Chương 4: Cánh cửa ngầm dưới lòng đất

By

Màn đêm đã buông xuống, trên không trung trăng sáng vằng vặc. Hai người từ biệt bà Ngô, Sở Tôn Hành khom mình phủi bụi trên chiếc trường bào của Vân Trần, thắp mồi lửa ban nãy lên soi đường. Nhẩm tính thời gian, chắc vừa sang canh ba (1), Sở Tôn Hành cứ nhìn xung quanh mãi, trực giác mách bảo hắn động tĩnh xung quanh có điều bất thường.

“Sao thế?” Vân Trần nương theo ánh mắt hắn, nhìn sang bên cạnh.

Bốn bề im phăng phắc, không có lấy một tiếng chim, mảnh trăng trên cao tựa cây cung treo giữa trời, ánh trăng trong trẻo chiếu xuống xiên xiên, hoà vào vẻ tĩnh mịch của đêm tuyết. Bên cạnh, ngoài cây lá rậm rạp đến mức ánh trăng không thể lọt qua, chỉ còn những cơn gió lạnh liên hồi và tiếng bước chân sột soạt trên bùn tuyết.

“Không sao ạ.” Sở Tôn Hành thôi nhìn, đi lên trước chàng hai bước. “Điện hạ, đêm khuya gió lạnh, mau về thôi.”

Vân Trần tỏ ý đồng tình rồi hỏi:

“Những lời bà cụ ấy nói, anh thấy thật hư thế nào?”

“Vừa rồi bà ấy nói vòng nói vo, nhưng có ý chĩa mũi dùi vào quan huyện lệnh nơi đây.” Sở Tôn Hành chau mày. “Điện hạ có hay huyện lệnh huyện Nam Thủy là hạng người thế nào chăng?”

“Quan huyện lệnh tên Liệu Thu, cũng không phải hạng tai to mặt lớn gì, nhưng có một điểm cần đặc biệt chú ý…” Vân Trần rút một phong thư từ trong tay áo ra. “Ông ta là người của Hữu tướng, tam hoàng huynh có dặn chúng ta phải để tâm trong bức thư nhờ anh chuyển cho ta hôm trước.” (2)

Hữu tướng Đại Thuận – Giang Thắng Bình.

Triều đình có hai thừa tướng. Tả tướng vẫn ở thế trung lập, còn Hữu tướng lại ngấm ngầm chia bè kết phái hòng đưa nhị điện hạ lên ngôi. Đối với Vân Trần mà nói, người này là một rắc rối không hề nhỏ.

“Vậy bệ hạ…”

Vừa nói xong, Sở Tôn Hành liền nhận ra mình lỡ lời, tự tiện suy đoán ý chủ là đại kị. Đang định quỳ xuống tạ tội, Vân Trần đã giữ vai hắn lại:

“Không sao, phụ hoàng phái ta đi chuyến này đúng là để thăm dò Giang đại nhân.”

“Mấy năm gần đây, quả thật cách hành xử trên triều đường của Giang đại nhân có phần lấn quyền, phụ hoàng nghi ngờ ông ta cũng là lẽ thường tình.” Vân Trần nói. “Nhưng dù sao ông ta quyền cao chức trọng, dẫu có sinh lòng hoài nghi cũng chỉ có thể giải quyết từ dưới lên, bằng không giờ này chúng ta đã không ở đây.”

“Vậy có nghĩa những lời bà lão kia nói vừa nãy khả năng cao là thật.” Sở Tôn Hành tiếp lời. “Bà ấy ám chỉ những vụ mất tích chắc chắn có liên quan đến huyện lệnh. Tuy nhiên, nếu lật ngược vấn đề, giả sử huyện lệnh thật sự không liên quan đến chuyện này, xét rõ ngọn ngành là con đường thăng tiến sẽ rộng mở, không lí nào ông ta lại không điều tra, trừ phi thủ phạm của những vụ việc xảy ra ngay dưới quyền ông ta chính là người của phủ huyện.”

Vân Trần nheo mắt lại, tỏ ý tán thành:

“Xem ra phải đi gặp ông quan họ Liệu này rồi.”

Sở Tôn Hành vẫn chưa yên tâm hẳn, hắn lấy lệnh bài từ trong tay áo ra, đặt vào tay Vân Trần:

“Điện hạ cầm lấy, mặt sau lệnh bài có một ngăn chứa ngầm, bên trong có ba cây yên tiêu (3), chỉ cần thắp lên là gọi được hộ vệ riêng đang ẩn mình.”

Vân Trần tỉnh bơ dúi trả tấm lệnh bài vào ngực hắn.

“Chẳng phải A Hành vẫn ở ngay bên cạnh ta à, ai cầm chẳng được?”

Sở Tôn Hành hé miệng, hắn chưa kịp tiếp tục lên tiếng khuyên chàng, đằng sau bỗng vang lên tiếng cung tên sắc bén xuyên qua rừng cây, xé toạc không khí.

“Điện hạ cẩn thận!”

Sở Tôn Hành rút kiếm ra khỏi vỏ, kéo Vân Trần sang một bên, xoay cổ tay chém phăng hai mũi tên. Vân Trần cũng nghiêng đầu né một mũi tên, ánh bạc lấp loáng trong ống tay áo, phi tiêu hình đuôi én vụt khỏi tay, bay chếch về phía sau, không rõ va chạm với thứ binh khí gì mà phát ra tiếng leng keng trong trẻo, vô cùng nổi bật giữa đêm tuyết tối mịt.

Sở Tôn Hành thu kiếm về, lạnh lùng nói:

“Bọn chúng to gan thật đấy.”

“Phải nói là Hữu tướng thần thông quảng đại mới đúng, bằng không một viên quan địa phương cỏn con làm sao biết tứ hoàng tử Đại Thuận mặt mũi thế nào.” Vân Trần nhặt mũi tên gãy dưới đất lên xem, chất liệu bình thường, cũng không có kí hiệu gì đặc biệt, chỉ là món đồ xoàng xĩnh được bày bán nhan nhản thôi.

“E rằng hành tung của điện hạ đã bại lộ từ sớm, lần này chỉ là thăm dò, không biết xung quanh còn có bao nhiêu kẻ đang canh chừng điện hạ, điện hạ nhất định phải cảnh giác hơn.” Sở Tôn Hành chau mày, cố tình theo sát sau lưng chàng một bước.

Thấy thế, Vân Trần khẽ nhíu mày, kéo hắn trở lại ngang hàng với mình, dứt khoát không buông tay. Bàn tay đang nằm gọn trong tay chàng rắn rỏi, ấm áp, chốc chốc lại muốn rút về. Vân Trần coi như không biết, chàng nắm tay hắn về đến tận quán trọ mới buông ra.

Sở Tôn Hành đứng một bên, khuôn mặt thoáng vẻ khù khờ, Vân Trần thì nói tỉnh bơ:

“Anh nghỉ sớm đi, mai đi gặp cái tên Liệu Thu kia với ta.”

Sở Tôn Hành sực tỉnh, hắn khẽ vái một cái rồi quay người về phòng bên cạnh, một lát sau lại ôm chăn gối sang:

“Điện hạ, thuộc hạ không yên tâm cho lắm, mấy hôm tới điện hạ cho phép thuộc hạ ngủ tại đây được không?”

Liệu Thu to gan đến mức dám ra tay ngay ngày đầu tiên họ đến Nam Thủy, hắn quả thật không yên lòng nổi nếu Vân Trần rời khỏi tầm mắt mình.

Mới đầu Vân Trần hơi ngạc nhiên, nhưng ngay khi hiểu ý, chàng lập tức gật đầu, mau lẹ dịch sang bên cạnh, để trống hơn một nửa giường phần hắn.

Thấy chàng đồng ý, Sở Tôn Hành trải chăn gối ra đất, định cứ thế nằm xuống.

Trông động tác của hắn, Vân Trần sa sầm mặt:

“Anh tính ngủ dưới đất?”

Sở Tôn Hành không hiểu ý, thật thà gật đầu một cái.

Vẻ mặt Vân Trần trở nên khó đăm đăm, ngón tay quắp chặt vào chăn. Thấy vậy, Sở Tôn Hành định y phép quỳ xuống tạ tội, Vân Trần vội cất tiếng ngăn hắn lại:

“Đứng đó cho ta!”

Nói rồi, chàng ngoảnh mặt vào trong, có phần tức tối. Tuy ngoài mặt chẳng muốn đoái hoài gì đến gã khờ ấy nữa, nhưng chàng vẫn len lén hướng một bên tai về phía hắn, hòng nghe ngóng động tĩnh.

Đợi mãi không thấy hắn có phản ứng, Vân Trần biết đêm nay mình không chủ động lên tiếng, e rằng Sở Tôn Hành sẽ ngoan ngoãn đứng đó đến sáng mai. Chàng không đành lòng, bèn nói dằn từng tiếng:

“Đi ngủ.”

Sau lưng vang lên tiếng động, mãi tới khi tiếng sột soạt lịm dần, Vân Trần mới khe khẽ trở mình nhìn hắn.

Sở Tôn Hành nằm sát góc tường, áo ngoài phủ lên chăn. Hơi lạnh dưới sàn khiến Vân Trần thao thức đến quá nửa đêm. Chàng rón rén ngồi dậy, để lò sưởi ra mé ngoài nơi Sở Tôn Hành nằm, khép kín cửa sổ, rồi lấy một tấm chăn mỏng trên giường đắm thêm cho hắn, xong xuôi mới nhón chân lên giường ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh giấc, Vân Trần nhìn quanh phòng tìm hắn theo thói quen. Sở Tôn Hành không có trong phòng, chăn và lò sưởi đã trở về vị trí ban đầu, bên chân chàng có thêm một cái ấm chườm (3).

Vân Trần mở cửa ra, hỏi một người làm thuê:

“Có thấy người đến cùng ta hôm qua đâu không?”

Cậu người làm khom lưng thưa:

“Lúc trời còn sớm, công tử ấy sai con lấy một cái ấm chườm rồi ra ngoài, đi đâu thì con không rõ ạ.”

“Đa tạ.” Vân Trần khẽ gật đầu, nói tiếp. “Lát nữa nhờ cậu mang thêm một cái chăn vào đây, nhớ là phải dày dặn một chút nhé.”

Cậu người làm vội vâng lời:

“Thưa vâng, xin công tử đợi một lát, con đi lấy cho công tử ngay ạ.”

Vân Trần quay về phòng ngồi đợi, chỉ một lát sau, Sở Tôn Hành đã đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một túi đồ ăn được gói trong giấy dầu, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm.

“Anh đã đi đâu?”

“Ra ngay con phố bên ngoài thôi ạ.” Sở Tôn Hành mở đồ ăn trên tay ra, bên trong cơ man là bánh bao, bò bía, cái nào cái nấy đều nóng hổi, bóng bẩy, trông rất ngon miệng. “Thức ăn trong nhà trọ nghèo nàn quá nên thuộc hạ đi mua một ít từ hàng quán trên phố, điện hạ ăn đi cho nóng.”

Vân Trần lựa mấy cái bánh bao chiên ra, đẩy hết chỗ còn lại cho Sở Tôn Hành. Thấy trong giấy dầu chỉ còn bò bía, Sở Tôn Hành lấy làm lạ, bèn hỏi:

“Buổi sáng điện hạ thích ăn bánh nhất mà?”

Hắn nhớ từ bé Vân Trần đã thích ăn bánh, sáng nào cũng sai Ngự thiện phòng mang một ít bánh tới.

“Không đến mức thích, nhưng cũng không ghét. Chẳng qua là ta thấy anh thích nên hôm nào cũng sai người mang tới.” Vân Trần nhìn hắn rồi cười.

Chàng đã mất rất nhiều thời gian mới phát hiện ra điều này, Sở Tôn Hành không kén ăn, nhưng lại cực kì thích ăn bánh. Thấy Sở Tôn Hành thoáng ngây ra, Vân Trần cười trêu hắn:

“Đâu còn cách nào khác, A Hành kiệm lời, bản điện hạ đành chịu khó nghiền ngẫm mà đọc vị anh thôi.”

Lời chàng thốt ra nghe chừng vô tư, người khác sẽ chỉ xem như một câu nói đùa, nhưng qua tai Sở Tôn Hành cơ hồ lại ẩn chứa đôi phần dỗi hờn và hụt hẫng.

Đáy mắt Sở Tôn Hành ánh lên chút xót xa, hắn cúi đầu, khe khẽ thưa:

“Đội ơn điện hạ.”

Hai người nhanh chóng ăn bữa sáng rồi đi thẳng đến Liệu phủ. Xung quanh phủ đệ của Liệu Thu rất yên tĩnh, ắt hẳn đã tốn nhiều công sức, tiền bạc để lựa chọn. Qua cổng sẽ đến một hành lang uốn lượn, những bậc thang bằng sỏi nối thành các lối giao nhau, cửa chính mở toang, cạnh hành lang có một cái ao, cá trong ao quẫy đuôi, để lại sóng nước lăn tăn. Mùa đông không có hoa, nên khắp các ngóc ngách của phủ đệ được trang trí bằng nến đỏ xen kẽ các bó hoa, cảnh tượng vô cùng xa xỉ.

Liệu Thu không đích thân nghênh tiếp mà sai mấy ả hầu ra cầm đèn dẫn đường. Vân Trần bèn đi theo, Sở Tôn Hành y lễ đứng ngoài đợi.

Đến khi đoàn người bước qua cửa chính, Liệu Thu mới trưng ra vẻ hối lỗi rất mực đểu giả, ông ta vội vàng phủi tay áo, vái một vái, đỡ Vân Trần an tọa rồi mới sai người ở rót trà, nở một nụ cười xin lượng thứ mà nói:

“Sớm đã nghe phong thanh bên trên phái quan lớn xuống đây, xin thứ cho tại hạ không tiếp đón từ xa. Chẳng hay đại nhân xưng hô thế nào?”

Vân Trần nhếch miệng cười, diễn phụ họa với ông ta:

“Tại hạ họ Hà, nào phải quan lớn gì, Liệu đại nhân đừng khách sáo.”

“Ấy chứ Liệu đại nhân nắm bắt thông tin nhanh nhạy quá, bên trên còn chưa thông báo, sao Liệu đại nhân đã biết rồi?” Vân Trần nhấp một ngụm trà, hờ hững hỏi.

“Người làm quan sẽ truyền tai nhau một số tin tức vặt vãnh, không tiện nói rõ ra.” Liệu Thu cười. “Hà đại nhân đến Nam Thủy từ bao giờ, sao không phái ai đến báo cho tại hạ một tiếng?”

“Mới đến nơi hôm qua, hôm nay đã tới bái yết đại nhân ngay rồi còn gì.” Vân Trần nâng chén trà lên, giả đò hỏi một câu vô tư. “Phải rồi, hôm qua lúc đi dạo trên phố, hình như tôi có nghe loáng thoáng một chuyện. Mạn phép hỏi Liệu đại nhân, gần đây ở huyện Nam Thủy có người nào mất tích không rõ nguyên do hay chăng?”

Liệu Thu nhìn vào mắt chàng, khuôn mặt thoáng vẻ kinh ngạc. Ông ta nhíu đôi mày rậm, thoạt nhìn cứ như thể không hề hay biết sự tình:

“Tại hạ chưa từng nghe nói có người mất tích, đại nhân nói vậy là sao?”

“Vậy chắc là người ta nói chơi, tôi nghe nhầm đấy.” Vân Trần lái sang chuyện khác. “Huyện Nam Thủy có được sự ấm no trù phú ngày nay quả là nhờ vào công lao to lớn của Liệu huyện lệnh.”

Liệu Thu vái một vái:

“Đại nhân khéo khen, chỉ là làm đúng chức trách của mình mà thôi. Người làm quan, ai chẳng muốn muôn dân được bình an, vui vẻ kia chứ.”

Hay cho câu “vi quan giả, hành kì chức, vị kì dân” (4). Vân Trần giấu cảm xúc trong mắt đi, kiên nhẫn nói chuyện dông dài với Liệu Thu hết già nửa canh giờ. Liệu Thu còn mời chàng ở lại dùng bữa, nhưng Vân Trần bịa đại một cái cớ, từ chối khéo.

Cả hai bằng mặt không bằng lòng, giả lả tiễn nhau ra tận cửa. Vân Trần ngó xung quanh, buông một câu cảm thán:

“Phủ đệ của Liệu đại nhân xa hoa quá, tôi đây tự thẹn không bằng.”

Liệu Thu chỉ gật đầu xuôi theo, tỉnh bơ đáp:

“Phủ đệ là của để dành khi về già mà, đương nhiên phải đổ chút vốn liếng vào trong đó. Chỉ là thường ngày tại hạ sinh hoạt tại phủ huyện lệnh, rất ít khi về đây, hôm nào rảnh rỗi Hà đại nhân nể mặt sang thăm nhé.”

“Đại nhân đã mời, đương nhiên phải đi.” Vân Trần mỉm cười nói.

Liệu Thu cư xử kín kẽ, rất hiếm để lộ cảm xúc bộc phát, cứ như một con cáo già đã lão luyện trên quan trường. Nhưng theo thông tin chàng nhận được, Liệu Thu mới làm quan bốn năm, có thể thấy kẻ chủ mưu gây sóng gió đằng sau ông ta đã tốn nhiều công sức.

Theo lời quan viên triều đình, đời sống tại huyện Nam Thủy có thể nói là vô cùng bình yên, trù phú. Chỉ không biết cơn mưa lời khen này là nhằm vào ai, huyện lệnh hay Hữu tướng, hoặc có lẽ là hoạn đồ mai sau của chính bản thân họ.

Huyện Nam Thủy có vị trí địa lí đẹp, nằm ở chính giữa Đại Thuận, các nước chư hầu tới vương thành dự tiệc hay tiến cống đều phải đi qua nơi đây, khách tứ xứ cũng sẽ dừng chân tại đây. Mấy năm nay Liệu Thu chưa hề để xảy ra sai sót gì trong việc tiếp đón, được quốc chủ các nước chư hầu khen ngợi không tiếc lời khi dâng tấu, có thể thấy đường công danh của ông ta sẽ thuận buồm xuôi gió.

Song, càng là kẻ vừa có tiếng vừa có miếng, bước chân càng lún lút sâu hơn. Những tiếng thơm và lợi lộc ấy đương nhiên cũng khiến lòng dạ con người thay đổi, lòng tham không còn dừng lại ở mấy cắc bạc vụn hay vài lời khen ngợi như trước nữa.

Một lúc lâu sau khi Vân Trần trở về nhà trọ, đợi chờ tới đứng ngồi không yên, Sở Tôn Hành mới quay về.

Trước khi tới Liệu phủ, hai người đã thống nhất, Vân Trần sẽ tán gẫu với Liệu Thu hòng cầm chân ông ta, Sở Tôn Hành sẽ âm thầm thám thính mọi ngóc ngách của phủ đệ. Những tưởng sẽ không mất nhiều thời gian, nào ngờ lại phải đợi lâu đến thế.

Quả tim nằm lơ lửng từ nãy đến giờ cuối cùng cũng về đúng chỗ, Vân Trần bước tới hỏi:

“Sao lâu thế?”

“Căn nhà của Liệu Thu còn nhiều bẫy hơn những gì điện hạ đã dự đoán.” Sở Tôn Hành đáp. “Bên dưới phủ đệ đặt rất nhiều cửa ngầm, ở hậu viện còn có một mật đạo không rõ thông ra đâu. Canh gác chặt chẽ, thay ca liên tục, thuộc hạ không tìm được cơ hội xâm nhập, điện hạ thứ tội.”

“Cửa ngầm?”

Sở Tôn Hành gật đầu, nói chậm lại một chút:

“Cửa ngầm không bị canh phòng nghiêm ngặt như mật đạo, thuộc hạ đã vào xem thử mấy cái, phát hiện cửa ngầm chỉ là ngụy trang, bên trong còn có một lối ngầm nữa, ắt hẳn đó mới chính là nơi phải canh gác.”

“Thuộc hạ đã thử một phen, tường dưới lòng đất mỏng hơn tường nhà bình thường khá nhiều, chỉ e khắp phần đất phía dưới căn nhà đều có cửa ngầm.” Thần sắc Sở Tôn Hành thoáng vẻ nghiêm trọng, một phủ đệ rộng lớn như thế, bên dưới lại có một mật đạo được canh phòng nghiêm ngặt, đồ rằng lại là để che giấu cho những chiêu trò bè phái.

Vân Trần gật đầu, ngẫm nghĩ giây lát rồi bỗng cất tiếng hỏi:

“Nếu chỉ là thám thính vài cửa ngầm, lối ngầm trong Liệu phủ, chắc sẽ không tốn nhiều thời gian đến thế. Có phải anh đã đi nơi khác nữa không?”

Sở Tôn Hành thoáng khựng lại.

Vân Trần nhíu mày nhìn hắn.

Từ lúc Sở Tôn Hành trở về chàng đã phát hiện hắn đang mặc một chiếc trường bào màu lam đậm trước nay chưa từng thấy.

…Không phải là áo của hắn.

Chú thích:

  1. Canh ba: Khoảng thời gian từ 11 giờ đêm hôm trước đến 1 giờ sáng hôm sau
  2. Đoạn này chắc là bug. Mối quan hệ giữa Liệu Thu và Hữu tướng đã được giải thích từ chương 1.
  3. Ấm chườm: 汤婆子, có hình dạng tròn như cái ấm nhưng không có vòi, thường làm bằng đồng, thiếc hoặc gốm sứ, dùng để giữ nhiệt, sưởi ấm
  4. Dịch thô: Kẻ làm quan phải làm trọn chức trách của mình, cống hiến cho con dân của mình.

Bình luận về bài viết này