Dương Kim biết mình không nên gửi gắm hi vọng vào người khác. Mấy đêm nay, những lời Lương Dã nói với cậu trong ngõ cụt cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu, ồn ào hơn cả tiếng hú của gió bấc.
Ban đầu, khi mới bám theo Lương Dã, cậu chỉ muốn xác nhận xem tay Lương Dã đã lành hay chưa thôi. Sau đó tay Lương Dã thì lành rồi, nhưng cậu lại biến thành hỏng.
Cậu hỏng ở chỗ, trong khi xung quanh biết bao nhiêu người căm ghét cậu, Lương Dã là người duy nhất chìa tay giúp đỡ cậu, hai tiếng “Lương Dã” đã trở thành một cái chốt để cậu cứu lấy bản thân. Cậu thật ích kỉ.
Vào ban ngày, khi phải ngồi chung một lớp học với đám giày vải; vào ban đêm, khi bị Liễu Chi Quế mắng nhiếc, cậu luôn an ủi bản thân bằng suy nghĩ, “mai tan học là được gặp Lương Dã rồi”.
Nhưng đây là một sai lầm.
Đáng nhẽ cậu phải nhanh chóng tỉnh ngộ vào lần đầu tiên Lương Dã nói chuyện tử tế với mình chứ không phải coi đó là một dấu ấn cho việc “cuối cùng Lương Dã cũng chịu để ý đến mình rồi”, sau đó cứ thế mà lầm tưởng rằng mình cũng có thể trở thành một người bạn sóng bước bên gã, được gã khoác cổ bá vai.
Hơn nữa, đáng nhẽ cậu phải ngoan ngoãn chạy té khói khi Lương Dã đè cậu lên tường rồi nhả khói vào mặt cậu chứ không phải ghi nhớ mấy câu nói bậy bạ của Lương Dã, thầm phán xét “Lương Dã đúng là cái đồ lăng nhăng” suốt một đêm, sang hôm sau lại nhằng nhẵng chạy tới nói với người ta là, “tôi rất để bụng”.
Buồn cười thật đấy, ai thèm quan tâm mày có để bụng hay không?
Người đáng nhẽ nên để bụng không phải cậu mà là Lương Dã mới đúng. Cậu là một thằng đồng tính, một kẻ tội đồ bệnh hoạn, còn Lương Dã chỉ là một chàng trai bình thường.
Giống như lời mẹ Lương Dã đã nói, Lương Dã mười tám là đủ tuổi yêu rồi; nửa câu còn lại vẫn chưa nói chính là, đối tượng hẹn hò chỉ có thể là con gái.
Không nói vì vốn dĩ đâu cần phải nói. Con trai thích con gái là quy luật của tự nhiên mà.
Vậy nên, trong khoảnh khắc này, khi Lương Dã xuất hiện ngoài cổng nhà cậu, một lần nữa đứng trước mặt cậu, Dương Kim cứ cảm thấy đây là một giấc mơ. Cậu lại vừa đàn bản nhạc Giấc Mộng, không lẽ cậu thật sự đang nằm mơ?
“Anh…” Dương Kim bật ra một tiếng, nhưng lại không biết nên nói tiếp thế nào.
Cậu trông thấy Lương Dã nhíu chặt mày lại, gã hút một ngụm thuốc lớn rồi quay đầu lướt qua cậu mà bỏ đi.
Não bộ của Dương Kim không bắt kịp nổi phản ứng của cơ thể cậu, tóm lại là, Dương Kim dang tay ra chặn đường Lương Dã như đang chơi rồng rắn lên mây.
Cậu liếc vào nhà một cái rồi liếc cái ngõ đằng sau Lương Dã. Tối nay Liễu Chi Quế không có nhà, thị ra sân bay đón Dương Thiên Cần từ Macau về. Giờ này chắc hai người cũng sắp về đến nhà rồi.
Tim Dương Kim bỗng đập mạnh.
Không thể để Liễu Chi Quế và nhất là Dương Thiên Cần nhìn thấy cảnh tượng này. Liễu Chi Quế trông thấy thì cậu sẽ bị mắng chết, mà Dương Thiên Cần trông thấy thì khéo cậu còn chẳng biết mình đã chết như thế nào.
Dương Kim không nhìn nữa, lại thấy Lương Dã ngậm điếu thuốc, khoanh tay nhìn cậu.
Lương Dã cụp đôi mắt một mí, ánh mắt như thể muốn nói, cậu được đấy, muốn gì nói mẹ đi, tôi cũng muốn biết cái mõm cậu thì mọc ra loại ngà voi gì.
“Sao…” Dương Kim hơi có chút sợ sệt, nhưng cậu biết mình không thể bỏ lỡ cơ hội này, nên liền nhìn gã chăm chú mà hỏi. “Sao anh lại ở đây?”
“Đi ngang qua.” Lương Dã trả lời rất nhanh.
“Không phải.” Dương Kim quả quyết nói. “Đây không phải hướng về nhà anh, anh không thể đi ngang qua đây được.”
Khả năng định hướng của Dương Kim rất tốt, dù là con đường mới chỉ đi qua một lần cậu cũng có thể nhớ rõ. Bao nhiêu ngõ hẻm ngoằn ngoèo trong khu dân cư Nhà máy Cơ khí Số hai đã nối thành mạng lưới trong đầu cậu, đâu là lối đi tiệm tạp hoá Họ Lương, đối với cậu là một chuyện vô cùng đơn giản.
Dương Kim những tưởng mình đã nắm được sơ hở, nào ngờ lại nghe thấy một tiếng cười nhẹ từ phía đối diện.
Lương Dã nói:
“Đây không phải hướng về nhà tôi thì tôi không được đi ngang qua đây à? Học sinh ngoan, tư duy logic của cậu kiểu gì thế?”
Dương Kim bất giác mím chặt môi.
Cái người này, sao mà tay giỏi đấm, miệng cũng giỏi đấm luôn vậy, sao mà cái miệng giỏi đấm… nói ra ba tiếng “học sinh ngoan” lại êm tai đến thế?
Trầm này, còn vương ý cười nữa, nghe thôi mà tim cậu xuyến xao.
Lương Dã chẳng có vẻ gì là kiên nhẫn, lại có cảm giác như đang cười nhạo cậu. Gã cất tiếng giục:
“Nói gì đi chứ, học sinh ngoan.”
“Trước… trước nay chưa bao giờ anh rời khỏi tiệm tạp hoá Họ Lương vào buổi tối cả.” Dương Kim nói. “Hôm nay anh không nên có mặt ở đây.”
“Cái gì là nên, cái gì là không nên?” Lương Dã nhấn vào âm tiết cuối. “Ồ, thì ra cậu cũng biết cơ đấy.”
Ý tứ đằng sau câu nói này là gì, Dương Kim hiểu, nhưng cậu vẫn thấy lấn cấn. Cứ cho rằng cậu bám đuôi Lương Dã là không nên, vậy chẳng lẽ việc Lương Dã xuất hiện ở cổng nhà cậu lúc này lại là nên à?
Sự mâu thuẫn bò lên cơ thể cậu như sâu bọ. Cậu đau đớn. Mấy ngày nay, cậu đã nhắc đi nhắc lại với bản thân rằng hãy dừng lại tại đây, chuyện Lương Dã cứu cậu chỉ là một giấc mơ mà thôi. Nhưng vì sao lại xuất hiện vào đúng lúc cậu quyết định rẽ sang trang mới cơ chứ? Việc Lương Dã xuất hiện trước cổng nhà cậu không có lời giải đáp, cậu cũng không thể để nó qua đi một cách dễ dàng được. Cậu bó tay chịu trói, không thể cho qua tức là không thể cho qua.
“Vậy tối nay anh xuất hiện ở đây thì là nên à?” Dương Kim bướng bỉnh nhìn Lương Dã. “Cái người hơn một tháng nay chưa từng rời khỏi tiệm tạp hóa Họ Lương vào buổi tối lại ra ngoài vào tối nay, lại còn xuất hiện ngay tại đây nữa, vậy là nên à?”
Lương Dã bị lời nói của cậu chặn cứng họng, gã hút hết chỗ thuốc còn lại rồi mới đáp:
“Học sinh ngoan, cậu có biết nhìn lén là vi phạm pháp luật không?”
“Nếu đã là hành vi vi phạm pháp luật thì sao anh không lên đồn báo công an mà lại đến trước cửa nhà tôi?” Dương Kim nhìn gã chằm chằm, hỏi ngược lại.
Lương Dã không trả lời, đôi lông mày nhíu chặt hơn. Dương Kim bỗng thắt tim, bấy giờ cậu mới nhận ra mình hung hăng quá.
Cậu mím môi, cảm thấy bây giờ mình nên nói một câu xin lỗi như từng nói với Lương Dã trong con hẻm cụt mấy ngày trước vậy, nhưng một khi thói bướng bỉnh từ đáy lòng trồi lên thì không cách nào đè nén nữa.
Thay vì thể diện, Dương Kim năm mười bảy tuổi muốn một câu trả lời hơn.
Thế nhưng Lương Dã không trả lời cậu, gã lấy bao thuốc từ trong túi áo ra một lần nữa, rút một điếu ra, tính châm lên. Trông động tác của gã có vẻ hơi bực dọc.
Dương Kim nói:
“Hút thuốc không tốt đâu.”
Lương Dã cười một tiếng, cứ thế châm điếu thuốc đó như chống đối, ngậm vào trong miệng.
“Bám đuôi với nhìn lén cũng không tốt mà, cậu vẫn làm đấy thôi?”
Dương Kim không đáp lời gã, trời rét quá, cậu vội chạy ra nên chỉ kịp mặc áo khoác, không đeo găng tay. Cậu rét đến mức run cầm cập, không kìm được mà hắt hơi mấy cái.
Lương Dã liếc đôi tay trần của cậu rồi nói:
“Cậu mau về đi.”
Dứt lời, gã vòng qua cậu mà bỏ đi.
Dương Kim lại chạy mấy bước, đứng trước chặn lối đi của gã.
Lương Dã tặc lưỡi một tiếng, chau mày lại, hỏi:
“Rốt cuộc cậu muốn làm gì hả, học sinh ngoan?”
Cảm nhận được sự mất kiên nhẫn trong lời nói của Lương Dã, mặc dù trong lòng vẫn muốn biết đáp án, nhưng Dương Kim cũng hiểu, người trước mặt cậu còn khó đối phó hơn đề lí hóa, Chopin hay Mozart nhiều. Tuy cậu vẫn muốn cãi lại một câu “anh đến nhà tôi mà, tôi mới là người phải hỏi anh muốn làm gì chứ”, nhưng cuối cùng chỉ miễn cưỡng mím môi, cố gắng nhịn không nói ra.
“Tôi…” Dương Kim ngập ngừng lên tiếng, cậu quan sát vẻ mặt của Lương Dã rồi dịu giọng xuống. “Tôi sắp tham dự vòng chung kết cuộc thi dương cầm rồi, tổ chức vào bảy giờ tối thứ Bảy tuần sau ở hội trường trường Nghệ thuật. Anh… anh có muốn tới không?”
Lời mời này quả thật có hơi đột ngột, nhưng vào khoảnh khắc đó Dương Kim không nghĩ ra cách nào khác để xoa dịu bầu không khí nữa. Cậu không học nổi cách thỏa hiệp và thích nghi, từ nhỏ đến lớn chưa ai dạy cậu những điều này, cậu chỉ có thể miễn cưỡng thay đổi thái độ, huống hồ…
“Tôi muốn anh tới.” Cậu nhìn thẳng vào Lương Dã rồi nói.
Lúc cậu nói ra câu đó, Lương Dã đang nhả khói thuốc. Khói thuốc thường ngày Lương Dã nhả đều là hình tròn, nhưng đến cái này bỗng dưng lại méo mó xẹo xọ, như thể vì câu nói vừa rồi của cậu mà nghẹn một hơi vậy.
Dương Kim nhìn vòng tròn khói đó đến khi nó tan đi, thấy Lương Dã vẫn không có vẻ gì là định đáp lời, cậu bèn nói thêm:
“Nếu anh muốn tới, tôi sẽ vào nhà lấy vé cho anh ngay bây giờ.”
Lương Dã không nhìn cậu, cả nửa ngày không lên tiếng, không rõ gã đang nghĩ gì, một lúc lâu sau mới cất lời:
“Được thôi.”
Dương Kim ngừng một nhịp thở, bấy giờ lại trở nên dè dặt, cậu hỏi:
“Thật không?”
“Ờ.” Lương Dã hếch cằm với cậu. “Đi lấy đi.”
Dương Kim nghi ngờ nhìn Lương Dã mấy cái liền, thấy Lương Dã chỉ hếch cằm với cậu một lần nữa, bấy giờ cậu mới yên tâm hơn một chút, bèn quay người chạy vào trong nhà. Chạy được mấy bước lại quay đầu, cứ sợ Lương Dã đi mất.
May thay, Lương Dã vẫn đứng giữa trời đông đợi cậu.
Dương Kim lấy tấm vé vào cửa ở dưới máy đếm nhịp ra, lòng cậu thấp thỏm một hồi. Gia đình cậu chỉ nhận hai vé, một vé là của Liễu Chi Quế, một vé là của Dương Thiên Cần, ngộ nhỡ bị phát hiện ra thiếu mất một tấm thì phải giải thích với ông bố bà mẹ đáng sợ của cậu thế nào đây?
Dương Kim quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Lương Dã vẫn đang đứng đó, đóm lửa ở đầu điếu thuốc cháy lập lòe, là ánh sáng duy nhất trong đêm đông.
Mặc kệ vậy. Dương Kim cắn răng, cầm vé chạy ra ngoài cửa…
Ra đến cổng khu tập thể, cậu ngẩn người.
Chẳng còn ai nữa, chỉ có gió bấc cùng cái rét như đâm vào tận xương tủy cậu.
Nhìn về phía ngõ nhỏ, thấy lờ mờ một bóng dáng đang vội vã rời đi, bước chân ấy chỉ có ý định chạy trốn, chẳng có mảy may một chút quyến luyến nào.
Dương Kim không đuổi theo Lương Dã, cậu cầm vé trở vào nhà.
Cậu không hiểu ý Lương Dã, nếu đã ghê tởm cậu, sao hôm nay lại đến, đã đến rồi thì vì sao lại đi. Giá như Lương Dã chưa từng cứu cậu thì tốt biết bao, như vậy thì ống tiền tiết kiệm của cậu sẽ không ngày một vơi đi, như vậy thì kế hoạch chạy trốn khỏi Cáp Nhĩ Tân của cậu đã có thể tiến hành nhanh hơn rồi.
Tiếc thay, trên đời này không có giá như, tất cả đều là hiện thực.
Bố sắp về rồi, Dương Kim lại ngồi xuống trước đàn dương cầm. Liễu Chi Quế đã dặn, nhất định phải để bố vừa bước qua cửa đã thấy cậu đang chăm chỉ luyện đàn, bằng không thị sẽ đánh chết cậu.
Vì sao ai cũng muốn đánh chết cậu mà không ai thật lòng muốn cứu cậu nhỉ?
Dương Kim đặt tay lên phím đàn, nhưng cậu không đàn nổi một khuông nhạc nào. Ban nãy ở bên ngoài lâu mà không đeo găng tay, ngón tay đã đông cứng lại rồi.
Cậu ngẩng lên xem giờ, chắc bố mẹ sắp về đến nơi rồi, nói không chừng là ngay giây tiếp theo.
Cậu vội vã đứng dậy, loạng choạng đi lấy bình nước nóng, suýt chút nữa đã cuống cuồng rót thẳng nước vào tay. Cậu hít một hơi thật sâu, sau đó quay người, đổ nước vào thau rửa mặt rồi hốt hoảng bê thau nước lên, định ra nhà vệ sinh công cộng ở cuối hành lang lấy nước nguội.
Vừa mở cửa ra, Dương Kim đã va phải một người.
Còn chưa thấy mặt người kia, tim cậu đã thót lên một cái. Dương Kim ngẩng lên nhìn, chạm phải ánh mắt buốt giá của Liễu Chi Quế. Cậu không khỏi run bắn lên, suýt chút nữa không giữ vững được chiếc thau trên tay.
“Bố.” Cậu cất tiếng gọi.
Một năm Dương Kim chỉ gặp Dương Thiên Cần hai lần, một lần là vào kì nghỉ hè, cậu đi từ Cáp Nhĩ Tân đến Macau, lần còn lại là khoảng hơn một tháng trước Tết, bố cậu từ Macau về.
Cậu không hề mong mỏi được gặp bố. Nhớ hồi cậu còn bé, lần đầu tiên bố từ Macau về, cậu và Liễu Chi Quế ùa tới ôm bố nhưng lại bị gạt ra, cả hai bị bố mắng là hỗn láo. Từ đó trở đi, cậu biết bố mình đã thay đổi. Câu “bố ơi, con nhớ bố quá” còn trong miệng ấy, đến nay vẫn chưa nói ra.
Ánh mắt của Dương Thiên Cần di chuyển xuống dưới, dừng lại ở thau nước nóng cậu đang bê. Y cau mày, tỏ vẻ không vui.
“Con… Con thấy hơi lạnh tay ạ.” Dương Kim nói, không khảo mà xưng.
“Máy sưởi vẫn hoạt động tốt cơ mà?” Dương Thiên Cần không tỏ thái độ, hơi nghiêng đầu hỏi Liễu Chi Quế. “Nghe nói năm nay tất cả các phòng trọ của công nhân nhà máy Cơ khí Số hai đều chuyển sang hệ thống sưởi trung tâm rồi đúng không?”
Liễu Chi Quế không đáp lời chồng mà nhìn Dương Kim đầy lạnh lùng, thị hỏi:
“Vừa chạy đi đâu?”
“Không ạ.” Dương Kim trả lời rất nhanh. “Con có đi đâu đâu mẹ, con ở nhà luyện…”
Chát!
Liễu Chi Quế giơ tay lên, tát cậu một cái.
Trước giờ thị ra đòn không hề nhẹ, hôm nay còn đau hơn nhiều. Dương Kim phải lùi về sau hai bước mới đứng vững được, nước nóng trong thau sóng sánh, sóng ra đôi tay đang giữ thau của cậu.
Nóng quá, thứ nước nóng rẫy làm da cậu bỏng rộp. Đau quá, muốn ập vào đống tuyết vẫn chưa tan hết ngoài kia mà chườm tay. Nhưng Dương Kim chỉ có thể chịu đựng, cậu còn không biết có nên đặt thau nước đang bưng xuống hay không.
“Đóng cửa vào.” Dương Thiên Cần nói, trong khi y rõ ràng là người đứng gần cửa nhất.
Liễu Chi Quế đứng im. Dương Kim mím môi, cậu đặt cái thau xuống, đi ra đóng cửa.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa được đóng lại, Dương Thiên Cần lạnh lùng nhìn sang Liễu Chi Quế mà chất vấn:
“Ai cho phép cô đánh con trai tôi?”
“Nó…”
Chát!
Liễu Chi Quế chưa kịp nói hết, Dương Thiên Cần đã cho thị một cái bạt tai rất mạnh, Liễu Chi Quế ngã xuống sàn.
“Trả lại cho cô đấy.” Dương Thiên Cần nói.
Dương Kim vô thức đi về phía mẹ hai bước, cậu đưa tay ra toan đỡ thị, nhưng ánh nhìn lạnh lẽo đột ngột của Dương Thiên Cần khiến cậu sợ hãi lùi lại.
“Ai cho mày đỡ nó?” Dương Thiên Cần ngồi xuống ghế sofa, nói với Dương Kim. “Nói đi, vừa rồi lén chạy đi đâu? Lại đây, quỳ xuống đây rồi nói.”


Bình luận về bài viết này