Lương Dã đâu có ngờ, chẳng phải tự dưng lại có câu thành ngữ “chó cùng rứt dậu”, mà ở đây thứ cùng đường là một chú thỏ.
Giáo viên chủ nhiệm lớp Lương Dã là một ông thầy cực kì lắm mồm, bọn gã vừa bắt đầu năm cuối là ông ta cứ khoái giữ học sinh lại vào giờ tan trường để tẩy não, thầy bảo tốt nghiệp xong mà không vào làm trong nhà máy công là đời này coi như bỏ, vân vân mây mây.
Lương Dã chán chẳng buồn nghe nữa, cứ nhìn ra ngoài cửa sổ suốt để xem chú thỏ kia đến chưa. Tầm nhìn từ chỗ ngồi của gã hẹp, không nhìn được toàn cảnh, nên trong lòng gã có chút sốt ruột. Gã thật lòng mong những lời mình nói hôm qua đã khiến cậu ta hoảng sợ, chuyện theo dõi từ nay kết thúc. Việc này tốt cho gã, mà cũng tốt cho Dương Kim.
Ông thầy cà kê cả nửa tiếng đồng hồ, Lương Dã đã sắp lác tới nơi.
Nửa tiếng sau, ông thầy vừa tuyên bố tan lớp là Lương Dã xách cặp lỉnh luôn, không đợi thằng chiến hữu trẻ trâu nào hết.
Ở Cáp Nhĩ Tân, khoảng thời gian nửa giờ đồng hồ là đủ để trời chiều chuyển thành tối mịt. Lúc Lương Dã ra khỏi cổng trường, Dương Kim đang đứng dưới cây đèn đường ở đó, ánh đèn vàng ấy hắt lên da cậu, vậy mà nước da trông vẫn trắng ngần.
Cậu hẳn đã đợi rất lâu rồi, mũi đã đỏ ửng vì lạnh, phần cổ còn trống huơ trống hoác nữa. Lương Dã phát hiện Dương Kim không thích quàng khăn, trong những ngày bị Dương Kim theo dõi vừa qua, chưa một lần nào gã thấy cậu quàng khăn cả.
Dương Kim ngó ra sau lưng gã một cái rồi bỗng bước tới, nhìn gã chằm chằm và nói:
“Tôi rất để bụng.”
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Dương Kim, Lương Dã ngẩn ra, hồi lâu sau mới hoàn hồn nhận ra cậu vừa trả lời câu cuối cùng mà gã nói với cậu hôm qua.
“…Để bụng cái gì?” Gã ngơ ngác cất lời, nhất thời không biết nói gì, chỉ đành biết tỏng mà giả vờ.
Dương Kim đáp:
“Để bụng chuyện anh từng ngủ với rất nhiều người.”
Lương Dã suýt nữa thì phụt máu. Nhưng gã còn chưa kịp phụt thì đằng sau đã vang lên một tiếng ho, kèm theo đó là hai tiếng “vãi chưởng” nghe không được thân thiện cho lắm. Gã quay đầu lại, bắt gặp Nhậm Thiếu Vĩ và Trương An đang đứng sau lưng mình, cả hai thằng đều đang đứng hình.
Trương An là bạn học cùng lớp với Lương Dã, tính tình thẳng thắn, mà Lương Dã cũng rất trọng tình trọng nghĩa nên cả hai khá hợp cạ.
Lương Dã nhíu mày.
Đệt, bị nghe thấy mất rồi.
Gã nhìn Dương Kim một cái.
Chắc chắn Dương Kim cũng đã thấy nét mặt của Nhậm Thiếu Vĩ và Trương An, trông cậu có vẻ hơi lúng túng, ánh sáng lành lạnh trong đôi mắt đằng sau cặp kính kia biến mất, ánh mắt bỗng trở nên hoang mang vô định.
Từ trước đến nay, Dương Kim đều lẳng lặng theo chân gã về nhà ở một khoảng cách vừa phải, hôm nay chắc là thấy gã ra về một mình nên mới dám bước tới nói câu vừa rồi.
Có lẽ do cảm nhận được bầu không khí hơi căng thẳng, Nhậm Thiếu Vĩ đứng ra chữa cháy:
“Hóa ra hội con ngoan trò giỏi bên trường Số Ba đùa cũng căng phết nhỉ, hahaha.”
“Mắt mày có vấn đề à, Nhậm Thiếu Vĩ.” Trương An cắt ngang lời hắn rồi nhìn về phía Dương Kim. “Con mẹ nhà mày, xem lại xem mày vất vưởng chầu chực ở đây bao nhiêu hôm rồi? Đéo thấy tởm à? Anh Dã mát tính thôi, chứ bọn tao cục súc lắm, cái đồ đồng tính chó chết này, mày cút ra xa hộ bố mày cái?”
Trương An bước tới, kéo giật áo Lương Dã lại.
“Anh Dã lùi về sau một chút đi, đừng để bị lây cái bệnh tởm lợm này.”
Hoa tuyết rơi lả tả mấy ngày hôm nay cuối cùng cũng ngừng, song đông lại càng đặc hơn. Người ta nói khi tuyết rơi không lạnh bằng khi tuyết tan, vốn Lương Dã không đồng tình, nhưng lúc này lại thấy đúng. Gã nhìn sang Dương Kim, trông cậu đứng trong tuyết mới lúng túng làm sao.
Một thứ cảm giác bực bội mà khó gọi tên bỗng bùng lên từ đáy lòng gã. Lương Dã nhắm mắt lại trong phút chốc, chỉ thấy không khí lạnh mình hít vào còn ngạt thở hơn khói thuốc.
Trương An nói xẵng với Dương Kim:
“Mẹ nhà mày nhé, tao ngứa mắt mày từ lâu lắm rồi. Thế tóm lại là mày muốn cái đéo gì? Hôm nào cũng vất vưởng ở đây đợi anh Dã để làm gì?”
“Tao biết là anh Dã từng giúp mày một lần, đúng không? Tao cũng chả biết ông ấy giúp mày cái gì, ông ấy không muốn nói là tại ông ấy tốt tính, đéo muốn đem dăm ba chuyện vớ vẩn của mày đi kể thôi.”
“Mày thì giỏi rồi, người ta giúp mày mà mày còn hại người ta, hôm nào cũng lê la ở đây đợi, làm gì có thằng con trai nào ngày nào cũng muốn đứng đợi một thằng con trai khác? Tởm đéo chịu được.”
“Ba anh túm tụm lại ở đây để làm gì đấy?” Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo cất lên từ đằng sau.
Lương Dã quay đầu lại nhìn.
Là thầy Phương dạy môn Kĩ Thuật Điện, đeo kính gọng mảnh giống như Dương Kim. Lương Dã không có ấn tượng đặc biệt gì về thầy, nhưng hình như trong khối gã có rất nhiều người quý thầy ấy, khen thầy ấy nhẹ nhàng.
Cứ như là bắt được vàng, Trương An bước tới thưa:
“Thầy ơi, thằng kia là đồng tính đấy ạ, giờ mình phải tóm nó lên đồn công an đúng không thầy? Hay là tống nó vào viện tâm thần ạ—”
Lương Dã kéo nó về, xẵng giọng nói:
“Mẹ nhà mày, im ngay.”
Lúc ấy, thầy Phương đi tới trước mặt Dương Kim, hỏi thăm cậu:
“Em là học sinh trường nào?”
Dương Kim nơm nớp trả lời:
“Trường Số Ba ạ.”
Trên khuôn mặt của thầy Phương lộ ra nét kinh ngạc, thầy lại hỏi tiếp:
“Học sinh trường Số Ba à, em đến đây làm gì?”
Dương Kim mím môi không đáp, chỉ nhìn Lương Dã một cái.
Tín hiệu cầu cứu phát ra từ đôi mắt cậu tắt ngấm trong chốc lát rồi ngay lập tức chuyển thành tuyệt vọng – hẳn là vì nghĩ Lương Dã sẽ không cứu cậu nữa.
Đệt, sao diễn biến bỗng dưng lại vượt khỏi tầm kiểm soát thế này?
Đám đầu gấu bên trường Số Ba bắt nạt Dương Kim chỉ để trấn lột tiền, còn bọn choai choai đứng cạnh gã đây đều là du côn hàng thật giá thật cả, quý là quý mà ghê là ghê, chúng nó mà chửi bậy thì thôi, khắp thiên hạ không ai đọ nổi.
Hiện nay đồng tính là căn bệnh bị tất cả mọi người kì thị, không khéo thầy Phương còn báo với nhà trường nữa, mà không khéo nhà trường lại báo sang trường Số Ba, vậy thì…
Không, gã không thể hủy hoại cả cuộc đời của Dương Kim được.
Trương An bước lên một bước:
“Thầy ơi, nó sang quấy rối Lương Dã đấy ạ, chầu chực ở đây cả tháng trời rồi. Con trai gì mà lại đi đợi con trai, chắc chắn nó là đồng–”
“Mẹ nhà mày, ai bảo là không quen?” Lương Dã gạt những người xung quanh ra, đi đến bên cạnh Dương Kim.
“Mẹ chúng mày, không biết thì dựa cột mà nghe chứ ở đấy mà gây sự linh tinh à? Vụ ‘từng giúp nó’ tao kể với chúng mày là tao bịa ra đấy. Ờ, nó sang đây đợi tao đấy, phải phơi hết từ đầu đến đuôi chuyện của bố tao ra cho chúng mày xem à?”
Lương Dã kéo cổ tay Dương Kim, lôi cậu đến trước mặt Nhậm Thiếu Vĩ và Trương An.
“Nhà, nhà nó có liên quan đến cái chết của bố tao, nhà nó với nhà tao đang có mâu thuẫn, chắc không cần kể chi tiết cho hai anh đâu nhỉ?”
Vào mỗi khi tuyết tan, cả không gian sẽ chìm trong tĩnh mịch, sự im lặng đến thật nhanh mà đi cũng thật vội vàng. Trong khoảnh khắc ấy, Lương Dã chỉ kịp nắm lấy tiếng thở gấp bị người sau lưng cố gắng kiềm chế.
Bực.
Gã không hiểu. Gã không hiểu nổi Dương Kim, càng không hiểu nổi chính mình. Bây giờ mới biết đường lo, thế trước đấy mải làm cái gì hả? Đã biết học sinh ngoan là người đồng tính rồi còn để mặc cậu ta bám theo mình nửa tháng trời, thật sự đấy, giá mà ngày nào gã cũng nói “tôi không thích con trai” với Dương Kim thì hôm nay việc đã không đến tai giáo viên.
Nhậm Thiếu Vĩ cười xòa, đứng ra làm người giảng hòa:
“Thật ra tao cũng thấy chuyện chẳng có gì to tát mà anh Dã, Trương An nó cũng chỉ…”
“Thằng bỏ mẹ nào còn dám nhắc đến ‘đồng tính’ nữa,” Lương Dã nổi nóng, chẳng hơi đâu giúp hắn xoa dịu bầu không khí. “Mai ra bãi đất trống ở gầm cầu treo sắt gặp tao mà xem thử xem rốt cuộc tao là thằng đồng tính hay là bố mày.”
Lương Dã quay người lại, thưa với thầy Phương:
“Em xin lỗi thầy Phương, em là đứa ăn nói cộc cằn, thầy thông cảm ạ. Đánh thì chắc hai thằng lỏi này không dám đánh đâu, mai thầy cũng không cần phí công đợi dưới gầm cầu treo sắt đâu ạ, với cả…”
Lương Dã liếc ra đằng sau lưng rồi đưa tay ra. Trước khi kéo cổ tay Dương Kim trong vô thức, gã chuyển sang nắm cặp sách của cậu.
“Thầy cũng không cần nhọc lòng về chuyện gia đình em đâu ạ.”
—
Lương Dã không rõ mình đã nắm cặp sách của Dương Kim mà kéo cậu suốt một quãng đường vào tận con ngõ cụt như thế nào, suốt quãng đường cứ như thể tâm trí gã đã bị đông cứng bởi mùa đông Cáp Nhĩ Tân vậy, chẳng tài nào suy nghĩ nổi.
Vậy nên khi Dương Kim nói với gã, “Lương Dã, xin lỗi”, gã nhất thời không kịp đáp lại.
Điếu thuốc chẳng biết được châm từ bao giờ, Lương Dã nhíu mày, gã không đủ kiên nhẫn đợi khói thuốc trước mặt tản đi, liền đưa tay ra xua tan khoảng không khí trước mặt rồi bắt gặp đôi mắt đã bắt đầu ửng đỏ sau cặp kính kia.
Mẹ nó chứ, xin lỗi gã mà lại tự thấy oan cơ đấy.
Điều này khiến Lương Dã càng bực bội hơn. Gã không bực Dương Kim mà bực bản thân, bực rằng phản ứng đầu tiên của mình lại là mềm lòng.
“Từ nay về sau tôi sẽ không đến tìm anh nữa.” Dương Kim nói. “Xin lỗi vì đã gây phiền toái cho anh.”
Dương Kim không còn ngẩng lên nhìn gã chăm chú như thường ngày nữa mà cứ cúi gằm mặt, cằm rụt cả vào trong cổ áo khoác, vì thế mà hơi nước đọng trên mắt kính khi thở ra càng dày hơn, như thể muốn che giấu đôi mắt đỏ hoe của cậu vậy.
“Nhưng… anh không phải người như thế.” Dương Kim nói. “Anh không phải người… như anh nói hôm qua.”
Lương Dã nhìn xuống, bắt gặp ánh mắt vẫn đang bướng bỉnh nhìn gã dù đã nói những lời đó của Dương Kim.
Lương Dã nhíu mày.
Đệch, cậu ta cứ phải nói thế à? Lương Dã lại thấy bực mình hơn rồi.
“Không phải người như thế” là sao? Không phải người ăn nói chối tai? Không phải người kì thị người đồng tính? Hay là… hay là không phải người quen thói điếm đàng như gã nói trong con ngõ cụt hôm qua?
Đôi mắt Dương Kim ánh lên sự chắc chắn, hi vọng, nhưng Lương Dã biết gã không thể làm bất cứ điều gì, dẫu là đáp lại câu nói ấy hay điều gì khác.
Thậm chí gã còn nên tuyệt tình hơn.
Sự im lặng bao trùm khắp con hẻm. Có lẽ là vì hồi lâu không thấy đối phương trả lời, Dương Kim cuối cùng cũng nhướng mắt lên mà hỏi:
“Bố… bố anh bị làm sao à?”
Dương Kim chỉ nhướng mắt chứ không ngẩng đầu lên. Cái đầu gật gù, đôi mắt nhếch lên, đuôi mắt ửng đỏ, giọng điệu tuy dè dặt hơn thường ngày nhưng vẫn giữ nguyên sự nghiêm túc.
Sự bực bội của Lương Dã đã lên đến cực điểm.
Gã hỏi vặn:
“Liên quan gì đến cậu?”
Dương Kim hơi ngẩn ra, cậu cụp mắt xuống rồi khe khẽ lắc đầu.
“‘Tôi sẽ không làm phiền anh nữa.’” Lương Dã nhắc lại lời cậu vừa nói. “Vậy cậu còn đứng đây làm gì?”
Dương Kim không ngẩng lên nhìn gã nữa, Lương Dã không nhìn thấy đôi mắt cậu, chỉ thấy đôi môi đang mím chặt. Rất nhanh sau đó, gã thấy cậu quay người rời đi.
“Quay lại đây.” Lương Dã cất tiếng gọi.
Thế là Dương Kim dừng bước. Cậu đứng tại chỗ mấy giây, cuối cùng vẫn quay bước trở lại, đứng trước mặt Lương Dã, đôi mắt nhướng lên rất nhanh rồi lại cụp xuống.
Lương Dã biết cậu đang thăm dò nét mặt của gã, sự để ý đầy trốn tránh này khiến ngọn lửa trong lòng Lương Dã bùng cháy. Gã lên tiếng, giọng lạnh lùng mà nặng nề:
“Hôm nay tôi sẽ nói rõ với cậu.”
“Vừa rồi cậu nói ‘anh không phải người như vậy’.” Gã cười lạnh. “Cậu có biết tôi là người ra sao không? Có hiểu tại sao hôm qua tôi lại nói với cậu những lời như thế không?”
“Học sinh ngoan trường Số Ba à, cậu sáng dạ như thế, chẳng lẽ không phát hiện ra, việc tôi khuyên cậu đừng bám theo tôi nữa rất mâu thuẫn với việc hôm qua tôi nói mình sống đàng điếm à?”
Gã bước tới gần Dương Kim hơn một chút, nói rành rọt từng câu, từng chữ cho cậu nghe:
“Hôm ấy cứu cậu là vì tôi ngứa mắt chuyện một đám người xúm lại bắt nạt một người, không có lí do gì khác hết, tức là, không phải vì tôi đồng tính.”
“Tôi nói lại lần nữa nhé, cậu nghe cho rõ này.” Lương Dã cúi lại gần Dương Kim, nói ra từng câu, từng chữ. “Không phải vì tôi đồng tính.”
Đây không phải lần đầu tiên hai người ở gần nhau như vậy.
Lần trước, khi gã đè Dương Kim lên tường, khoảng cách giữa hai người cũng là như thế. Khi ấy, gió bấc chẳng thể chen nổi vào giữa họ, nhưng lại thổi tung áo cùng tóc của cả hai.
Gió có ra sao rồi cũng sẽ thay đổi, thế gian dẫu có thế nào rồi cũng sẽ đổi thay, nếu vậy rốt cuộc cuộc sống yên ả mà mẹ gã, Tôn Hiền, chờ mong liệu có tồn tại không? Lương Dã không biết vì sao đột nhiên mình lại nghĩ đến điều này.
Gã cúi xuống nhìn Dương Kim, thấy đôi mắt hoe đỏ ấy dường như đã phủ một lớp sương mờ. Gã cảm nhận được con tim mình đau nhói, song lại lập tức nói với bản thân rằng, đó chẳng qua chỉ là do gió bấc dữ quá mà thôi.
“Ừ.” Dương Kim chỉ đáp lại bằng một tiếng “ừ” rồi nói thêm một câu. “Lương Dã, xin lỗi.”
Sau đó, cậu quay người rời đi.
Lúc mới đầu chỉ là đi bình thường, sau đó bắt đầu cất bước chạy. Trên mặt đất đã chẳng còn lớp tuyết xốp mềm, chạy nhảy trên mặt đường đóng băng rất dễ trượt chân, cậu cứ chạy như vậy thể nào cũng ngã.
Lương Dã hút mạnh một hơi thuốc, cố gắng ép bản thân đứng im tại chỗ.
Vị thuốc lan xuống cổ họng mới đắng làm sao.
Vốn chỉ là một người xa lạ, cậu có bị ngã hay lại bị bạn cùng lớp bắt nạt, trấn lột tiền, hay liệu một ngày nào đó trong tương lai có bị người đời phỉ nhổ vì là người đồng tính hay không – tất cả những điều này đều chẳng liên quan đến gã.
Nhưng Lương Dã vẫn đứng trong con hẻm đó một lúc lâu.
Cho đến giờ phút này, Dương Kim đã gọi tên gã ba lần, lần nào cũng rất rõ ràng, rất nghiêm túc. Dương Kim kiệm lời là thế, song lại ẩn giấu bên trong một sự cang cường. Cậu là một người sâu sắc, thông minh, có điều kiện, có tương lai, và cũng là… một người tự do.
Lương Dã thầm thuyết phục bản thân, gã làm vậy vừa là tốt cho mình vừa là tốt cho Dương Kim.
Nhưng trong gió bấc lạnh cắt da cắt thịt, những lời gã tự nói với bản thân lại trở nên thật yếu ớt, gã không thể ngăn mình nhớ đến đám người đã bắt nạt Dương Kim. Gã của bây giờ, có khác gì những kẻ đó đâu.


Bình luận về bài viết này