Quê Quý Bạch có một tập tục như sau, khi nhà có người mất thì gia đình không được để nước mắt rơi trên quần áo họ, bằng không linh hồn người đã khuất sẽ cảm nhận được sự lưu luyến của người sống và vất vưởng nơi dương thế, không thể buông xuôi ân oán kiếp trước mà đầu thai. Vì biết tập tục này nên khi Mục Lâm mất, Quý Bạch mới phủ phục trên người Mục Lâm, ôm anh khóc rất lâu, để nước mắt thấm đẫm quần áo anh.
Từ ấy trở đi, hằng năm cứ tới tết Thanh minh và ngày giỗ của Mục Lâm, Quý Bạch đều đến khóc trước mộ Mục Lâm. Bởi lẽ gã vẫn ôm một suy nghĩ ích kỉ, rằng làm vậy biết đâu có thể giữ Mục Lâm ở lại. Mục Lâm chắc chắn không nỡ đi đâu, không khéo em đang dõi theo gã ở một nơi nào đó, hoặc có lẽ đang đợi gã. Có khi Mục Lâm sẽ khoác chiếc khăn quàng cổ màu xám ấy, đắm mình trong hoàng hôn, vẫy tay với gã và nói:
“Tiểu Bạch, anh tới rồi, em đợi anh lâu lắm rồi đấy…”
Đã ba năm kể từ ngày Mục Lâm mất. Vào buổi sáng tết Thanh minh, Quý Bạch đến từ rất sớm, sau khi hóa vàng và thăm mộ ông bà ngoại xong thì lại sang mộ Mục Lâm khóc. Xung quanh ô đất rất gọn gàng, ít cỏ dại, cũng vì Quý Bạch hay tới dọn dẹp, trong bán kính vài mét chỉ có mấy cây thông đỏ thẳng tắp, lá kim rậm rạp xanh tươi.
Năm nay, mùa xuân đến với lâm trường nhanh hơn thường lệ. Chỉ sau một đêm, gió đông đã khiến chồi non phủ khắp vùng rừng núi, mặt sông vốn đóng băng giờ đã tan quá nửa, nước bắt đầu chảy. Đầu xuân, gió vẫn rất dữ, sộc thẳng vào phế quản qua đường họng làm Quý Bạch hắt xì liền mấy cái, đỏ gay mặt mũi. Đến lúc dứt cơn ho, gã đã đỏ hoe mắt, dựng cổ áo khoác lên rồi rụt hết cổ và cằm vào trong.
Quý Bạch liếc mốc thời gian trên bia mộ rồi nhẩm tính, năm nay gã ba mươi hai, Mục Lâm kém gã hai tuổi, năm nay là ba mươi. Đáng nhẽ ở độ tuổi đẹp đẽ này phải kè kè bên người yêu mới đúng, mà giờ chỉ có thể nằm khóc trên mộ người ấy. Từ ngày Mục Lâm mất, Quý Bạch đã sống trong khu lâm trường này trọn ba năm, nếu tính ngược về trước thì Mục Lâm đã làm kiểm lâm tại đây được bảy năm rồi. Trước đây, Quý Bạch cứ đinh ninh rằng Mục Lâm đã trúng tuyển trường y em hằng mơ ước, trở thành một bác sĩ điều trị xuất sắc rồi cơ. Ai ngờ Mục Lâm không thi đỗ đại học y, cũng không thể trở thành bác sĩ, bởi vì Mục Lâm đã đánh đổi thính giác bên tai trái để cứu gã trong một vụ nổ tại nhà máy hoá chất. Lúc ấy, Quý Bạch đã hôn mê bất tỉnh nên không biết Mục Lâm xông vào đám cháy để cứu mình, cuối cùng còn bị bỏng nặng. Mục Lâm không cách nào đến ngôi trường đào tạo ngành Y hàng đầu trong nước báo danh, một năm sau đó thì trúng tuyển một trường đại học nông nghiệp và trở thành nhân viên kiểm lâm, ở ngọn núi này hết bảy năm.
Sau khi Mục Lâm qua đời, Quý Bạch mới biết những chuyện này. Chẳng trách sau sự cố ấy Mục Lâm mất tích cả năm trời. Chẳng trách trong vài ba lần ấy vào mấy năm sau, chỉ cần nằm lên giường, Mục Lâm sẽ không bật đèn hay cởi quần áo. Khi ấy Quý Bạch còn nghĩ, nếu Mục Lâm ghét gã như vậy, sao còn lên giường với gã? Lúc ấy, gã chỉ cảm thấy nực cười, thầm đoán, không lẽ là để làm nhục gã trên giường ư? Thật ra Quý Bạch biết rõ, chỉ cần gã quay lại lâm trường thăm em ấy một lần thôi, một lần là đủ. Nhưng gã chưa từng quay lại. Nếu như trong mấy năm sau, khi dây dưa co kéo với Mục Lâm, gã chịu mở miệng hỏi em ấy lấy một lần. Nhưng gã chưa từng hỏi.
Quý Bạch nghiêng người, vai tì vào bia mộ đến tê dại. Không biết bao lâu sau, mãi tới lúc trên núi dần lên đèn, gã mới gắng gượng động đậy đôi chân cứng ngắc, đợi cảm giác khó chịu như bị hàng ngàn, hàng vạn con kiến cắn qua đi rồi duỗi thẳng chiếc lưng đã lạnh toát trong gió. Trời chưa tối, Quý Bạch cũng không định đi, gã rút khỏi túi quần một bao thuốc, lấy ra hai điếu, châm một điếu rồi lấy ngón tay kẹp vào, miệng ngậm điếu còn lại, nhìn vào đầu thuốc đã nổi tàn, hút mạnh một hơi. Cả hai điếu đều đang cháy. Quý Bạch nhả ra một ngụm khói trắng rồi đặt điếu thuốc trong miệng lên tảng đá bằng phẳng gã kê cạnh mộ từ trước, sau đó nhặt một viên đá nhỏ đè lên cuối điếu. Quý Bạch nghiện thuốc lá, hút rất dữ, gã thường tới đây châm cho Mục Lâm một điếu, còn mình thì hết điếu này đến điếu khác. Gã hút rất nhanh, chưa bao lâu đã xong hai điếu. Mẩu thuốc được đá chặn kia vẫn còn quá nửa, tỏa ra làn khói xám xanh ngả nghiêng trong gió rồi cứ thế bị thổi bay.
Quý Bạch mới hút điếu thứ ba được mấy hơi, khói theo gió trở ngược lại làm gã ho sằng sặc, phải chống tay vào bia mộ, mạch máu xanh nơi trán cứ giật liên hồi. Một lúc lâu sau, Quý Bạch mới ổn định được nhịp thở, mắt lăm lăm không rời bức ảnh trên bia. Mục Lâm rất hiếm khi chụp ảnh, bức ảnh trên bia mộ bằng đá xanh của anh là ảnh thẻ ngành bắt buộc, chụp lúc tốt nghiệp và nhậm chức nhân viên kiểm lâm. Quý Bạch đã hỏi xin tấm ảnh này từ đồng nghiệp Mục Lâm, sau đó gã cũng tìm được khá nhiều ảnh của anh, đều để hết dưới gối cùng cuốn sổ ghi chép công việc của Mục Lâm ngày trước. Mục Lâm trong ảnh mới hai mươi ba tuổi, vì là ảnh thẻ ngành nên anh ăn mặc rất chỉnh tề, sơ mi trắng và vest đen, còn thắt một chiếc cà vạt sọc lam chéo in chìm. Mục Lâm trông rất nghiêm túc, khiến người ta có cảm giác lạnh lùng và bài xích người lạ. Mục Lâm nhìn thẳng vào ống kính, mắt mày tuyền một màu đen, song dưới đáy mắt vẫn phảng phất mênh mang giống như ngọn núi âm u này, tựa hồ muốn thấy một nơi nào đó, nhưng vì nơi ấy quá sâu, quá xa nên không tài nào thấy được, còn có bất cam cùng nuối tiếc.
Ngắm xong, Quý Bạch đưa tay chạm vào điểm giữa hai đầu lông mày của Mục Lâm trên ảnh rồi vuốt ve bờ vai bị lớp sơ mi che khuất của anh. Dưới lớp sơ mi màu trắng ấy, từ đầu vai trái xuống mạng sườn, eo, tít tận xương chậu, chỗ nào cũng có vết bỏng. Ở nhà tang lễ, khi nhìn thấy từng phần da nhăn nhúm thành mảng, lạnh toát mà sắc nhọn như gai trên người Mục Lâm, Quý Bạch đã cố chạm vào thật khẽ, thật khẽ. Dẫu biết cơ thể Mục Lâm đã chẳng còn hơi ấm, biết anh chẳng còn cảm thấy gì nữa, gã vẫn sợ làm anh đau.
Quý Bạch thường nghĩ, bị bỏng cả một mảng lớn như thế, khi ấy chắc Mục Lâm đau lắm.
Chuyện cũ ùn ùn đùn lên khỏi trí não, kí ức xa xôi đã ố vàng lại rõ ràng như xưa. Lồng ngực Quý Bạch co thắt từng hồi. Gã đã hút hết điếu thứ ba. Quý Bạch cắn mẩu thuốc, cuộn lưỡi, để vị đắng chát lan khắp vòm miệng, xuyên thẳng xuống theo đầu lưỡi, găm vào tim. Gã thu tay về, di chân, nhổ mẩu thuốc trong miệng ra rồi bắt đầu lẩm bẩm trò chuyện cùng Mục Lâm.
“Mục Lâm này, đêm qua anh nằm mơ, đến khi tỉnh vẫn còn cười đấy.”
“Anh mơ thấy mình quay về năm mười tám tuổi làm quen với em, bấy giờ anh mới dọn đến nhà ông ngoại chưa bao lâu. Trong mơ anh không hề kiếm chuyện với em, cũng không hề khiêu khích em luôn, hai đứa mình thân nhau lắm. Anh thích ngủ nướng, sáng nào em cũng sang tìm anh, nằm rạp ra đầu giường, rón rén đút tay vào chăn, luồn vào áo ngủ của anh rồi dán lòng bàn tay lên bụng anh, làm anh rét run.”
“Anh giơ chân đạp em, em tóm lấy cổ chân anh đẩy lên trước ngực, sau đó khuỵu một gối xuống, móc ra từ túi quần hai cái nhẫn, hỏi anh hai ta kết hôn nhé, anh chẳng kịp nói gì, chỉ ôm lấy em khóc, mếu máo đáp ừ.”
Nói đến đây, Quý Bạch ngập ngừng một lát rồi cười khổ, tiếp tục bằng chất giọng khản đặc:
“Từ đầu anh đã biết đây là mơ rồi. Mơ ảo thật đấy, năm đó anh mười tám, em kém anh hai tuổi, mới mười sáu, khoan bàn vụ chưa đủ tuổi, cho dù đủ tuổi thì mình cũng không thể kết hôn, hai thằng đực rựa làm sao mà lấy nhau được?”
“Đừng nói là lấy nhau, trước đây anh còn nghĩ con trai không thể yêu nhau cơ.”
Hàng mi Quý Bạch rung lên, chớp nhanh mấy cái. Gã lại cất tiếng:
“Thật ra không cưới cũng được, mình cứ yêu nhau thôi, nếu tính từ năm anh mười tám ấy thì hai đứa mình đã sống hạnh phúc mười bốn năm rồi.”
“Như vậy cũng hay.”
“Không thể nói là cũng hay được.” Ánh mắt Quý Bạch trở nên mông lung, mất đi tiêu cự, không rõ đang đặt nơi đâu, giọng nói như có như không, càng ngày càng khẽ. “Đó là cuộc sống dẫu nằm mơ anh cũng ước ao đấy…”


Bình luận về bài viết này