Chuyện một năm ở trấn Đông Dương

Tác phẩm: Chuyện một năm ở trấn Đông Dương (tạm dịch) (Đông Dương trấn niên lịch)

Tác giả: Tòa Số Sáu May Mắn (Hảo Vận Lục Hiệu Lâu)

Nguồn: Trường Bội

Người dịch: Mặc Ninh

Thể loại: Tình cảm lãng mạn

Tags: Nam x nam, bối cảnh thành phố tỉnh lẻ, văn học đời thường, gương vỡ lại lành, chuyện tình chua chát, HE (không phải tag của tác giả, nhưng tác giả đã đảm bảo dưới comment), công thụ là tình đầu của nhau

Couple: Đặng Tĩnh Tây (công đẹp mã, công thủ toàn diện) x Lăng Hành (thụ đẹp trai, không nhận thức được sức hấp dẫn của bản thân)

Độ dài: 41 chương (đang ra)

Bắt đầu dịch từ: 10/12/2025

Nguồn ảnh: Thành phố Trùng Khánh qua ống kính của JonaWenhao Ruan.

Giới thiệu

Năm mười bảy tuổi, Lăng Hành chuyển từ Bắc Kinh đến Trùng Khánh.

Lúc mới đến còn chân ướt chân ráo, tiếng địa phương thì nghe không hiểu, gia vị cay thì không ăn được, nó ráo riết tìm kiếm điểm đột phá, hạ quyết tâm kết bạn với người đầu tiên nói tiếng Phổ thông với mình.

Một suy nghĩ hoang đường như thế, ấy vậy mà lại thành hiện thực chỉ năm mươi hai giây sau khi nó hạ quyết tâm. Ba tiếng “không có gì” tròn vành rõ chữ, thế là đủ để Lăng Hành ghi nhớ về Đặng Tĩnh Tây.

Hơn nửa năm sau, vào khoảnh khắc Lăng Hành nhớ lại sự mở đầu phi lí đó, nó đang hôn Đặng Tĩnh Tây.

Cái lấy hơi đầy lóng ngóng, hơi thở ẩm ướt mà nóng rẫy, đôi mắt đầy mơ màng, bộ phim tình cảm người lớn vang lên không ngớt những âm thanh nền, Đặng Tĩnh Tây nhìn về phía nó, cậu hỏi nó rằng, “Lăng Hành, cậu đã từng thích một người nào đó chưa?”

Về chuyện “thích hay không thích”, Đặng Tĩnh Tây chỉ nói với nó hai lần. Trừ lần này ra, chỉ còn lần cuối cùng.

Song hai câu nói ấy lại hoàn toàn khác nhau. Cậu nói, “tôi chưa bao giờ thích cậu”.

Năm hai mươi tám tuổi, Lăng Hành từ Bắc Kinh quay trở về Trùng Khánh.

Nhà máy hoang tàn, khu dân cư cũ nát, thị trấn nhỏ bị thời đại bỏ quên đã dừng lại vào năm bắt đầu của thiên niên kỉ mới. Sòng mạt chược đóng cửa đã lâu mở cửa trở lại, cách bài trí vẫn như xưa, chủ sòng cũng không thay đổi.

Lăng Hành nhìn thấy Đặng Tĩnh Tây bước đến trước mặt mình từ trong đám đông trong căn phòng mịt mù khói thuốc lá. Tình cũ khó phai chạm mặt tiếng yêu không thành câu, cả hai đều đứng tại chỗ mà ngẩn người.

Hai sợi chỉ vương (1) tái ngộ trong gió thu.

Liệu có hợp vào nhau lần nữa mà kết thành chiếc áo len đẩy lùi giá rét hay chăng?

Chú thích:

  1. Ở đây tác giả sử dụng từ “飘零” có nghĩa là lang thang, lênh đênh, tản mác. Người dịch sử dụng từ “vương” để dịch với ý đồ chơi chữ, liên kết với hình ảnh “sợi tơ vương” và nghĩa “vương vãi” của từ “vương” để khớp với nghĩa tản mác của từ gốc. Người dịch còn nhiều thiếu sót, mong được các bạn nhận xét và góp ý thêm.