Ngày hôm sau tan học, Lương Dã không thấy Dương Kim đứng đợi ở cổng trường nữa, nơi góc phố nhỏ trống không. Gã thở phào một hơi, song lại thấy như thiếu điều gì.
Sang hôm sau, hôm sau đó, hôm sau đó nữa,… góc nhỏ đằng sau cổng trường chẳng còn gì ngoài lớp tuyết đã gần tan hết trên mặt đất.
Nhậm Thiếu Vĩ nói với gã:
“Mấy hôm rồi không thấy đến, lần này chắc là đi thật rồi.”
Từ sau sự việc trước cổng trường vài hôm trước, đám bạn choai choai của Lương Dã im thin thít, không ai dám nhắc đến cậu học sinh đeo kính bên trường Số Ba hay đợi ở cổng trường nữa. Ngoại lệ duy nhất điếc không sợ súng là Nhậm Thiếu Vĩ.
Lương Dã chưa kịp vặc lại hắn, Nhậm Thiếu Vĩ đã chạy vọt lên trước.
“Yến, Yến ơi, đợi tớ với!”
Thường Hiểu Yến đang khoác tay bạn thân đi đằng trước, rõ ràng đã nghe thấy giọng Nhậm Thiếu Vĩ nhưng vẫn tỉnh bơ đi tiếp.
Nhậm Thiếu Vĩ lởn vởn xung quanh cô như phường mạt cưa mướp đắng (1).
“Yến à, xin lỗi ấy, thật lòng xin lỗi ấy, hôm đó tớ ngu quá, tớ thần kinh con mẹ nó rồi. Cho tớ… cho tớ xin lỗi ấy nhé?”
Nhậm Thiếu Vĩ bám theo một lúc nữa, Thường Hiểu Yến thấy phiền, bèn dừng bước nói với hắn.
“Cậu đừng làm phiền tôi nữa được không? Cậu có biết giờ cả khối nhìn tôi bằng ánh mắt ra sao không? Chuyện đã thế thì thôi, tôi không quan tâm đến họ là được, nhưng mà cậu… cậu làm tôi tổn thương quá!”
“Tôi viết cho cậu bao nhiêu thư, còn đi chơi công viên, đi xem phim cùng cậu. Chúng ta quen nhau lâu đến vậy, tôi tưởng cậu sẽ hiểu tôi là người như thế nào, sẽ biết tôi có thể chấp nhận điều gì, không thể chấp nhận điều gì. Cách hành xử của cậu ngày hôm ấy chính là điều tôi không thể chấp nhận được nhất!”
“Yến à…”
“Cậu đừng đến tìm tôi nữa. Cậu phiền lắm, tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa!”
Nói xong, Thường Hiểu Yến quay đầu rời đi.
Lương Dã không rõ mình uống nhầm thuốc gì mà bỗng dưng bước tới hỏi:
“Mấy hôm nay bạn có gặp Dương Kim không?”
Thường Hiểu Yến dừng bước rồi đáp:
“Mới gặp hôm qua, mình trả lại khăn mùi soa cho bạn ấy. Sao thế?”
“Cậu ta…”
Cậu ta có ổn không, có nhắc đến tôi không.
Nhưng hỏi như vậy có vẻ kì lạ quá, thế là sao? Gã chính là người nói tình yêu đồng tính thật đáng ghê tởm mà, bây giờ hỏi như vậy thì đúng là quá giả con mẹ nó tạo rồi.
Với lại… ngộ nhỡ Thường Hiểu Yến kể lại cho Dương Kim là gã hỏi về cậu thì phải giải quyết thế nào đây?
Nếu hai con đường không chung lối đã rẽ làm đôi rồi thì đừng để chúng xoắn vào nhau nữa.
Lương Dã sửa lời:
“Không có gì.”
Thường Hiểu Yến nhìn gã một cái đầy thắc mắc, sau đó khoác tay bạn thân quay đầu rời đi.
Đông đã lạnh hơn.
Lương Dã quấn chặt áo khoác, gã không khỏi nghĩ, mấy hôm trước Dương Kim vội vàng chạy về nhà như thế, đường thì trơn, liệu có trượt chân ngã không, liệu có cảm lạnh vì đợi ngoài trời lâu quá không.
“Làm sao bây giờ hả Lương Dã, mẹ nó chứ, tao đúng là ngu như bò mà, sao hôm ấy tao lại nói cô ấy như vậy trước mặt bao nhiêu người như thế? Tao muốn chết quách con mẹ nó đi cho rồi.” Nhậm Thiếu Vĩ rền rĩ bên tai gã. “Tao nói mà sao mày không nghe hả Lương Dã? Bạn mày chết đến nơi rồi đây này…”
Ngộ nhỡ cảm lạnh thì sao? Lương Dã cau mày. Có bị cảm cũng là do gã mà ra, dù gì gã cũng nên chịu trách nhiệm.
Bị cảm còn đỡ, ngộ nhỡ nghĩ quẩn thì sao? Người cứu cậu khỏi tay loại người đó hóa ra cũng là người như thế, vậy thì vì sao lúc đầu còn cứu cậu? Một thủ đoạn bỡn cợt độc ác có chủ đích ư?
Lương Dã đột nhiên dừng bước, gã quay người đi về hướng ngược lại.
“Mày về trước đi, tao có việc.”
“Hả? Việc gì? Mày lại đi nhập hàng đấy à? Không đúng, hôm nay có phải thứ Bảy đâu…”
Nhậm Thiếu Vĩ còn nói thêm gì đó, nhưng Lương Dã không nghe thấy nữa. Bước chân của gã ngày một nhanh hơn, đầu tiên chỉ là đi bình thường, sau đó chuyển thành rảo bước, cuối cùng là chạy. Giống như cách Dương Kim rời đi từ con ngõ cụt vài ngày trước vậy.
—
Lương Dã chưa từng đến trường Số Ba bao giờ, gã chỉ có thể dựa vào linh cảm phương hướng mà chạy về phía trước. Gã chạy nhầm vào mấy con ngõ liền, vậy nên khi đến trường Số Ba, trời đã tối mịt.
Phòng học cuối cùng còn sáng đèn tắt điện, lác đác vài học sinh cuối bước ra khỏi trường.
Lương Dã đứng ở một khoảng cách khá xa cổng trường Số Ba, giống như cách Dương Kim đứng đợi trước cổng trường gã dạo gần đây vậy. Sự trùng khớp này khiến Lương Dã trở nên bực bội, gã châm một điếu thuốc, hút một hơi, song cảm giác bực bội vẫn chẳng hề thuyên giảm.
Bác bảo vệ nói với một nữ sinh tết bím đang đi ra khỏi trường:
“Này cháu, cháu là… Diêu Văn Tĩnh phải không? Hôm nay cháu ra cuối hả?”
“Vâng, đúng là cháu bác ạ.” Nữ sinh tên Diêu Văn Tĩnh bước ra khỏi cổng rồi giúp bác bảo vệ đóng cánh cổng trường nặng trịch lại. “Hôm nay cháu trực nhật, dọn dẹp hơi lâu ạ. Ôi, cái cổng này nặng gớm nhỉ. Cháu chào bác, cháu về ạ.”
“Ừ, về cẩn thận nhé.”
Cổng đã đóng, chẳng còn học sinh nào đi ra nữa, tức là không có Dương Kim.
Lương Dã hút một ngụm thuốc, gã không hiểu rốt cuộc vì sao mình lại đến đây, đúng là còn thần kinh hơn Nhậm Thiếu Vĩ lúc tỏ tình nữa.
Nhưng ngay khi gã quay người, chuẩn bị rời đi, ánh mắt gã và ánh mắt nữ sinh tên Diêu Văn Tĩnh kia lại chạm nhau.
Trường Số Ba chẳng có mấy học sinh hút thuốc để đầu đinh. Hẳn là vì trông gã chối mắt quá, thành thử cô bạn phải nhìn thêm mấy cái.
Bằng một cách trời xui đất khiến nào đó, vào đúng khoảnh khắc Diêu Văn Tĩnh chuẩn bị dời ánh mắt, Lương Dã bước tới hỏi cô:
“Bạn có quen Dương Kim không?”
“Dương Kim?” Diêu Văn Tĩnh không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, cô nhìn gã một lúc lâu như thể đang tự hỏi vì sao gã và Dương Kim lại quen biết nhau.
Kể cũng phải, cái loại du thủ du thực hút thuốc phì phèo như gã đáng nhẽ phải không quen biết gì học sinh ngoan trường Số Ba mới đúng.
Nhất thời Lương Dã lại muốn rời đi, vốn dĩ gã không nên xuất hiện tại nơi đây. Rõ ràng lúc đuổi Dương Kim đi đã nghĩ thông suốt hết rồi, từ giờ trở đi Dương Kim có ra sao cũng chẳng liên quan gì tới gã nữa. Đúng vậy, không liên quan nữa.
Diêu Văn Tĩnh nói:
“Bạn ấy về rồi, chắc là đã về đến nhà rồi. Giờ này khả năng cao là bạn ấy đang luyện đàn. Bạn… bạn là?”
Ý muốn rời đi của Lương Dã tức thì biến mất. Gã tiện mồm bịa chuyện:
“Bạn cậu ta, có tí việc nên đến tìm.”
“Ồ…” Trông Diêu Văn Tĩnh có vẻ bán tín bán nghi. “Mình ở cùng một khu với bạn ấy, có cần mình bảo bạn ấy là bạn đến tìm không?”
“Đừng…” Lương Dã ngừng một chút rồi nói. “Ý tôi là, không cần đâu, cảm ơn bạn nhé, tôi tự tìm gặp cậu ta là được.”
Diêu Văn Tĩnh đã rời đi, Lương Dã chỉ cần bám theo cô là có thể tìm được nhà Dương Kim một cách thuận lợi.
Thuốc đã hút xong, những đốm lửa bị dập tắt trong đêm. Gió bấc ào ào ập tới, ảo tưởng ngắn ngủi mà thuốc lá mang đến đã bị cái lạnh thấu xương của mùa đông thay thế.
Lương Dã thu bên chân đã bước ra về rồi quay đầu nhìn trường Số Ba – ngôi trường gã không bao giờ có thể đặt chân vào – một cái, cuối cùng ngậm điếu thuốc, bước trên con đường trở về nhà.
—
Lương Dã bước vào nhà.
Tôn Hiền hỏi:
“Làm gì mà về muộn thế?”
Lương Dã vừa cởi áo khoác vừa bịa lí do:
“Vướng tí việc ở trường ạ, chẳng là năm sau bọn con tốt nghiệp rồi nên thầy cứ cằn nhằn mãi, bảo cái đám du côn choai choai bọn con tốt nghiệp xong thì làm được cái gì, có được như bọn học sinh bên trường Số Ba không? Chẳng hiểu có gì hay mà nói rõ lắm.”
Gã treo áo khoác lên, vừa quay lại đã thấy Tôn Hiền đang nhìn mình mà cười.
“Cái thằng ranh con này, còn dám lừa mẹ nữa hả? Nửa tiếng trước Thiếu Vĩ đã sang đây mua xì dầu rồi, ô hay, hai thằng chúng mày học chung lớp mà tan học lại khác giờ nhau à?”
Lương Dã nghĩ thầm, lại nữa rồi đấy.
Quả nhiên, giây tiếp theo Tôn Hiền liền cười hỏi gã:
“Yêu rồi đúng không?”
Lương Dã chau mày, tỏ vẻ hơi khó chịu:
“Mẹ à… con mới mười tám tuổi thôi, ước mơ bế cháu của mẹ chưa thành sự thật được đâu, bây giờ đẻ con là phải làm giấy khai sinh cho con, phải đủ tuổi mới được đẻ. Con hẵng còn bốn, năm năm nữa cơ, mẹ đừng giục nữa.”
“Haiz, thì cứ yêu trước cũng có sao đâu…” Chắc là thấy Lương Dã hơi khó chịu, Tôn Hiền không nói nữa.
Song nỗi phiền muộn trong lòng Lương Dã chẳng hề vơi đi phân nửa.
Có rất nhiều lúc gã không tài nào hiểu được lối suy nghĩ của Tôn Hiền. Gã biết sự ra đi của bố đã để lại cho mẹ một vết thương vô cùng lớn, có lẽ vì vậy mà Tôn Hiền cho rằng, chỉ cần gã lấy vợ sinh con và sống một cuộc đời yên ổn thì bi kịch của bố sẽ không xảy đến với gã. Tuy nhiên, suy nghĩ ấy rõ ràng là sai, lúc bố gã gây ra chuyện đó, gã và Tôn Hiền cũng đang ngồi yên ổn ở nhà đợi bố về như bao ngày khác.
Cứ yên ổn là tốt ư?
Sau một hồi im lặng, Tôn Hiền nói:
“Mày ăn mau đi, mẹ ăn rồi.”
Bấy giờ Lương Dã mới nhận ra trên bếp có một bát mì. Gã cau mày hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ nấu đấy à?”
“Ờ.” Tôn Hiền trả lời. “Mày về muộn quá, đợi mày nấu thì chẳng biết đến bao giờ, cũng muốn mày về đến nhà là có ngụm canh nóng mà uống chứ.”
Tôn Hiền ngồi xe lăn không tiện nấu nướng, thậm chí nấu nướng còn là việc rất nguy hiểm. Chính vì chuyện của bố gã mà mẹ mất đi bên chân trái.
Nghe mẹ nói vậy, Lương Dã nhìn xuống tay bác, sau khi chắc chắn rằng bác không bị thương khi nấu ăn mới nói:
“Mẹ à, con đã bảo mẹ là đợi con về mà, mẹ làm vậy nguy hiểm lắm…”
Nhận ra thái độ của mình có vấn đề, gã bèn miễn cưỡng dịu giọng lại:
“Con sẽ về nhà sớm hơn.”
Tôn Hiền nói:
“Dào ôi, sớm với chẳng muộn, mày lo cho mẹ thì chẳng hóa ra mẹ lại thành gánh nặng của mày à, mày cứ làm cho tốt việc của bản thân đi.”
Lương Dã định mở miệng nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài một tiếng đầy nặng nề. Hơi thì thở ra rồi, mà sao cơn bực bội trong lồng ngực lại càng dữ dội hơn.
Bữa cơm trôi qua không hề vui vẻ gì.
Từ trước đến nay, gã hoàn toàn có thể nhẫn nhịn những lời càm ràm của Tôn Hiền, nhưng chẳng biết vì sao hôm nay chữ nào nghe cũng chối tai như thế.
Căn nhà nhỏ tựa vào góc hẻm mà dựng lên không hề kiên cố, gió bấc quật vù vù vào cửa sổ rồi len lỏi vào trong qua kẽ hở, khiến căn phòng có bếp lửa kêu lách tách vừa nóng vừa lạnh.
Lương Dã bỗng nhớ đến đôi mắt của Dương Kim ở trong con ngõ cụt vài ngày trước, gã nghĩ, đôi mắt ấy đã bị gió lạnh tạt vào như thế nào, phải chịu đựng sự công kích của nước mắt nóng hổi ra sao.
Gã đột nhiên đứng dậy.
“Nhậm Thiếu Vĩ bảo tối nay có việc tìm con, con ra ngoài một lát ạ.”
Nói rồi, gã mặc kệ Tôn Hiền nghĩ sao, cầm áo khoác lên rồi đi ra, lúc ra đến ngoài cửa còn không kịp mặc áo vào. Gió ập vào người gã, ngấm vào tận xương tủy.
Chưa bao giờ gã tỉnh táo như lúc này, nhưng gã vẫn chắc chắn rằng, gã muốn đi tìm Dương Kim.
Tuyết đã ngừng rơi, bầu trời đêm trở nên quang đãng, có lẽ ông trời thương kẻ đang bước đi trong đông lạnh là gã, thậm chí còn khiến linh cảm về phương hướng của gã chính xác được một lần hiếm hoi. Lần đầu tiên gã đi đúng đường, thẳng một mạch đến trước khu tập thể nhà Dương Kim.
Khi chân đã đứng vững, nhịp tim đã chậm lại, Lương Dã mới nhận ra gã không biết đâu là nhà Dương Kim, cũng không biết mình đến đây để làm gì.
Nhiệt độ ở mức âm, trời rét căm căm, gã cảm thấy mình bị điên thật rồi.
Lương Dã khẽ chửi thề một tiếng, gã đang định quay người rời đi thì nghe thấy tiếng đàn dương cầm vang lên. Đôi chân gã dừng bước.
Gã không am hiểu gì về đàn dương cầm, hạng người như gã làm sao xứng để hiểu một thứ cao sang như khúc Dương Xuân Bạch Tuyết (2) này, vậy nên gã nghi ngờ rằng cảm giác “lay động lòng người” và “đẹp đẽ” xuất hiện nơi tim gã lúc bấy giờ chỉ là hư ảo.
Nhưng hư ảo lúc nào cũng khiến người ta đắm say.
Rất dễ để tìm được hướng tiếng đàn cất lên, kể cả có là một người định hướng kém thậm tệ như gã cũng có thể nhắm chuẩn vào bóng lưng gầy gò bên cửa sổ tầng một kia chỉ bằng một ánh nhìn.
Dương Kim.
Cậu ngồi trong nhà, quần áo mỏng tang, Lương Dã trông thấy xương vai cậu nhô lên.
Sao mà vẫn gầy như thế?
Tiếng đàn tiếp tục vang lên.
“‘Kim’ trong tên tôi là ‘kim’ trong ‘đương kim’.”
Lương Dã bỗng dưng nhớ đến câu nói này. Lời tự giới thiệu của Dương Kim xuất hiện một cách vừa bất thình lình vừa kì lạ, nhưng giọng cậu nghe rất hay, tiếng đàn cũng trong trẻo mà lạnh lùng, mang theo chút gan lì như giọng nói của cậu, giống hơn cả là chính con người cậu.
Ánh mắt Lương Dã chuyển sang đôi tay đang khiêu vũ của Dương Kim. Đôi tay ấy mảnh mai, trắng ngần, ngón tay lả lướt múa nhảy. Trong mắt Lương Dã, đôi tay ấy còn đẹp hơn tay diễn viên điện ảnh.
Có lẽ ngay cả khi Dương Kim không đi học cũng có thể đi làm diễn viên điện ảnh, khuôn mặt và ngón tay đều phù hợp. Dương Kim có một tương lai với biết bao nhiêu khả năng, đâu phải như gã, chỉ có cái gọi là “một cuộc đời yên ổn”.
Lương Dã đưa tay trái ra, tháo găng tay xuống. Vết sẹo do thanh sắt để lại vẫn nổi rõ trên da thịt, đó là một vết cứa rất sâu.
Sau này chắc vợ gã sẽ hỏi vì sao gã lại có vết sẹo này nhỉ? Gã nên nói sao đây, nói chỉ là giúp người khác nên đánh một trận thôi, không có gì to tát cả ư? Ngộ nhỡ vợ gã hỏi giúp ai thì sao? Rồi sao nữa? Gã nên nói thế nào?
Nói là đánh giúp một người đồng tính, sau đó người này bám theo gã cả một tháng trời, gã đuổi cậu ta đi, rồi một buổi tối nọ lại chạy đến cửa nhà cậu ta trộm ngắm cậu ta chơi đàn à?
“Đệch.” Lương Dã bực bội thò tay vào túi áo lấy bao thuốc và bật lửa ra. Gã vừa định châm thuốc, tiếng đàn bên tai lại ngưng bặt.
Một dự cảm dấy lên trong lòng gã, đáng nhẽ gã phải nghe theo dự cảm ấy mà bỏ đi luôn mới phải, nhưng gã vẫn ngẩng đầu lên, chạm mắt với Dương Kim.
Đôi mắt ấy vốn lạnh lùng, chỉ duy khi nhìn thấy gã mới lóe sáng.
Lương Dã sợ sự thay đổi đó, gã nắm chặt chiếc bật lửa trong tay.
Dù sợ nhưng gã lại không thể cất bước rời đi. Bật lửa sinh ra để châm thuốc lá, trăng sao xuất hiện là để thắp sáng bầu trời đêm, nào ai từ chối nổi sức hút từ khả năng đẹp đẽ này, huống hồ là một thằng con trai mới mười tám tuổi như gã.
Dương Kim đứng dậy khỏi ghế chơi đàn, vừa chạy ra ngoài vừa nhìn gã qua cửa sổ.
Lương Dã như sực tỉnh khỏi cơn mơ, tim nảy lên một nhịp, gã vội vàng quay người hòng rời đi.
Không kịp mất rồi.
Chỉ do dự một tích tắc, điếu thuốc lá đã kề lên miệng bật lửa, bầu trời đêm cũng đã ôm trăng sao vào lòng. Còn Dương Kim đã chạy đến trước mặt gã, bướng bỉnh nhìn gã, chặn kín lối đi của gã.
Chú thích:
- Mạt cưa mướp đắng: Nguyên tác sử dụng cụm từ 狗皮膏药 (cao thuốc dán trên da chó), dùng để chỉ phường bịp bợm chuyên lừa tiền người khác.
- Khúc Dương Xuân Bạch Tuyết: một bản nhạc thời Chu dành cho giới thượng lưu.


Bình luận về bài viết này