một cái túi ni-lông. Anh đi đến chỗ cậu, đặt chiếc túi xuống hòn đá bên cạnh, dưới nách kẹp một chiếc hộp nhỏ màu đen.
So với thứ chỉ cần nhìn đã biết là túi đựng máy ảnh kia, Trì Niệm có hứng thú với hai thứ đồ còn lại hơn cả. Cậu chỉ vào chúng rồi hỏi:
“Đây là gì thế?”
“UAV (1).” Hề Sơn mở chiếc hộp ra cho cậu xem.
“Dùng để chụp ảnh từ trên cao ạ?” Sau khi có được câu khẳng định, Trì Niệm chuyển sang sờ chiếc túi ni-lông. “Còn cái này? Có phải là đồ ăn không?”
Hề Sơn để cậu tự mở ra. Bên trong túi đựng bánh Naan được bọc lại bằng ni-lông bọc thức ăn nhỏ hơn, xếp thành từng cái be bé một, trên mặt bánh màu trắng thỉnh thoảng lại thấy một màu vàng giòn. Nếu là ngày thường, Trì Niệm sẽ chẳng ăn đâu, huống hồ số bánh này đã nguội ngắt, nhưng bây giờ cậu đã đói meo, mà lương khô thì ngấy, khó nuốt hơn thức ăn mềm nhiều.
Trì Niệm nhấc chiếc túi lên bằng hai quai, mắt nhìn Hề Sơn, vẻ mặt tựa một chú cún con chỉ dám xin đồ thừa:
“Tôi ăn được không?”
“Ăn đi.” Hề Sơn ngồi xuống nghịch chiếc UAV. “Bên trong kẹp thịt dê nướng đấy, bị nguội chắc ăn không ngon bằng lúc mới làm xong, nhưng ăn tạm cũng ổn.”
Trì Niệm không kìm nổi mà nuốt nước bọt.
Ba từ “thịt dê nướng” khiến cậu không thể ngừng tiết nước bọt, cảm giác thèm ăn tự động trỗi dậy, một mùi thơm ngon lành tiết ra từ nơi sâu thẳm trong tâm trí.
Rắc cả bột nghệ với bột ớt này!
Vừa giòn, vừa dai nữa!
Chỉ cần cắn một miếng là dầu mỡ bùng nổ trong khoang miệng!
Mà còn là thịt nữa!
Vì đã đầu tư phần lớn số tiền tích cóp vào con xe quèn kia, đi một mình cũng đã một thời gian dài, nên đã rất lâu cậu chưa được ăn no thịt rồi.
“Tôi được ăn thật á?” Chưa chắc lắm, phải hỏi lại lần nữa.
“Ăn đi, ăn đi!” Như thể mất kiên nhẫn trước câu hỏi của cậu, Hề Sơn lên tiếng cảnh cáo: “Còn hỏi là không cho ăn nữa bây giờ.”
Trì Niệm vội vàng ngậm miệng lại, cậu chọn một chiếc bánh cỡ vừa, gỡ lớp ni-lông bọc bên ngoài ra, háo hức cắn một miếng. Cậu còn cố gắng nhất có thể để bản thân không quá lố như ma đói đầu thai làm người. Hề Sơn đã cảnh báo trước nên cậu cũng không trông đợi nhiều vào thịt dê nướng “bị nguội”, nhưng mới ăn miếng đầu, cậu đã suýt òa khóc vì cảm động.
Mùi vị cay nồng, thơm nức, trộn lẫn với bánh Naan mềm, có nhai phải phần bị cháy vẫn thấy sung sướng.
Sắc trời chuyển từ hồng sang xanh lam, vầng tịch dương đã sắp chìm vào khe núi ở điểm cuối cùng của hồ nước mặn, từng tầng mây dày dặn hững hờ trôi. Hơi thở của gió, vị mặn của nước, tiếng lép nhép phát ra khi bàn chân dẫm lên vựa muối ẩm ướt.
Cậu cứ đứng như vậy dưới hoàng hôn, cắn một miếng bánh Naan kẹp thịt dê nướng nữa.
Ôi… thích quá…
Trì Niệm cảm khái. Cậu mặc kệ nóng hay nguội, nhanh chóng ăn hết một cái bánh Naan chỉ dựa vào việc uống nước khoáng. Hề Sơn đang lắp máy UAV, anh liếc thấy Trì Niệm vui vẻ ăn như thế, liền hỏi:
“No chưa? Nếu còn đói thì cậu cứ ăn thêm nha.”
“Ơ, anh không ăn à?” Trì Niệm nhìn anh.
Hề Sơn lắc đầu:
“Cậu không cần để ý đến tui đâu, cứ ăn đi.”
Trì Niệm nhất thời hơi ngại ngùng:
“Sao mà thế được… Đồ anh mua mà… À, anh mua ở đâu thế? Có đắt không?”
Hề Sơn hỏi ngược lại cậu:
“Đắt thì cậu tính trả tui tiền hả?”
Trì Niệm ngẩn ra:
“Hả?”
“Tôi làm đấy.” Hề Sơn lấy máy tính ra, bắt đầu tính giá thành một cách đầy nghiêm túc. “Hôm qua đến Golmud, tôi mua một con dê mới bị giết thịt, nửa đêm tự cắt thịt dê, kẹp vỉ, nướng than củi, rồi nhào bột nướng bánh, đến tận hơn ba giờ sáng mới đi ngủ.”
“…”
“Vậy nên cậu không ăn cho no là phí phạm công sức của tôi.”
Lần này Trì Niệm phản ứng rất nhanh.
“Không đúng, anh lừa tôi, làm gì có chuyện như thế?”
“Thế à, tôi đang lừa cậu hả?” Hề Sơn không thừa nhận, nhưng chưa gì anh đã vỡ trận, không gồng nổi nữa. “Thế mà cũng phát hiện ra được, xem chừng cậu đỡ hơn nhiều rồi.”
Nói rồi, Hề Sơn nhếch khóe môi lên thành một nụ cười, cặp kính râm hơi kéo cổ áo xuống, để lộ xương quai xanh, anh lắp ống kính và thẻ USD vào máy UAV.
Dưới sự điều khiển của tay cầm, chiếc UAV bắt đầu bay lên rồi lơ lửng giữa không trung. Trì Niệm bước lại gần xem cách Hề Sơn thao tác một lúc, nhưng trong đầu thì chỉ vương vấn mãi về nguồn gốc của thịt dê. Cậu lên tiếng hỏi dồn:
“Nói thật đi mà, anh lấy bánh Naan từ đâu thế?”
“Tính từ hôm nay, tui vào vùng đất hoang quay chụp phải cần thực phẩm khô để đủ ăn tối thiểu trong hai ngày. Tui có người bạn mở tiệm ăn nên đã đánh tiếng từ trước, nhưng chỉ có vài cái là kèm nhân thịt dê nướng thôi, ăn hết là không còn nữa đâu.”
Có được câu trả lời tử tế, Trì Niệm gật đầu rồi nhìn vào màn hình nhỏ trên bảng điều khiển UAV.
Khi sắc trời và sắc nước hòa lại làm một, Trì Niệm mới cảm nhận được sâu sắc khả năng chế tác của mẹ thiên nhiên vĩ đại đến nhường nào, con người làm sao có thể lay chuyển được.
Cậu lại nhìn về phương xa.
Hồ nước mặn màu xanh nhạt biến thành một tấm gương khổng lồ, trong khoảnh khắc lưu giữ hết thảy ánh sáng của mây trời cùng dáng núi khúc khuỷu dưới nắng. Đụn muối khoáng tạo thành một dải trắng tinh, là ranh giới giữa hiện thực và hư ảo. Núi non chật vật gánh cả bầu trời, cứ chốc chốc, dư chấn từ âm thanh rít gào một thời hỗn mang xa xưa vượt qua cả ngàn năm lịch sử mà đến nơi đây. Mặt hồ loang loáng ánh vàng ánh bạc, tựa như có sao trời rơi xuống. Mặt nước xao động, chia mây trời cùng hoàng hôn thành những gợn sóng lăn tăn.
Trì Niệm ngẩng đầu lên, ở đằng Đông, nơi bầu trời đã ngả sắc xanh lơ, một vầng trăng khuyết đang treo nơi đỉnh núi.
Chú thích:
- UAV (Unmanned aerial vehicle): Phương tiện bay không người lái
- Bài hát ở đầu chương: “Trái tim màu vàng kim của thiếu nữ mười bảy tuổi” do Brickleberry trình bày. Đây là bài hát được tác giả Lâm Tử Luật giới thiệu ở cuối chương vì rất hợp nghe khi lái xe.


Bình luận về bài viết này