Chương 13: Vương quốc tự do và xiềng xích

By

Dương Kim đúng là giống thỏ thật, trông yếu ớt thế thôi chứ thực chất tay chân rất khỏe, vừa nhét vé vào túi quần Lương Dã xong đã đẩy Lương Dã một cái, Lương Dã phải lùi hẳn ba bước mới đứng vững được. 

Sau khi đứng vững, Lương Dã nhìn về phía đầu ngõ.

Thỏ ta đã co giò chạy biến, chẳng thấy tăm hơi đâu nữa, chỉ còn lại người anh em Trương An bàng hoàng đến mức đánh rơi cả điếu thuốc của gã. Gã nói với Trương An:

“Làm sao mà trông mày khiếp đảm thế-”

“Lương Dã, mày có thấy tởm không?” Không để gã nói hết câu, Trương An đã hỏi ngược lại bằng giọng dè bỉu.

“Hôm nọ lúc ở cổng trường mày nói, ờ, thằng đấy có liên quan đến chuyện của bố mày, lúc ấy tao đã thấy nghi rồi. Tao cứ ngẫm, chuyện bố mày xảy ra cách đây nhiều năm lắm rồi cơ mà, liên quan thế đếch nào được?”

“Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mày… mày là thỏ đế thật đấy à? Ban nãy tay thằng kia thò vào túi quần mày, tao thấy hết rồi!”

Lạ thay, phản ứng đầu tiên của Lương Dã không phải là giải thích, mà là, thì ra ngày nào Dương Kim cũng phải chịu đựng những lời chửi rủa mang tính bới móc đầy bất công như thế này. Tự bản thân gã cũng ngạc nhiên trước phản ứng của mình.

Nhìn lên, chỉ thấy Trương An nhổ một bãi nước bọt về phía gã rồi bỏ đi, không cho gã bất kì cơ hội giải thích nào.

…Tuy rằng gã cũng chẳng cần.

Điều kiện cần của giải thích bao gồm, quyền thế hoặc công bằng, điều thứ hai vốn không hề tồn tại đối với những lời chỉ trích dành cho người đồng tính, mà điều thứ nhất… gã chỉ có thể sống một cuộc đời an phận như mẹ nói, tuy khao khát có quyền có thế, nhưng về cơ bản là rất khó.

Tấm vé đi xem cuộc thi dương cầm Dương Kim bỏ vào túi quần gã vẫn đang chạm vào tay gã.

Tay Lương Dã thô ráp nhường ấy, vậy mà giờ phút này lại biến thành nàng công chúa trong truyện “Nàng công chúa và hạt đậu”. Cách nhau một lớp găng tay, tờ giấy mỏng manh là thế mà lại đâm sầm vào gã, khiến lòng dạ hắn rối tựa tơ vò.

Về đến cửa tiệm tạp hóa Họ Lương, Lương Dã nhìn thấy một chiếc xe đạp đang để bên cửa. Tôn Hiền ngồi trong nhà vẫy tay với gã, bác cười rồi nói:

“Về rồi đấy à, nhìn xem cái gì đây!”

Vào năm 1993, xe đạp là phương tiện di chuyển chủ yếu, có rất nhiều tuyến đường lớn còn được mở rộng dù không phải đường cho xe cơ giới. Lương Dã đã thử tìm hiểu giá cả, muốn mua một chiếc xe đạp mới cứng cũng tốn ít nhất tiền lãi một tháng của tiệm tạp hóa Họ Lương.

Thấy Tôn Hiền muốn tự đẩy xe lăn ra ngoài, Lương Dã bước tới ngăn bác lại, đưa bác vào nhà. Bên ngoài lạnh như thế, âm hai mươi mấy độ, chân Tôn Hiền không chịu nổi.

“Trông mày kìa, lông mày cứ xoắn tít lại!” Tôn Hiền cười nói. “Không đáng mấy đồng đâu, đấy là mẫu 26 của hiệu Khổng Tước, ngừng sản xuất lâu rồi! Mẹ mua lại của thím Vương đấy, được giảm tận một nửa giá cơ, quá hời!”

Tấm vé vào cửa vẫn nằm trong túi quần kia cọ vào dây thần kinh gã, đầu óc Lương Dã rối tung, gã hỏi:

“Mua cái này làm gì thế hả mẹ?”

“Dào, mày sắp tốt nghiệp rồi còn gì, đợi đến lúc ấy còn nhập hàng, giao hàng các kiểu, mày đi xe đạp cho tiện.” Tôn Hiền ngừng một lát. “Với cả… lúc trước cứ giục mày tìm người yêu mãi, làm mày nóng ruột đúng không? Mẹ không phải, mẹ sai, xin lỗi con trai nhé.”

Tôn Hiền cười nịnh gã, một nỗi xót xa dấy lên trong lòng Lương Dã.

“Chuyện từ bao giở bao giờ, con quên hết rồi.” Lương Dã bịa rồi liếc chiếc xe đang dựng ở bên ngoài một cái. “Cho dù còn nửa giá thì chắc vẫn đắt lắm, để con đem trả cho người ta.”

Tôn Hiền vội giữ gã lại.

“Thằng bé này, mẹ làm thế cũng là để tiết kiệm còn gì? Bây giờ mày còn đang đi học, lúc nào nhập hàng tiệm tạp hóa nhà mình đều phải thuê người, đợi bao giờ mày tốt nghiệp, có xe rồi, nhà mình cũng bớt được khoản tiền thuê người làm chứ sao.”

Chuyện nhập hàng đâu đơn giản đến mức có thể giải quyết chỉ bằng một chiếc xe đạp, Lương Dã biết Tôn Hiền chỉ nói vậy vì muốn gã giữ xe lại thôi.

Tối qua gã đã cư xử với mẹ mình tệ đến mức nào để bác phải rứt ruột mua đứt cái xe đạp cũ này? Khi xưa muốn mua xe lăn cho bác cũng phải nói hết nước hết cái, Tôn Hiền bảo bác bám tường, bám bàn cũng tự đi lại được, cùng lắm là lết mấy bước, tốn kém làm gì.

“Vâng, vậy con xin mẹ. Con sẽ cố gắng phấn đấu để bao giờ mua ô tô cho mẹ, rồi đưa mẹ lên máy bay, du thuyền, dẫn mẹ đi du lịch vòng quanh thế giới luôn.”

“Dào ôi mày thật, lo mấy thứ đó làm gì? Mẹ chẳng mong mày kiếm được bao tiền đâu, mình cứ sống yên ổn là được, nhé.”

Lương Dã chấp nhận giữ lại xe đạp, nhưng không chấp nhận nổi bản thân.

Vào ngày giỗ của bố gã cách đây không lâu, thắp hương xong, Tôn Hiền trò chuyện với bố gã trước bàn thờ rất lâu. Những câu nói ấy tuy khác nhau về mặt từ ngữ, nhưng ý nghĩa thì chỉ có một, rằng: Con trai mình sẽ sống một cuộc đời yên ổn.

Đã nửa đêm, Lương Dã vẫn chưa chợp mắt. 

Tiệm tạp hóa Họ Lương có đúng một gian, được ngăn bởi một cái vách thô sơ, bên trong kê giường gạch để ngủ vào mùa đông, chỉ cần nhìn lên là thấy bàn thờ của bố. 

Gã vẫn nhớ vũng máu ngày ấy, vẫn nhớ khi đám trẻ trong thôn chạy đến nói với mình, “anh Lương Dã, bố anh chết rồi”, quyển sách trên tay gã đã rơi xuống đất thế nào. Đó là quyển sách giáo khoa gã hằng nâng niu, và cũng từ ngày ấy, gã chưa bao giờ cầm lên lại.

Lương Dã thở dài một tiếng nặng nề, nắm chặt tấm vé vào cửa cuộc thi dương cầm hồi lâu. Sau chuyện tối nay, dù có ra sao gã cũng không thể nhận nó. 

Chiếc xe đạp Khổng Tước mẫu hai sáu sẽ không tiến về vương quốc tự do, mà chỉ lăn bánh về phía xiềng xích mang tên “yên ổn”.

Sáng hôm sau, Lương Dã vừa đặt chân đến lớp đã cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí. Thường ngày, cho dù có vào giờ học cái đám loi choi này cũng vẫn đùa nghịch như không, hôm nay lại câm như hến hết cả lũ. 

Lương Dã nhìn Trương An một cái, thấy nó nhìn mình bằng ánh mắt kì thị, bèn hiểu hết ngọn ngành.

Một ngày trôi qua trong im lặng, ngột ngạt, Lương Dã cố gắng chịu đựng, gã định lúc tan học sẽ trao đổi rõ ràng với Trương An.

Thầy chủ nhiệm lại tiếp tục không cho tan học đúng giờ, đứng trên bục rao giảng:

“Tốt nghiệp đến nơi rồi, các anh phải nghiêm chỉnh vào, đừng có suốt ngày cà lơ phất phơ. Tuy bây giờ đã chuyển đổi từ mô hình sản xuất quyết định tiêu thụ (1) sang mô hình tự cung tự cấp, lợi nhuận của các nhà máy công đều ở mức thấp, nhưng không vào nhà máy thì các anh còn làm được gì? Có mà cạp đất!”

Những người đã quen thói lông bông làm sao nghiêm chỉnh được, cả đám cãi chem chẻm như thường:

“Tính riêng bọn trung cấp kĩ thuật, con ông cháu cha đã hết cả biên chế rồi, ai thèm tuyển bọn em?”

“Tao thấy vào trong Nam cho ấm còn hơn, việc thì ở đâu chẳng thế? Còn hơn suốt ngày vặn ốc vít ở nhà máy.”

“Đúng thế. Lương Dã, mày có muốn đi không kìa?” Trương An bỗng tiếp lời. “Tao nghe nói ông bô của người thương mày đang kinh doanh ở đấy, mày hi sinh nhan sắc tí đi, cho anh em kiếm chác chút đỉnh chứ!”

Ngoại trừ thầy chủ nhiệm đang nghệt ra trên bục giảng, tất cả mọi người đều hiểu ý nghĩa đằng sau câu nói đó.

Nghe thấy thế, Lương Dã chỉ cười. Có thầy trong lớp, gã không muốn làm rùm beng lên, định giải quyết riêng.

Thầy chủ nhiệm nói dông nói dài hết nửa ngày, vốn Lương Dã không bực đến thế, nhưng vì nhịn lâu quá nên lại bùng lên.

Đến khi ông thầy kết thúc bài ca, ra khỏi lớp học, Lương Dã đi thẳng đến chỗ Trương An, nói:

“Có gì thì tao với mày nói rõ luôn đi, đừng tự tiện vu khống.”

“Hiểu lầm gì, vu khống gì? Cây ngay sợ gì chết đứng?” Trương An nhíu chặt mày, nó nhảy phắt dậy từ chỗ ngồi như chạm phải một thứ bẩn thỉu, lùi ra sau một bước. “Mẹ kiếp, mày tránh xa tao ra.”

Lương Dã bật cười trước một loạt hành động của nó, quay sang hỏi người bên cạnh:

“Hồi sáng lúc tao chưa đến nó nói tao thế nào?”

Người bên cạnh không dám thở mạnh. Hai bên đều là thứ dữ cả, Trương An cục tính, lúc nóng lên cứ như thần Sấm; Lương Dã trông tưởng thì có vẻ hiền, nhưng ai mà đụng đến gã là xác định.

Thấy người kia không trả lời, Lương Dã bèn điểm mặt chỉ tên, hỏi thẳng:

“Nhậm Thiếu Vĩ, sáng nay trước khi tao đến nó nói tao thế nào?”

Nhậm Thiếu Vĩ bước tới kéo gã một cái, lên tiếng can:

“Anh Dã, anh em với nhau—”

“Anh em với nhau mà không biết đường ăn nói cho đàng hoàng à? Anh em với nhau mà chỉ biết dựng chuyện bôi nhọ người ta à?” Lương Dã hất tay Nhậm Thiếu Vĩ ra, lạnh lùng nói với Trương An.

Trương An đáp lại khinh khỉnh:

“Sao lại bôi nhọ? Mẹ cái thằng bên trường số Ba kia, đàn ông con trai làm gì có ai trắng nhởn, gầy còm như nó, còn suốt ngày chầu chực ở cổng trường nữa. Hôm qua nó thò tay vào túi quần mày sờ cái đéo gì thế? Ban ngày ban mặt, tởm đéo chịu được, sờ chim mày…”

Lương Dã sấn tới nắm áo nó.

“Đéo mẹ, mày nói lại lần nữa xem.”

“Cuống rồi à? Không phải xăng pha nhớt thì sao mày phải cuống? Nó là kẻ thù giết bố của mày cơ mà?” Trương An ưỡn cằm với gã. “Kinh tởm, loại ái nam ái nữ…”

Lương Dã thẳng tay tung một cú đấm. 

Hai người lao vào đánh nhau, một đám người xúm vào can mà không can nổi.

Tuy Lương Dã đánh đấm cũng khá, bất kể đối phương giãy giụa thế nào, gã vẫn bình tĩnh đấm chuẩn từng cú một, nhưng Trương An đô con hơn, nên gã bị nó đè vật xuống đất, lúc người xung quanh còn chưa kịp cản lại, gã đã ăn trọn một đấm của Trương An vào mặt.

Vị tanh của máu lan khắp khoang miệng.

Máu. Cảnh tượng trong kí ức một lần nữa hiện ra, bố gã nằm bất động trong mương ruộng, toàn thân bê bết máu tươi. Đó là năm ruộng nhà gã bội thu nhất, cũng là năm thất bát nhất. Bố ra đi cùng mớ tiền vàng cháy rụi, để lại khoản tiền thu hoạch năm đó, số tiền ấy đã duy trì cuộc sống của hai mẹ con họ cho đến bây giờ.

Trương An bị kéo ra, mắt vẫn nhìn gã quằm quặm.

Lương Dã sờ khóe miệng một cái, trên tay dính đầy máu. Nhậm Thiếu Vĩ và mấy người nữa giữ lấy gã, gã vùng ra, đi đến trước mặt Trương An, nhìn nó chằm chằm rồi nói:

“Tao tự biết tao là ai, tao tự rõ tao thế nào với ai, không cần mày phải nói, cũng không cần mày xía vào. Nếu không vì trước đây tao coi mày là anh em, tao đã tẩn chết mày rồi.”

Dứt lời, Lương Dã quay người bỏ đi. Nhậm Thiếu Vĩ và mấy người nữa bước tới giữ gã lại, gã hất sạch, một mình bước ra khỏi trường.

Ngoài cổng trường không có ai đợi gã, điều này khiến lòng dạ vốn rối bời của gã càng thêm khó hiểu, chưa bao giờ bước chân gã lại nhanh tới thế, con đường đi tới trường Số Ba cũng chưa bao giờ thẳng băng như thế.

Gã vốn dĩ không nên đặt chân vào con đường này, vậy nên vào lần cuối cùng này, ông trời cũng muốn gã giải quyết nhanh gọn. 

Gã không gặp Dương Kim ở cổng trường Số Ba mà chạm mặt ở giữa đường.

Chắc Dương Kim đã nhìn thấy gã từ xa, cậu đứng nguyên tại chỗ, luống ca luống cuống, trông luống cuống và bế tắc như đang định bám đuôi thì bị bắt quả tang.

Ngược lại, Lương Dã rất kiên quyết, gã đi một mạch đến trước mặt cậu, lấy tấm vé từ trong túi quần ra, nhét vào tay cậu. Gã dùng rất nhiều sức, Dương Kim còn bị đẩy lùi mấy bước liền, nhưng Lương Dã không thể và cũng không muốn quan tâm nữa. Gã quay người rời đi, từ đầu đến cuối không nhìn Dương Kim dù chỉ một lần.

“…Lương Dã!”

Lương Dã vờ như không nghe thấy tiếng Dương Kim gọi mình đằng sau, bước phăm phăm về nhà. Trong ngôi nhà ấy có chiếc xe đạp hiệu Khổng Tước, có người mẹ cụt chân, có người cha đã qua đời, có trách nhiệm của gã, cả đời của gã.

Tuyết lại bắt đầu rơi. Lương Dã bước vào tiệm tạp hóa Họ Lương, mang theo một tấm thân toát ra hơi lạnh, một cái bụng chứa đầy bực tức, và một khóe miệng trầy trụa.

Thấy gã bị thương, Tôn Hiền hỏi có phải gã lại đi đánh nhau giúp ai rồi không, bảo gã đừng bắt chước bố mình, rồi nói, coi như mẹ van mày, con ơi.

Lương Dã cũng rất muốn van xin bản thân, rốt cuộc tại sao ban nãy không thể dứt khoát nói mấy lời thật độc địa, chẳng hạn “người đồng tính thật ghê tởm” như Trương An đã nói, với Dương Kim để ngăn ngừa hậu hoạn, diệt cỏ tận gốc. Và, van xin bản thân, vì sao đến giờ vẫn cứ lo lắng cho cậu.

Ngoài trời, đột nhiên tuyết rơi ào ào, sương tuyết bay nhảy trên cửa sổ, Lương Dã không nhìn rõ cảnh vật bên ngoài. 

Thời tiết thế này chắc không còn khách nào đến nữa. Lương Dã bước tới, gã định đóng cửa sổ, nghỉ bán, bỗng lờ mờ nhìn thấy một bóng người đang đi từ xa tới.

Người ấy vừa bước vào, cõi lòng Lương Dã bỗng rỗng không.

Dương Kim đội gió đội tuyết bước vào, đưa cho gã một chai thuốc đỏ và một gói tăm bông, nói với gã:

“Hình như… anh bị thương rồi.”

Chú thích:

  1. Mô hình sản xuất quyết định tiêu thụ (产定销模式): Nhà máy quyết định mặt hàng và số lượng hàng hóa được sản xuất rồi đẩy ra thị trường, lựa chọn người tiêu dùng phụ thuộc vào các mặt hàng sẵn có.

Bình luận về bài viết này