Dương Kim đành rụt đôi tay đau rát vì dính nước nóng vào ống tay áo, cọ ngón tay vào nhau để xoa dịu cơn đau.
Nhưng cũng chỉ là công cốc mà thôi.
Ngón tay bỏng mất thì sao bây giờ? Thứ Bảy tuần sau phải thi piano rồi, nếu không giành được cúp quán quân là cậu toi đời.
Dương Thiên Cần đá cậu một cái rồi nói:
“Nửa năm không gặp, mày câm rồi à?”
Cú đá đó nhắm vào cằm cậu, không mạnh, nhưng vì quá đột ngột nên Dương Kim chẳng may cắn vào đầu lưỡi. Mùi tanh của máu dần lan ra khắp khoang miệng, Dương Kim sực tỉnh, cậu nuốt nước bọt cái ực, hòng nuốt sạch máu từ vết cắn xuống để Dương Thiên Cần không phát hiện ra.
Dương Kim không dám nhìn y, chỉ thưa:
“Cũng hơi khuya rồi, bình thường con đi ngủ vào giờ này ạ. Con muốn đợi bố về nên mới ra ngoài sân đứng một lát cho tỉnh người.”
Dương Thiên Cần săm soi cậu giây lát rồi lạnh lùng nói:
“Mày biết hậu quả của việc nói dối tao mà.”
Con tim Dương Kim run lẩy bẩy, không lẽ bố đã biết được điều gì đó rồi? Biết cậu vừa gặp Lương Dã ngoài cổng, biết cậu bám theo Lương Dã hơn một tháng, hay… biết cậu là một thằng đồng tính tởm lợm?
Cậu ngẩng đầu lên nhìn biểu cảm trên mặt Dương Thiên Cần.
Nhưng trên mặt Dương Thiên Cần chẳng bao giờ để lộ bất cứ biểu cảm nào, sự im lặng của y cũng đủ khiến người ta e sợ (1). Chẳng hay thổ nhưỡng Macau có gì mà khiến con người ta thay đổi nhiều như thế, người bố xưa kia vẫn thích bế cậu đi trượt băng trên sông Tùng Hoa, giờ sao lại thành ra thế này?
Dương Kim đưa tay ra, bàn tay cậu đỏ rực vì cước, vì bỏng. Cậu nói:
“Nếu đi xa nhà thì con phải đeo găng tay chứ ạ. Con nói thật, con chỉ đứng ngoài sân thôi.”
Dương Thiên Cần nhìn bàn tay của cậu, im lặng hồi lâu. Tim Dương Kim đập thình thịch, cậu bắt đầu thêu dệt hết lời nói dối này đến lời nói dối khác trong đầu, nhưng có bịa thế nào cũng không thuyết phục nổi bản thân.
Trong khi Dương Kim còn đang đánh trống ngực, Dương Thiên Cần thôi nhìn cậu bằng ánh mắt xoi mói mà chuyển chủ đề:
“Bao giờ thi cuối kì?”
Dương Kim ngẩn ra giây lát mới trả lời:
“Hai tuần nữa ạ.”
Liễu Chi Quế vẫn đứng cạnh Dương Thiên Cần từ nãy đến giờ, ghế sofa rộng là thế mà thị không lại ngồi, còn nói thêm:
“Lần nào thi điểm con mình cũng cao nhất khối đấy anh ạ.”
Dương Thiên Cần không phản ứng gì, hỏi tiếp:
“Tiếng Anh thế nào?”
Dương Kim nói ra điểm số của mình.
“Đứng lên đi.” Dương Thiên Cần nói. “Sau này mày sẽ sang Macau học, phải học tiếng Anh cho giỏi vào, tốt nhất là học tiếng Bồ Đào Nha từ giờ luôn đi. Tao mang về cho mày mấy quyển sách tiếng Bồ Đào Nha với đĩa băng đấy, để trong va li của tao ấy.”
Dương Kim đứng dậy, đi về phía va li của bố. Thật ra cậu rất muốn đi xối nước lạnh vào tay trước, đau quá.
“Để mẹ mày đi lấy.” Dương Thiên Cần lên tiếng cắt ngang động tác của cậu. “Chuyện của đàn bà thì phải để đàn bà làm, sao mày chẳng ra dáng đàn ông con trai gì cả thế?”
Dứt lời lại quay sang mắng Liễu Chi Quế:
“Cô dạy con cái kiểu gì thế? Cắt ngay tóc nó đi, nuôi tóc dài thế để đứng đường hay gì?”
—
Không lâu sau đó, Dương Thiên Cần ra khỏi nhà, không biết là đi đâu, còn Dương Kim bị Liễu Chi Quế lôi tới trước gương. Liễu Chi Quế ấn đầu cậu xuống một cách mạnh bạo, Dương Kim cảm thấy mỗi nhát kéo của thị đều có thể đâm chết cậu.
Trong gương, từng lọn tóc của cậu lần lượt rơi xuống, chúng rơi lả tả như chính bản thân cậu vậy, hướng về phía tự do. Tự do đã đánh mất từ lâu, mà hướng đi cũng sắp không còn nữa rồi.
Đưa mắt lên, cậu nhìn thấy lớp trang điểm xinh đẹp trên khuôn mặt Liễu Chi Quế, song lớp trang điểm ấy tựa hồ chỉ phủ bên ngoài làn da thị, không thể dung hòa làm một với bao nhiêu khổ sở, căm hờn, nhẫn nhục trong lòng thị cùng cuộc hôn nhân méo mó này.
Dương Kim rất muốn khóc, nước mắt đã chực trào nơi vành mắt.
“Đàn ông con trai khóc cái gì mà khóc?” Thấy mắt cậu rưng rưng, Liễu Chi Quế lập tức cao giọng mắng. “Sao tao lại đẻ ra thằng con như mày cơ chứ?”
Cho đến cuối cùng, nước mắt Dương Kim cũng không chảy ra. Tuyến lệ của cậu đúng là rất phát triển, nhưng sức chịu đựng còn phát triển hơn tuyến lệ.
Lần gần đây nhất cậu rơi nước mắt có lẽ là năm tám tuổi, vào lần đầu tiên Dương Thiên Cần đi Macau. Cậu đứng ở ga tàu ôm bố mà khóc, xin bố đừng đi, đừng bỏ lại mẹ con con.
Từ đó trở đi, nhà chẳng ra nhà, nước mắt có rơi cũng chẳng còn ai thương xót.
—
Ngày hôm sau, Dương Kim dậy muộn.
Những tiếng động vang lên từ phòng ngủ chính đêm qua khiến cậu hoảng sợ. Cậu nhìn trần nhà bằng đôi mắt mở thao láo, không hiểu sao lại nghĩ đến đoạn băng hình đó, nghĩ đến cách hai nhân vật trong đó ôm nhau vào lòng, trông mới quấn quýt và hạnh phúc làm sao, như thể đó mới đúng là dáng vẻ thật sự của việc này chứ không phải những tràng nhục mạ chối tai phát ra từ phòng ngủ chính.
Hậu quả của việc dậy muộn là đãng trí, đã đến ngày phải y hẹn đưa tiền cho đám giày vải, Dương Kim quên mất.
Khi cậu bước vào, trong lớp đã rất đông người. Vừa trông thấy cậu, Điền Kim Lai liền bắt đầu đầu têu huýt sáo. Một giây sau, đám người đó ùn ùn kéo về phía cậu như mây đen.
Bạn học xung quanh chỉ quay lại nhìn mấy cái rồi quay đi tập trung vào việc riêng. Không ai thấy chuyện này có gì sai trái, không ai cứu cậu nữa.
Đám giày vải túm tụm lại bên cạnh chỗ ngồi của cậu, khoanh tay nhìn cậu. Bọn chúng không lên tiếng nhưng ý đồ thì rõ mồn một.
Dương Kim không biết cậu làm cách nào để ngăn mình không run lên mà có thể cất tiếng bằng giọng điệu bình tĩnh nhất của mình:
“Mai.”
“Ồ, mai.” Điền Kim Lai cười lạnh một tiếng, nó hất cằm ra hiệu cho anh em rã đám rồi cúi người nói với cậu. “Lần sau mà không đưa tiền đúng hẹn nữa thì không khách sáo nữa đâu đấy, đừng tưởng bọn tao không biết mày suốt ngày sang trường Nghề Số Ba làm gì.”
Trống ngực Dương Kim đánh một cái “thịch”, khi cậu hoàn hồn, Điền Kim Lai đã rời đi.
Lúc đi qua chỗ ngồi của Diêu Văn Tĩnh, Điền Kim Lai còn tiện tay búng bím tóc cô một phát. Diêu Văn Tĩnh chép miệng một tiếng rồi kéo áo nó lại, cau mày quay đầu liếc Dương Kim một cái.
Dương Kim vội cúi đầu xuống. Đến khi cậu nhìn lên, Điền Kim Lai đã rời khỏi chỗ ngồi của Diêu Văn Tĩnh.
Hơi ấm lan khắp phòng học, hơn năm mươi con người ngồi chen chúc khiến bầu không khí vừa ngột ngạt vừa hôi hám. Dương Kim nhắm mắt lại, khẽ hít sâu vài hơi nhưng không thấy đỡ hơn mà càng thấy khó thở.
Tiết đầu tiên là tiết Toán, giáo viên đã vào lớp, viết đề bài lên bảng đen.
Dương Kim cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại, cậu mở vở ra chuẩn bị trình bày bài, bất chợt ngẩn người ra.
Trước mắt cậu là một trang giấy viết đầy hai chữ “Lương Dã”.
Giở về trước xem, cứ cách vài tờ là lại thấy rất nhiều “Lương Dã”.
Mà trong khoảnh khắc ấy, tay cậu đã tự động cầm bút lên bắt đầu viết hai chữ ấy như một kẻ liều mạng chẳng còn gì để mất.
Lương Dã, Lương Dã, Lương Dã…
Đến khi viết kín một mặt giấy, đến khi cái tên của Lương Dã che lấp dấu vết của phần trình bày bài ban đầu, Dương Kim mới bình tĩnh lại.
Thì ra Lương Dã còn hiệu quả hơn hít thở sâu.
Dương Kim lặng lẽ nhìn trang giấy viết kín hai chữ “Lương Dã” lâu thật lâu rồi mở hộp bút ra. Bên trong đó là tấm vé vào cửa cuộc thi dương cầm cậu chưa kịp đưa tối qua.
—
Tan học, Dương Kim cố tình đợi bọn Điền Kim Lai đi rồi mới đứng dậy ra về. Cũng may lúc đi ngang qua Điền Kim Lai chỉ huýt sáo chòng ghẹo cậu vài tiếng chứ không làm gì thêm. Dương Kim quay đầu lại, thấy Diêu Văn Tĩnh đang cau mày nhìn về phía này. Cô nhìn Điền Kim Lai trước, đợi Điền Kim Lai đi rồi mới cụp mắt nhìn cậu. Dương Kim không hiểu được mâu thuẫn trong ánh mắt cô, cũng không muốn hiểu.
Sau khi chắc chắn rằng bọn Điền Kim Lai đã đi xa, Dương Kim bỏ tấm vé vào túi quần rồi nhanh chóng đi sang trường Nghề Số Ba.
Đã lãng phí mất một chút thời gian rồi, không biết còn kịp gặp Lương Dã không.
Nếu không gặp được thì sang tiệm Tạp Hóa Họ Lương tìm gã vậy, tìm đến tận nhà luôn, coi như lần thử sức cuối cùng. Ai bảo tối qua Lương Dã tự dưng xuất hiện trước cửa nhà cậu làm gì, còn không giải thích được nữa. Chuyện này xảy ra là do Lương Dã tự chuốc lấy. Đúng thế.
Đến cổng trường Nghề Số Ba, Dương Kim tìm một chỗ khuất hơn, xa hơn mọi khi. Không thể để cái người chửi cậu là đồng tính lần trước bắt gặp nữa.
Đợi một lúc lâu, Lương Dã thì không thấy đâu, lại thấy Thường Hiểu Yến trước. Thường Hiểu Yến cũng trông thấy cậu, cô thì thầm nói gì đó với hội chị em, hội chị em liền rời đi, còn cô đi đến gần cậu.
“Bạn còn đến đây làm gì?” Thường Hiểu Yến thì thào hỏi cậu.
“Mình nghe Nhậm Thiếu Vĩ kể rồi, nhà bạn và nhà Lương Dã… tóm lại là nhà hai bạn có chút ân oán cá nhân với nhau, đúng không?”
“Đó là chuyện của người lớn, là chuyện của người đời trước mà. Bạn đừng sang đây hóng hớt làm gì nữa, cái đám con trai trường mình chẳng có thằng nào là tốt đẹp cả đâu, không vô duyên thì cũng cục tính. Lương Dã cũng thế thôi, bạn sang đây làm gì để chúng nó đánh cho?”
Dương Kim vẫn nhìn cổng trường từ nãy đến giờ, hoàn toàn không bỏ chữ nào Thường Hiểu Yến nói vào tai. Nhìn cả nửa ngày trời vẫn không thấy tăm hơi, cậu bèn hỏi:
“Anh ấy về rồi à?”
Thường Hiểu Yến thở dài một hơi rồi nói:
“Cậu lì thật đấy, không sợ bị tẩn à? Lương Dã đánh đấm ra gì lắm đấy.”
Dương Kim lắc đầu.
Thường Hiểu Yến thở dài lần nữa, bó tay với cậu, rồi nói:
“Lớp bọn họ ở phòng đầu tiên tầng ba ấy, vẫn còn sáng đèn kìa, chưa tan đâu. Lớp ấy sắp tốt nghiệp rồi nên hay bị thầy chủ nhiệm giữ lại dặn dò lắm. Lạ kì ghê, cái đám lưu manh ấy thì dặn làm gì cho lắm.”
Dương Kim nói cảm ơn rồi hỏi vết thương do bị ngã hôm nọ còn đau không, nghe cô trả lời xong thì gật đầu, cất lời chào tạm biệt. Cậu quay đầu, dựa vào tường, khe khẽ thở ra một hơi, tay nắm chặt tấm vé vào cửa trong túi quần, lặng lẽ đợi cái người bên trong phòng học đầu tiên ở tầng ba kia.
Đã sang tháng Một, thời điểm lạnh nhất của mùa đông đã bắt đầu, đám học sinh đi ra khỏi trường rủ nhau cuối tuần ra sông Tùng Hoa trượt băng rồi đi uống bia, ăn đồ nướng.
Dương Kim vùi mặt vào cổ áo.
Đối với cậu, chơi đùa là một chuyện rất xa lạ, cậu đã cách xa niềm vui quá lâu, quá lâu rồi. Dương Kim từng nghĩ không dưới một lần rằng, nếu từ giây phút cậu chào đời bố mẹ đã mắng nhiếc cậu, đánh đập cậu, liệu cậu có cảm thấy dễ thở hơn không.
Đau khổ lớn nhất của đời người chính là đã từng có niềm vui.
Mải mê nghĩ ngợi mãi, mùi thuốc lá quen thuộc thoảng qua, Dương Kim ngẩng phắt đầu lên, thấy Lương Dã đang đi ngang qua cậu. Tốt quá, hôm nay không có ai đi cùng Lương Dã cả.
Dương Kim không đột ngột tiến tới mà chỉ bám theo sau từ xa. Cậu không dám gây thị phi trước cổng trường người ta nữa.
Mãi đến khi tới gần con hẻm cụt kia, Dương Kim mới rảo bước về phía trước, giữ lấy chiếc túi đeo chéo của gã, cất tiếng gọi:
“Lương Dã.”
Như thể đã có dự cảm từ trước, Lương Dã đứng lại. Ít giây sau, Dương Kim nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ, tựa như tiếng hít thở. Lương Dã quay người lại.
Dương Kim coi động tác đó của gã như ngầm cho phép, bèn cầm túi Lương Dã, kéo gã vào hẻm. Vào đến cuối hẻm, sau khi đứng vững, Lương Dã bỗng hỏi:
“Cắt tóc đấy à?”
Dương Kim ngẩn người.
Cậu đang đội mũ len, che kín hết tóc tai, không rõ Lương Dã nhìn ra kiểu gì, cũng không rõ vì sao nhìn ra rồi còn phải nói ra. Rõ ràng có thể không nói cơ mà.
Vì sao đã đẩy người ta ra còn nói những lời khiến người ta mơ mộng hão huyền như thế này.
Dương Kim đưa tay lên kéo mũ len xuống, che đi phần tóc lộ ra bên ngoài.
Thật ra Liễu Chi Quế cắt tóc không đến nỗi nào, hồi bé còn cắt được cho cậu cái đầu nấm đáng yêu nhất khu tập thể. Chẳng qua tối qua thị không làm tử tế mà cứ cắt lung tung nên trông xấu lạ.
Dương Kim xấu hổ, vội cúi đầu lấy tấm vé xem biểu diễn dương cầm từ trong túi áo ra, hòng đánh nhanh thắng nhanh.
“Tối qua anh để quên đồ này.” Cậu đưa tấm vé ra.
Lương Dã chỉ liếc một cái đã nói:
“Tôi không lấy.”
Dương Kim mím môi, lại muốn hỏi câu hỏi tối qua một lần nữa: Anh không cần thì sao tối qua lại xuất hiện trước cửa nhà tôi? Vì sao, rốt cuộc là vì sao?
Hỏi thẳng như vậy thì hơi quá, nhưng Dương Kim không cự nổi sự lì lợm của mình, đầu óc bỗng trắng xóa, vừa nhìn lên đã nói:
“Nhưng tôi muốn đưa anh.”
Lương Dã tưng tửng cụp đôi mắt một mí rồi đáp:
“Tôi. Không. Lấy.”
Anh ấy không lấy, phải làm sao đây.
Dương Kim rất muốn đi mua một cuốn sách dạy cách xử lí tình huống giao tiếp xã hội, tốt nhất là kèm theo công thức, vậy thì cậu nhất định sẽ vì Lương Dã mà học thuộc hết công thức, như thế thì lúc này trông sẽ đỡ bất lực và bị động hơn.
Trời đã tối lắm rồi, hôm nay cậu đợi bọn Điền Kim Lai đi khỏi còn đợi Lương Dã tan trường, đã trì hoãn thời gian về nhà nhiều lắm rồi. Dương Thiên Cần đâu phải hạng người dễ qua mặt, nếu cậu về nhà muộn mà không có lí do hợp lí, không biết Dương Thiên Cần sẽ làm ra chuyện gì.
Thôi làm đại đi.
Dương Kim cắn răng nhét tấm vé vào cửa vào túi quần Lương Dã. Lương Dã phản ứng cũng nhanh, gã giữ lấy cổ tay cậu rồi rút ra ngoài. Dương Kim vừa lì vừa hiếu thắng, bước đến gần Lương Dã thêm một bước, dùng cả hai tay mà cố nhét vào bằng được. Đúng lúc hai người đang giằng co…
“Vãi chưởng, Lương Dã, chúng mày đang làm cái gì thế?” Một giọng nói vang lên từ đầu hẻm.
Hai người đồng loạt buông tay nhau ra.
Dương Kim nhìn sang. Cậu nhớ đây chính là cái người đã chửi cậu là đồ đồng tính rất hăng ở cổng trường Nghề Số Ba. Đầu óc Dương Kim rối như mớ bòng bong, cậu vội nhét tấm vé vào túi quần Lương Dã rồi co giò bỏ chạy.
Chú thích:
- Dịch thô từ câu thành ngữ “bất nộ tự uy”.


Bình luận về bài viết này