Không gian ngưỡng

Tên truyện: Không gian ngưỡng (Liminal space)

Tác giả: Mặc Ninh

Thể loại: Tình cảm

Tags: BL, đời thường

Ảnh bìa: Rakicevic Nenad

Giới thiệu

“[Liminal space] is the space between what is and what will happen next.”

(Melissa Cohen)

Là sự chuyển tiếp về mặt không gian (như cánh cửa giữa phòng ngủ và phòng khách) hoặc thời gian (như tuổi dậy thì ngăn cách tuổi thơ và tuổi trưởng thành), không gian ngưỡng hiện diện khắp mọi nơi, có thể nhìn thấy bằng mắt thường hoặc không. Cuộc đời của chúng ta cũng là một không gian ngưỡng, là khoảng cách giữa sự sống và cái chết. Bởi chúng ta luôn ở trong trạng thái chuyển tiếp lơ lửng ấy, nên đôi khi ta lạc vào sự vô định, rồi sự vô định ấy dẫn đến bất an.

Trong hai mươi năm đầu của cuộc đời, tôi chẳng hề biết đến cái gọi là “không gian ngưỡng”, hoặc nói đúng hơn là tôi không cảm nhận được nó, bởi mỗi chặng đường của tôi đều có Thịnh sánh bước. Chúng tôi chung giờ, ngày, tháng, năm sinh, chung giới tính, chung một khu dân cư, chung lớp, chung trường, chung bè, chung bạn, thậm chí chung cả cái sự “lêu lổng” trong tâm trí vì chẳng rõ mình thích gì và muốn làm gì. Chúng tôi cứ thế bước về phía trước cùng nhau, không lí tưởng, không đam mê, không hoài bão. Ở cái tuổi đáng nhẽ phải cắm đầu cắm cổ phi nước đại như những chú ngựa hoang trên thảo nguyên bát ngát, chúng tôi chọn bước từ từ, hoặc đôi lúc cứ để dòng thời gian cuốn mình đi, không mảy may xao động trước nhiệt huyết thanh xuân của bạn bè đồng trang lứa.

Cho đến khi chúng tôi chẳng còn là chúng tôi, mà là tôi và Thịnh. Tôi. Thịnh. 

Tôi.

Vào khoảnh khắc tin nhắn đầu tiên hiện lên sau ba năm không liên lạc, tôi chợt nghĩ, có lẽ chúng tôi cũng là không gian ngưỡng của nhau.

Chương 1: Biển