Chương 2: Đợi đến lúc chết rồi mới cho anh xem thì có tác dụng gì?

By

Rầm!

Tiếng sấm chợt rền vang. Quý Bạch ngước lên nhìn trời, thấy cả một vùng xám xịt. Mưa đến nơi rồi. Chẳng tới vài giây sau tiếng sấm ban nãy, mây đen đã ngùn ngụt, hạt mưa to bằng hạt đậu tạt vào mặt gã. Quý Bạch chớp mắt, giọt nước nhỏ xuống từ bờ mi. 

Tựa nước mắt.

Quý Bạch không mang ô, bèn lấy mu bàn tay chà mặt thật lực, gạt nước trên mặt đi, nhưng mưa to quá, gã cứ gạt hết một lớp thì lớp tiếp theo đã ập tới như những cái tát liên hoàn. Mục Lâm trong ảnh ngày càng mờ ảo. Quý Bạch cố lau nước trên mặt Mục Lâm, song lau cỡ nào cũng không hết. Mẩu thuốc dưới hòn đá sớm đã tắt ngúm trong mưa, nằm im lìm, mềm nhũn trên tảng đá. Đợi mưa ngớt, Quý Bạch mới đứng dậy, trước khi đi quay lại nói:

“Mục Lâm, ba năm rồi, có lẽ anh sắp không xong rồi, cuộc đời này sao mà dài, sao mà cay đắng quá…”

Quý Bạch nhìn bức ảnh lăm lăm, gọi tên anh một lần nữa.

Mục Lâm…

***

Mộ Mục Lâm nằm ở lưng núi, vì trời mưa nên đường đi rất trơn. Lúc về, Quý Bạch đi đường tắt, trong đó có một đoạn tương đối dốc, gã mới đi được vài bước đã trượt chân, lăn xuống núi. Vì ít ai qua lại nên con đường núi này cơ man là gai, Quý Bạch lăn mãi, chỉ thấy đau khắp mình mẩy, mãi tới khi gáy đập mạnh vào một gốc cây to lớn xù xì mới dừng. Trong khoảnh khắc, trước mắt Quý Bạch tối đen, thật lâu sau mới rõ ràng trở lại. Gã nằm trên thảm cỏ ướt lạnh. Mưa đã ngừng, nhưng nước mưa từ lá cây cứ nhỏ tong tỏng lên mặt gã. Đợi tới khi trời tối hẳn, Quý Bạch mới gồng mình, nhịn đau bò dậy. Mặc dù áo gã khá dày nhưng vẫn bị rạch nát cả, không biết là cành cây hay gai nhọn. Dưới lớp áo tả tơi, cánh tay phải Quý Bạch lộ ra, xây xát cả một mảng lớn. Quý Bạch thử cử động cánh tay, sau khi chắc chắn rằng chỉ bị thương ngoài da chứ không hề gì đến xương mới khó nhọc tì khuỷu tay vào thân cây để đứng cho vững. 

Xuống tới chân núi, Quý Bạch loạng choạng đi về nhà, người dính đầy bùn cỏ, giữa đường gặp người quen. Chú ta tên Vương Hưng Xương, là học trò của ông ngoại Quý Bạch. Vừa trông thấy Quý Bạch, chú đã vẫy tay với gã, cất tiếng hỏi thẳng như chẳng cần đoán cũng biết:

“Quý Bạch lại lên thăm Mục Lâm đấy à?”

Quý Bạch nở một nụ cười gượng gạo, khom lưng phủi cỏ bám trên chân, gật đầu đáp “vâng”.

“Haiz…” Vương Hưng Xương thở dài, chưa nói hết câu thì phát hiện chiếc áo tả tơi cùng vết thương trên cánh tay của Quý Bạch, vội hỏi: “Tay làm sao thế kia? Có sao không cháu? Hay chú đưa cháu về nhé?”

Quý Bạch thờ ơ phất cổ tay. 

“Cảm ơn chú Vương, cháu không sao đâu, ban nãy xuống núi đường trơn nên chẳng may bị ngã thôi ạ.”

Vương Hưng Xương lại nói thêm mấy câu, đại loại như dặn gã chăm sóc bản thân cho tốt, nhìn về phía trước mà sống, Quý Bạch cứ nghe rồi gật đầu.

Phải băng qua một khu vườn hoa hồng lớn mới đến nhà gã, một căn nhà nhỏ hai tầng ngói đỏ, tường xanh. Ngôi nhà này vốn thuộc về ông ngoại Quý Bạch, tính ra thì Quý Bạch đã ở đây cùng ông hơn hai năm, nhưng sau khi ông qua đời gã hầu như chẳng về nữa, cứ để nhà không. Gã đâu ngờ trong mấy năm làm kiểm lâm ấy Mục Lâm vẫn luôn ở đây. 

Lúc Quý Bạch cầm chìa khóa mở cửa, cơn mưa dông ban nãy lại tiếp tục, nước mưa rơi xuống mái nhà, lọt qua khe hở giữa những phiến ngói rồi rơi xuống. Tường nhà đã sụp một phần ba, giờ lại thêm một mảng nữa, vụn gạch đen đỏ nhòn nhọn vung vãi khắp nơi. Giờ ở một mình nên Quý Bạch cũng chẳng buồn sửa sang, cứ để thế, thành thử trong mưa căn nhà trông thật u ám. Những thứ ấy gã đều không quan tâm, gã chỉ quan tâm khu vườn hoa hồng kia. Khu vườn này được Mục Lâm trồng từ trước, đợi đến tháng sáu hoa nở, hương sẽ tỏa tới tận lưng núi, đứng ở mộ Mục Lâm cũng có thể ngửi thấy. Đây chính là lí do Quý Bạch an táng anh tại đó. Cũng không rõ có phải Quý Bạch tự tưởng tượng ra không, nhưng gã cứ cảm giác hễ sang mùa hoa hồng nở, Mục Lâm trên ảnh trông sẽ bớt nghiêm nghị đôi phần. Dưới vạt nắng, trong hương hoa, ánh mắt Mục Lâm thật ấm áp.

***

Quý Bạch lên thẳng tầng hai. Trên tầng hai chỉ có một phòng ngủ và phòng chứa đồ nên diện tích phòng khá lớn, bên trong lại chẳng có mấy đồ, độc một chiếc giường, một cái tủ quần áo, một chiếc bàn học cũ mèm bên trên để máy tính cùng vài bức tranh vương vãi. 

Quý Bạch làm nghề thiết kế trang sức, nhờ tiền công hậu hĩnh nên quanh năm không mấy bận rộn, chỉ nhận một, hai đơn là đủ sống. Cũng nhờ thế, toàn bộ tâm sức của gã đều được dồn cả vào vườn hoa nọ. 

Quý Bạch bật đèn, lảo đảo đi đến trước phòng tắm, dùng mũi chân đẩy cửa ra rồi bước vào dội sạch người. Cơn đau đầu làm gã không muốn động đậy nhiều, tắm xong chỉ thay quần lót, tìm thuốc trong hộp xử lí vết thương trên cánh tay rồi nằm xuống. Cơn đau nơi gáy khiến thính giác Quý Bạch trở nên nhạy bén lạ thường, tiếng mưa tí tách bên ngoài cửa sổ cứ như đang rơi thẳng vào tai gã, từng giọt kêu tùng, tùng. Quý Bạch bịt tai lật người, sau đó lấy ra một quyển sổ từ dưới gối theo thói quen. Đây là sổ ghi chép của Mục Lâm. Gã tìm thấy nó trong ngăn kéo vào ba năm trước, khi sắp xếp di vật của anh. Quyển sổ có bìa màu da bò, rất dày, bên trong gần như đã viết kín. Quý Bạch đã đọc nó không biết bao nhiêu lần, bởi chỉ ở đây gã mới có thể kiếm tìm những manh mối vụn vặt về cuộc sống của Mục Lâm trước kia. Mục Lâm ghi vào đây kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, có khi trang trước mới viết nhật kí công việc, trang sau đã thành đồ cần mua lúc đi lên trấn, xen lẫn vài thứ tiện tay viết ra. Trang đầu tiên trong quyển sổ là về Quý Bạch, gồm ba dãy số di động gã đã đổi, số máy bàn văn phòng studio của gã và địa chỉ của gã ở nước ngoài. Chắc quyển sổ này từng bị ngấm nước mưa nên nhiều nét chữ bên trong đã trở thành vũng mực đen nhòe nhoẹt, song nếu nhìn kĩ từng chữ một vẫn có thể đọc được. Trong sổ kẹp rất nhiều lá thông, những trang kẹp lá thông đều viết về Quý Bạch. Chữ Mục Lâm rất đẹp, giống như con người anh vậy, mạnh mẽ, ngay thẳng. Trước đây Quý Bạch từng thử bắt chước chữ Mục Lâm, gã cứ tưởng Mục Lâm sẽ không bao giờ biết, mãi đến khi đọc quyển sổ này mới hay, hóa ra Mục Lâm đã biết ngay từ đầu. 

Quý Bạch chẳng còn lạ lẫm gì với nội dung quyển sổ nữa, gã xoay người nằm nghiêng, lật bừa mấy trang.

Thứ hai, tuần tra phòng cháy cánh rừng phía Tây.

Thứ ba, lắp đặt biển cảnh báo ở đầu đường, tuần tra phòng cháy thường ngày.

Thứ tư, tuần tra săn bắt trái phép. 

Tiếp sau nhật kí công việc là danh sách đồ cần mua kèm theo giá cả.

Dây thừng – 1 chiếc, 30.

Găng tay – 1 đôi, 8.

Mì tôm trứng, 5.

Bánh kem socola, 15.

Lúc nhìn thấy dòng chữ bánh kem socola, đáy mắt Quý Bạch ánh lên vẻ dịu dàng. Gã bật cười, Mục Lâm trông rõ ngông nghênh, như thể chẳng sợ trời chẳng đất, vậy mà lại cực kì hảo ngọt, song không hay ăn và chẳng bao giờ ăn trước mặt người khác, nhất là trước mặt gã. Quý Bạch cũng chỉ tình cờ phát hiện, lúc ấy gã hỏi Mục Lâm vì sao thích ăn đồ ngọt, Mục Lâm chỉ đáp bằng một từ, như thể câu hỏi ấy thật thừa thãi vậy.

Ngọt.

Bởi vì ngọt.

Quý Bạch giở tiếp vài trang, lần này là một trang có kẹp lá thông. Mục Lâm không viết ngày tháng năm, chỉ ghi một chữ: mưa. Quý Bạch đoán không ra Mục Lâm viết từ bao giờ, chỉ biết là sau khi anh làm kiểm lâm. Mục Lâm viết:

Tôi chưa bao giờ thích mùa hè, bởi mùa hè trời cứ mưa suốt, hễ đến ca trực là phòng nghỉ ở lâm trường lại bị dột. Tuy mái ngói đã sửa mấy lần nhưng lần nào mưa to cũng dột, trong phòng không có cửa sổ, tạnh mưa xong vừa hầm vừa bí, cả phòng dày đặc hơi nước ẩm ướt, ở lâu sẽ thấy ngạt thở. Về sau phải mua một căn nhà lớn hơn mới được, phòng ngủ có cửa sổ, ánh nắng ban mai rọi đến đầu giường là vừa đẹp.

Thực ra cũng không đẹp đến thế. Có Quý Bạch, nhà dột thiếu cửa sổ cũng chẳng sao.

À mà không ổn, có Quý Bạch thì không thể để nhà dột với thiếu cửa sổ được, thằng cha này lắm chuyện lắm. 

Với cả, mình cũng hơi không nỡ…

Quý Bạch đóng quyển sổ vào. Lồng ngực gã thắt lại, gã nhắm mắt hít một hơi sâu, lầm bầm:

“Ai thèm ở nhà dột với em chứ?”

Quý Bạch nhét quyển sổ về dưới gối, giơ tay lên, chật vật lật mình, thầm mắng.

Mục Lâm chết tiệt, sao em không nói sớm? Chết rồi thì lại để cho anh xem làm gì? 

Đợi đến lúc chết rồi mới cho anh xem thì có tác dụng gì?

2 bình luận cho “Chương 2: Đợi đến lúc chết rồi mới cho anh xem thì có tác dụng gì?”

  1. Ảnh đại diện Fiery kaine

    Má chưa gì đã sầu dữ zậy trời :((

    Thích

  2. Ảnh đại diện Nguyênn Nguyễn
    Nguyênn Nguyễn

    Huhuu chủ nhà ơi đừng drop bộ này màaa 💔💔😭😢😢💔

    Thích

Gửi phản hồi cho Fiery kaine Hủy trả lời