Bên ngoài điện, tuyết rơi lả tả, cuối cùng Đại Thuận cũng đón đợt không khí lạnh đầu tiên trong mùa đông năm nay.
Các thái giám, cung nữ vừa chà tay vừa cúi đầu hà hơi, xếp hàng lấy than ở phủ Nội Vụ đưa tới các điện trong cung.
Lớp tuyết dày đè lên những cây đại thụ trong cung, theo độ cong mà chảy xuống, để lại những vệt băng. Chỉ sau một đêm, con đường màu xanh cùng bức tường gạch men biếc đã được khoác lên một màu trắng xóa, phủ lên hoàng cung một sự giản đơn, thanh nhã, nhưng không kém phần quý phái, trang nghiêm.
Trong điện Lăng Uyên, khói xanh bốc lên từ lò than, xuyên qua ô cửa sổ tròn rồi lặng lẽ tan vào màn tuyết. Trong không khí thơm nồng mùi hương liệu, hỗn tạp mà không gắt, than này hẳn là đã được tinh luyện kĩ càng.
“Than này tốt nhỉ.”
Chàng trai trẻ ngồi tựa lưng vào đầu giường, tiếng nói trong như ngọc. Chàng đắp trên mình một chiếc trường bào màu trắng hoa mơ, viền áo điểm xuyết hoa văn tựa vệt băng nứt, mái tóc đen hững hờ xõa xuống vai, càng tôn thêm vẻ thanh tao, thoát tục của chàng.
“Đã là than dâng lên điện hạ thì đương nhiên phải là hàng thượng hạng rồi ạ.” Lục Phúc công công cời than trong lò, ấn những viên than chưa cháy hết xuống bên dưới. “Điện hạ có cần lão tôi sai mang ít đồ ăn lên không?”
“Thôi.” Vân Trần khoác áo choàng lên, đưa mắt nhìn xung quanh một lượt rồi hỏi. “A Hành đâu?”
“Ban nãy lúc mang lò đến, Tiểu Hạ Tử báo trông thấy Sở thị vệ đang bàn chuyện với Hồng Viễn tướng quân ngoài điện ạ.” Lục Phúc công công giúp chàng kéo áo lại. “Chắc là chạm mặt khi đi lấy than.”
“Hồng Viễn tướng quân?” Vân Trần hơi ngạc nhiên. “Vị Trạc về vương thành từ bao giờ thế? Không phải y đã theo tam hoàng huynh xuống phía Nam tuần tra rồi à?”
“Chuyện này thì tôi (1) không rõ ạ.” Lục Phúc công công đáp.
Than trong lò đã sắp cháy hết, Lục Phúc công công vội đóng các cửa trong điện lại, tránh không khí lạnh lùa vào. Ông nhìn về bóng lưng đang đưa mắt ra ngoài cửa sổ của Vân Trần, hé miệng như có điều gì muốn nói, song lại thôi.
“Công công mà nhìn nữa, e là lưng ta thủng một lỗ mất.” Vân Trần cười nói. “Ông đã theo ta từ thuở ta còn bé dại, nếu không do địa vị hay tầng lớp, ta phải gọi ông là bề trên nữa kìa. Công công có lời gì, xin cứ nói thẳng.”
“Điện hạ nói vậy, lão tôi nào dám nhận.” Lục Phúc công công chắp tay vái. “Điện hạ, cho đến nay, nhị điện hạ và tam điện hạ đều đã được hoàng thượng cử đi tuần, còn ngài vẫn ở mãi trong cung, ngài không lo lắng sao ạ?”
Khóe mắt Vân Trần nhếch lên, chàng lấy làm buồn cười mà đáp:
“Thì ra mấy hôm nay, ngày nào công công cũng mặt ủ mày chau vì chuyện này à?”
Bệ hạ ngày một cao tuổi, nếu đại hoàng tử vẫn còn tại thế, với thân phận trưởng nam dòng đích, ngôi vị thái tử ắt sẽ về tay ngài ấy. Song, kể từ khi đại hoàng tử đột ngột từ trần vì cơn bạo bệnh, kế đó hoàng hậu cũng quy tiên, ngôi vị chủ nhân Đông cung vẫn đang bỏ ngỏ.
Giờ đây, những hoàng tử có tư cách kế vị ở Đại Thuận chỉ còn nhị điện hạ Vân Túc, tam điện hạ Vân Tế, và tứ điện hạ Vân Trần.
“Công công.” Vân Trần nói. “Ông theo ta đã mười mấy năm nay, chẳng lẽ không hiểu tính ta?”
Ngôi vị thái tử, cửu ngũ chí tôn, đây là thân phận ai ai cũng ao ước, song Vân Trần lại tránh như tránh tà, không muốn dây dưa.
Cái giá phải trả cho địa vị tối cao là cả một đời bị trói buộc, trách nhiệm to lớn nhường ấy, nếu không đủ khả năng gánh vác sẽ gây nguy hại đến biết bao con dân vô tội khắp thiên hạ vẫn hằng kính ngưỡng triều đình. Đời còn dài, vì vài khắc ngắn ngủi được khoác trên mình chiếc hoàng bào mà chôn chân ở một tấc đất cỏn con, liệu có đáng chăng?
Lục Phúc công công thở dài, trên khuôn mặt thoáng hiện vẻ sầu não và lực bất tòng tâm:
“Điện hạ, dù lão tôi không nói ra, chắc hẳn ngài cũng rõ. Từ xưa đến nay, những cuộc chiến tranh đoạt ngôi báu này chưa bao giờ hướng đến cái gọi là tự do ấy, mà là cơ hội để có được tự do.”
Bên cửa sổ, Vân Trần lia ánh mắt ra xa, người hầu trong cung tay cầm lư sưởi, thay phiên nhau quét tuyết, lặng lẽ, nhưng vô lo.
Dĩ nhiên chàng hiểu ý Lục Phúc công công, đây là lí lẽ mà ai sinh ra trong gia đình hoàng tộc cũng phải hiểu. Đại hoàng tử qua đời vì bạo bệnh, nhưng nào ai hay nguyên nhân đằng sau cơn bạo bệnh đó rốt cuộc là gì.
Mỗi bước đi trên mũi dao là một bước gian nan, phải nắm chặt con dao trong tay mới tạm đủ khả năng hít thở.
“Công công đừng lo lắng quá.” Vân Trần cười nói. “Ai bảo phụ hoàng chưa vời ta bao giờ? Chẳng qua là chưa nói cho ông biết đấy thôi.”
“Điện hạ nói thật chứ ạ?” Đôi mắt Lục Phúc công công ánh lên vẻ mừng rỡ, trên khuôn mặt nở nụ cười chân thành.
Vân Trần thấy vậy mà ấm lòng, chàng mỉm cười, gật đầu.
Ở nơi cung cấm, có một người thân tín không bán đứng mình vì danh lợi đã là may phước lắm rồi, Vân Trần lại có những bốn người như thế.
“Điện hạ tính bao giờ khởi hành ạ?” Lục Phúc công công hỏi.
“Ngay ngày mai.”
Đôi mắt hướng ra ngoài cửa sổ của Vân Trần dần nhuốm nét cười, khóe môi cứ thế nhè nhẹ cong lên. Lục Phúc công công thò đầu ra ngó, nơi hành lang trắng xóa ngoài cửa điện xuất hiện một bóng dáng màu nâu nhạt. Người đó buộc tóc đuôi ngựa, mày kiếm mắt sao, anh tuấn ngời ngời. Hắn giắt một thanh trường kiếm bên hông, trên tay ôm một bọc than.
“A Hành.” Vân Trần tươi cười bước tới, Lục Phúc công công đứng bên bàn pha cho hắn một ấm trà nóng.
“Điện hạ.” Sở Tôn Hành hơi cúi người, hắn thêm hai cục than vào lò, áy náy thưa. “Thuộc hạ về hơi muộn, điện hạ có bị cóng không?”
“Ta học võ từ nhỏ mà, chút lạnh này nhằm nhò gì.” Vân Trần đỡ hắn dậy, kéo hắn ngồi xuống trước bàn, rót cho hắn một chén trà. “Về sau cứ để kẻ dưới đi lấy than. Uống chút trà nóng đi cho ấm người.”
Sở Tôn Hành thưa vâng, Vân Trần lại nói tiếp:
“Vừa rồi Tiểu Hạ Tử báo thấy anh nói chuyện với Vị Trạc, y về vương thành làm gì thế?”
“Tam điện hạ có chuyện cần bẩm tấu bệ hạ, sợ gửi thư lỡ việc nên sai Tiêu tướng quân giục ngựa quay về trước.”
“Vậy Vị Trạc tìm anh có việc gì?” Thấy người hắn còn toát hơi lạnh, Vân Trần thêm một cục than vào lò.
“Tam điện hạ biết ngài chuẩn bị đi thị sát huyện Nam Thủy nên sai Tiêu tướng quân tiện đường đưa tin về.” Sở Tôn Hành đáp. “Huyện lệnh huyện Nam Thủy, Liệu Thu, là người của Hữu tướng.”
Hữu tướng Đại Thuận – Giang Thắng Bình.
Bàn tay cầm chén trà của Vân Trần hơi khựng lại, chàng nhanh chóng cất tiếng:
“Thân Hữu tướng ở chốn triều đường mà đâu đâu cũng có tai mắt. Ngần này tuổi đầu rồi, kể cũng khó cho lão.”
Sở Tôn Hành dâng một chiếc lệnh bài lên cho Vân Trần rồi thưa:
“Đây là hộ vệ riêng của Tiêu tướng quân, thường ngày sẽ ẩn thân, phòng khi điện hạ có việc cần dùng đến.”
“Anh cứ giữ lấy.” Vân Trần đẩy tay hắn về, buồn bã nói. “A Hành, vừa rồi nhắc đến Tiêu tướng quân, hình như anh có chỗ lỡ lời thì phải.”
Vân Trần nhìn về phía hắn:
“Ngài?”
Sở Tôn Hành ngây ra, cụp mắt khẽ gọi:
“Anh.”
Vân Trần nở nụ cười hài lòng, kéo hắn dậy:
“Mai là xuất phát, bây giờ đến Thái y viện với ta một chuyến đã.”
Sở Tôn Hành cho rằng chàng muốn mang theo ít thuốc dự phòng, bèn vâng lời đi theo.
Lục Phúc công công đứng ngoài điện dõi theo bóng hai người, chỉ trông bóng lưng là biết tâm trạng tứ điện hạ đã vui tươi lên nhiều.
Thống lĩnh thị vệ đang chỉ huy đội canh gác đi tuần tra đường đi lối lại trong cung. Vân Trần không thích những lễ nghi nặng tính hình thức của cái đám này nên đứng nấp sau tường với Sở Tôn Hành, chờ họ đi qua.
“Ban nãy đi tuần tao trông thấy Hồng Viễn tướng quân đấy, chúng mày có thấy không? Người làm tướng có khác, oai phong hơn hẳn đám thị vệ bọn mình.”
“Không chỉ Hồng Viễn tướng quân, tao còn thấy cái vị thân tín của tứ điện hạ nữa cơ, oai hơn cả tướng quân chứ?” Một tên nói, giọng điệu vừa ghen tị vừa giễu cợt.
Một tên cất giọng khinh khỉnh:
“Ý mày là Sở Tôn Hành ấy à? Còn chẳng hay nó là con rơi con rớt của Sở lão tướng quân với ả đào nào kia. Một thằng con hoang mà gan cũng to, da mặt cũng dày gớm, còn trở thành thị vệ tùy tùng của tứ điện hạ cơ đấy.”
“Mày mà cũng có tư cách móc mỉa người ta à, nó là con hoang thật, nhưng nó còn sống tốt hơn bọn mình đấy thôi?”
…
Tiếng đàm tiếu rời rạc ngày một xa dần, Vân Trần chẳng để lọt tai dù chỉ một chữ, chàng nhìn lên, ánh mắt đầy lạnh lẽo. Chàng quay người nói:
“A Hành, ở đây đợi ta.”
Nói rồi, chàng chậm rãi bước ra khỏi bức tường, lạnh lùng nhìn về phía đội thị vệ, giọng nói cất lên hờ hững:
“Đứng lại.”
Trông thấy chàng, cả đội vội vã quay lại hành lễ, vẻ mặt vô cùng đa dạng, phong phú.
“Tự mình bước ra đây.” Vân Trần dửng dưng nhìn lướt qua một lượt.
Hồi lâu sau vẫn không thấy ai bước ra, chàng bèn thu ánh mắt về rồi nói:
“Không có ai à? Vậy thì cách chức hết nhé, hoàng cung không cần những kẻ thích đưa chuyện đâu.”
“Điện hạ!”
Vân Trần vừa quay người định rời đi, sau lưng đã có ba người đứng ra, cùng nhau quỳ thụp xuống. Vân Trần đứng trên cao nhìn xuống bọn chúng, chàng không thèm cúi đầu, hỏi thẳng:
“Thống lĩnh đâu?”
“Có thuộc hạ.” Viên thống lĩnh chắp tay, quỳ tại chỗ mà thưa, trong lòng thầm run sợ. Gã biết hôm nay khó lòng thoát nạn, không dám nhìn thẳng vào Vân Trần.
“Những người còn lại đi tuần tiếp.” Vân Trần đưa tay lên. “Bốn đứa chúng bay cứ quỳ đấy. Ba kẻ không biết dạy dỗ cái mồm của mình, một kẻ không biết dạy dỗ cấp dưới của mình. Ở đây đến đúng giờ này ngày mai mà nghĩ xem sai ở đâu, biết sai rồi thì đi, nếu còn chưa biết sai…”
Vân Trần lạnh lùng nói:
“Thì quỳ đến lúc biết sai cho ta.”
Dứt lời, chàng không buồn nhìn thêm một cái, đi vòng ra sau tường nhìn Sở Tôn Hành hồi lâu, mặc dù đã thấy hắn không hề hấn gì nhưng vẫn hơi thấp thỏm.
“Chẳng phải điện hạ muốn đến Thái y viện sao?” Sở Tôn Hành mặc chàng nhìn, một lúc sau mới lên tiếng. “Từ nhỏ đã vào cung, thuộc hạ không nhớ gì về cha mẹ nữa rồi, không để bụng mấy chuyện như thế đâu.”
Thấy hắn quả quyết, Vân Trần tạm thời yên tâm hơn một chút.
Trong thiên điện (2) Thái y viện chỉ có duy nhất một vị thái y. Thấy họ bước vào, thái y vội cúi người hành lễ:
“Tham kiến tứ điện hạ.”
“Không cần đa lễ.” Vân Trần hơi ngẩng đầu lên. “Ta cần ít thuốc trị bỏng, ở đây có không?”
Nghe thấy thế, Sở Tôn Hành trợn mắt, vội hỏi:
“Điện hạ bị thương ở đâu?”
Vân Trần không trả lời, chỉ kéo tay phải của hắn ra trước mặt thái y, vén tay áo lên, để lộ một vết sẹo dài trên cổ tay. Da non vẫn chưa lên hết, trông nhăn nhăn nhúm nhúm, xung quanh còn hơi đỏ, hẳn là chảy máu do bất cẩn cọ vào.
“Hai ngày trước bị bỏng lò than, đến giờ vẫn chưa đỡ.” Vân Trần nói. “Có đắp cao được không?”
Thái y nhìn qua một lượt, vết thương này không nghiêm trọng, không đắp cao thì chắc mấy ngày nữa cũng lành hẳn. Nhưng dưới ánh nhìn của Vân Trần, ông ta không muốn trái ý chàng, chỉ cúi đầu ra hiệu để họ đợi giây lát rồi quay người vào nội điện lấy thuốc.
Vân Trần cầm tay hắn mà xoa. Bị bỏng lúc đổi than hai ngày trước, Sở Tôn Hành nói chưa đến hai hôm là khỏi, Vân Trần bèn chiều ý hắn. Kiên nhẫn đợi hết hai ngày, thấy hắn cứ dửng dưng, vết thương lại chưa lành, chàng mới đưa hắn đi khám.
Sở Tôn Hành trầm ngâm giây lát rồi cất giọng đầy bất lực:
“Điện hạ, thuộc hạ không sao mà, làm gì đến mức phải bôi thuốc.”
“Thế chẳng phải là đến đây bằng thừa à?” Vân Trần phản bác. “Còn chuyện gì khác để đưa anh đến đây đâu.”
Sở Tôn Hành ngẩn ra chốc lát, cúi đầu che giấu nét mặt:
“Đa tạ điện hạ.”
“A Hành.”
Vân Trần nhìn hắn một cái, chàng ngồi xuống một chiếc ghế mềm, tay chống bên đầu mà cười, giọng điệu từ tốn, không rõ buồn vui:
“Từ nhỏ đến lớn, tới bao giờ anh mới thôi gọi ta là điện hạ?”
Sở Tôn Hành hé miệng, vừa thốt ra chữ “thân”, Vân Trần đã tiếp lời:
“Thân phận khác biệt, trái với lễ nghĩa.”
“Ngoài tám chữ này ra, anh không biết nói gì khác hay sao?”
Ánh mắt Vân Trần có phần ảm đạm. Chàng nhìn về phía tủ thuốc, không rõ đang nghĩ gì.
Ngoài cửa sổ, tuyết lại bắt đầu rơi sau một thoáng tạm ngớt. Tuyết bay, sương tỏa, ánh sáng lấp lánh tô điểm khắp muôn nơi, tựa một vùng tiên cảnh.
Sở Tôn Hành nhắm mắt lại, cố gắng rời mắt khỏi gương mặt của Vân Trần.
Đây không phải lần đầu tiên chàng hỏi hắn như vậy, nhưng có những chuyện chỉ cần sai một li là đi một dặm. Nếu đã biết trước không thể đường hoàng mà thổ lộ, chi bằng vùi thân dưới bùn lầy, ít ra còn có cơ may sống sót, không đến mức “một khắc huy hoàng rồi vụt tắt”, chẳng còn chốn nương thân.
Chú thích:
- “Tôi” ở đây là “tôi” trong “tôi tớ”.
- Thiên điện: Tòa phụ, khác với “chính điện”.


Bình luận về bài viết này