Chương 2: Bước ngoặt xuất hiện

By

Vân Trần gặp Sở Tôn Hành lần đầu vào hồi nhỏ, lúc ấy hắn vẫn còn là một đứa trẻ mới lớn, lại trạc tuổi chàng. Trước đó chàng nghe nói đây là người do phủ Tướng quân đưa đến, Vân Trần tưởng hắn sẽ trở thành bạn học của mình.

Về sau thấy Lục Phúc công công đưa hắn đến ở cùng chỗ với thái giám và cung nữ, bấy giờ chàng mới hay hắn vốn là kết quả từ một lần quá chén, qua đêm với gái phong trần của Sở lão tướng quân. Với thân phận thấp hèn, nhục nhã nhường ấy, đương nhiên hắn không có tư cách trở thành bạn học của chàng, Thuận đế chẳng qua là nể mặt lão tướng nên mới cho Sở Tôn Hành vào cung làm thị vệ.

Ý đồ bỏ con của Sở lão tướng quân đã rõ mười mươi, lão vứt hắn vào cung, từ nay “sống chết mặc bay”.

Người trong cung trước mặt thì chẳng nói gì, sau lưng cứ luôn mồm gọi hắn là thằng con hoang. Sở Tôn Hành coi những người, những việc này như không khí, tiếp tục tuân theo khuôn phép, làm đúng phận sự của mình như trước.

Chán ghét cái thói ỷ mạnh hiếp yếu trong cung, lại thấy hắn chỉ là một đứa trẻ, Vân Trần bèn điều hắn vào làm thị vệ ở nội viện. Sở Tôn Hành cũng chỉ quỳ xuống đất, bình thản thưa một câu:

“Đa tạ điện hạ.”

Bẵng đi mười mấy năm, hai tiếng “điện hạ” ấy đã trở thành ranh giới, ngăn cách hai người ở hai bờ “tôn”, “ti” xa thẳm.

Ngày hôm sau, trời vừa tinh mơ, hai con tuấn mã tung vó phi nước đại, rời khỏi vương thành dưới ánh ban mai vừa lên. Lục Phúc công công tuổi đã cao, không tiện đi xa, mà đường xuống phương Nam còn xa xôi, hiểm trở, Vân Trần lại lo mang theo kẻ hầu người hạ vướng víu tay chân, nên chuyến này chỉ có Sở Tôn Hành đi cùng chàng.

“Phen này ta xuống phía Nam, trùng với tuyến đường về kinh của tam hoàng huynh, không khéo sẽ chạm mặt đám bọn họ.” Vân Trần buông cương, để ngựa lững thững tiến lên. Dù sao cũng không vội, vả lại khung cảnh bao la tuyết trắng dọc đường đi còn hiếm có hơn cảnh vật trong cung nhiều.

Sở Tôn Hành lấy một bầu nước và mấy miếng bánh nhỏ ra từ trong tay áo, đưa sang:

“Điện hạ vẫn chưa cho hay, chuyến này ta xuôi Nam, cụ thể là đi đâu?” (1)

Trước khi rời cung, Vân Trần chỉ nói đại khái phải khởi hành đi về phía Nam ngay lập tức, còn đi đâu, vì mục đích gì thì không hé nửa lời. Sở Tôn Hành muốn biết, nhưng chủ nhân không chịu nói, dĩ nhiên hắn không được phép gặng hỏi.

“Huyện Nam Thủy.” Vân Trần đón lấy bầu nước, lắc qua lắc lại rồi nhấp hai ngụm, để dành già nửa bầu nước cho hắn. “A Hành còn nhớ dạo trước có một gã điên thưa kiện lên tận ngự tiền không?”

Sở Tôn Hành gật đầu. Có lí nào hắn lại không nhớ, khi chuyện xảy ra còn ầm ĩ một phen mà.

“Ta tình cờ có mặt lúc phụ hoàng triệu kiến gã, nhưng khi ấy gã dở rồ dở dại, từ đầu đến cuối chỉ lẩm bẩm ‘huyện Nam Thủy’ và “Thúy nhi’.” Vân Trần nói. “Vốn dĩ phụ hoàng cũng không để tâm đến chuyện này, nào ngờ tên điên đó thấy vậy bèn đập đầu tự vẫn ngay giữa đại điện. Phụ hoàng cho là chuyện chẳng lành nên lấy danh nghĩa thị sát, phái ta đến huyện Nam Thủy tra rõ vân vi.”

“Vậy điện hạ đã có trù tính gì chưa?” Sở Tôn Hành nhíu mày. Một câu chuyện dở dang, manh mối rời rạc nhường này, xem chừng phải tốn rất nhiều công sức mới có thể điều tra rõ ràng, huống hồ còn chưa rõ lời của tên điên kia thực hư thế nào.

“‘Xe đến chân núi ắt có đường’, trù tính kĩ càng cách mấy cũng phải đợi đến nơi mới biết có ổn thỏa không.” Vân Trần vươn tay kéo một cành cây xuống, gom một nắm tuyết từ trên đó, nặn thành một quả bóng rồi ném lên vai Sở Tôn Hành. “Cơ mà, A Hành này, hai ta đang đi vi hành đấy, anh cứ một điều điện hạ, hai điều điện hạ, chỉ e chẳng chóng thì chầy ai ai cũng hay có một vị hoàng tử đến huyện Nam Thủy mất thôi.”

“Đổi cách gọi khác xem nào.”

Ánh nắng nửa như hắt, nửa như hòa vào cơ thể chàng, khiến đôi mắt chàng càng thêm ngời sáng.

Sở Tôn Hành gạt tuyết trên vai đi, ngần ngừ giây lát rồi cất tiếng:

“Công tử.”

Vân Trần khẽ thở dài một tiếng như thể đã đoán được từ đầu. Chàng vung roi xuống, con ngựa nếm đòn đau, bèn ngoan ngoãn tung vó, bỏ Sở Tôn Hành lại đằng sau, giữa một khoảng không bụi mù do lớp tuyết trên mặt đất bị xáo trộn, câu nói đầy giận dỗi của Vân Trần lọt vào lỗ tai.

“Đồ cứng đầu.”

Sở Tôn Hành xua lớp bụi tuyết trước mặt đi, vung roi đuổi theo.

Cưỡi ngựa trong thành dễ gây chú ý, sau khi vào thành, hai người bèn gửi ngựa cho một gã phu chăn rồi đi bộ dạo chơi. Trên phố, người qua người lại tấp nập, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ nụ cười, chốc chốc xung quanh cứ vang lên những tiếng rao hàng, trong cái lao xao lại có nét hòa hợp, bầu không khí rộn ràng, náo nức khiến người ta bất giác thả lỏng.

Vân Trần đi trước, Sở Tôn Hành theo sau, chàng chọn một nhà trọ có vị trí tương đối đắc địa, lúc lên tầng trên còn sai tiểu nhị mang ít thức ăn lên.

Ngay sau khi vào phòng, Tôn Sở Hành liền bắt tay vào dọn dẹp phòng ốc. Vân Trần không biết làm những việc vặt vãnh này, bèn bám theo sau hắn lải nhải mấy chuyện tầm phào, chẳng quan tâm người đằng trước có đang chú tâm nghe hay không.

Khi Tôn Sở Hành sắp xếp đồ đạc xong xuôi cũng là lúc tiểu nhị lên dọn món, gồm bốn, năm đĩa thức ăn. Thấy thế, Vân Trần thôi không nói nữa, cầm đũa lên dùng bữa.

Kể ra tay nghề đầu bếp huyện Nam Thủy chẳng kém ngự trù trong cung là bao.

Vân Trần thử mỗi món một ít rồi lần lượt gắp từng món ngon vào bát Sở Tôn Hành, đến khi đồ ăn trong bát hắn chất cao như một ngọn núi nhỏ.

“Đầu bếp huyện Nam Thủy khá thật, mà không rõ thầy lang bản lĩnh ra sao.” Ăn được mấy miếng, mới thấy hơi no, Vân Trần đã dừng đũa, ngồi phía đối diện nhìn hắn ăn cơm.

“Điện hạ tìm thầy lang làm gì ạ?” Sở Tôn Hành lấy làm khó hiểu, suốt cả quãng đường hắn đều theo sát mọi hành tung của Vân Trần, làm sao có chuyện bị thương được.

“Tất nhiên là mời đến đây kiểm tra cho anh rồi.” Vân Trần gắp một miếng đậu phụ nhồi bỏ vào miệng hắn rồi trở đầu đũa chọc vào mặt hắn. “Kiểm tra xem có phải do trời lạnh quá nên mặt A Hành đông cứng mất rồi không, nếu không thì sao cái mặt cứ trơ ra thế.”

Nghe thấy thế, Sở Tôn Hành thoáng ngẩn người. Trực giác mách bảo hắn chuyến tuần tra phía Nam này của họ chắc chắn sẽ xảy ra nhiều biến cố, chỉ tập trung lắng nghe xem xung quanh có động tĩnh nào không, quả thật không để ý đến cảm xúc của bản thân.

Hắn nuốt miếng đậu phụ xuống, khóe môi nhếch lên có phần gượng gạo, nở một nụ cười rất nhạt:

“Thế này đã vừa lòng điện hạ chưa ạ?”

“Đương nhiên là vừa lòng rồi.”

Đôi mắt Vân Trần cong lên như vầng trăng khuyết, xem chừng đang cảm thấy vô cùng vui sướng. Chàng đang định nói thêm gì đó, bỗng nghe dưới tầng có tiếng bát đĩa rơi vỡ loảng xoảng cùng tiếng cãi vã ầm ĩ, bèn chuyển sự chú ý.

“Tiểu nhị.” Vân Trần mở cửa, thò đầu ra hỏi. “Bên dưới có chuyện gì thế?”

“Chao ôi, thật lòng xin lỗi công tử, quấy rầy nhã hứng của ngài mất rồi.” Tiểu nhị rảo bước tới, cúi người lia lịa, bất lực cười trừ. “Chuyện là thế này, dưới kia có một bà cụ bị chột mắt, bình thường cư xử với ai cũng rất hòa nhã, bà ấy tàn tật vậy thôi nhưng kéo đàn rất tài. Ông chủ quán thấy bà ấy tội nghiệp nên cũng mắt nhắm mắt mở cho bà ấy đến nhà trọ kéo đàn kiếm tiền hằng ngày, ai ngờ hôm nay lại gây phiền nhiễu cho công tử.”

“Có vẻ là một người lương thiện, ở dưới xảy ra mâu thuẫn gì vậy?” Vân Trần nhìn xuống từ lan can.

Một bà lão mặc áo vải vá chằng vá đụp đang gân cổ ném bát đĩa vào gã đàn ông đang chửi ông ổng phía đối diện. Sau lưng bà lão là một cây đàn nhị (2), ở cuối cán đàn buộc một chiếc khăn đã rách mép màu đỏ nhạt, dây đàn đã có dấu hiệu hoen gỉ, xem ra đã dùng nhiều năm.

“Ôi, xanh kia không có mắt, oan trái thay.” Tiểu nhị lắc đầu, trên khuôn mặt thoáng chút không đành lòng.

Chú thích:

  1. Đoạn này chắc là bug, trong chương một Sở Tôn Hành đã đề cập đến huyện Nam Thủy, huyện lệnh và Hữu tướng rồi, không thể không biết là đang đi đâu được.
  2. Đàn nhị ở đây là “hề cầm”, là một nhạc cụ do người dân tộc Hề cư trú tại phía Đông Bắc Trung Quốc, thời Tống sáng tạo ra, chỉ gồm hai dây rồi du nhập sang bán đảo Triều Tiên. Đàn Haegeum của Hàn Quốc được cho là một biến thể của hề cầm.

Bình luận về bài viết này