Trên màn hình lớn liên tục hiển thị trạng thái của các chuyến bay, màu xanh lá tức là đã hạ cánh, màu đỏ là đến muộn, còn màu vàng là đã bị hủy bỏ. Đậu Ức Từ ngửa đầu nhìn lần lượt từng cái rất lâu, mắt sắp hoa tới nơi mới tìm thấy số hiệu CZ8958 bay từ Hạ Môn trong đám kí tự dày đặc.
Máy bay đã hạ cánh, chắc vẫn đang di chuyển trên đường băng. Đậu Ức Từ bất giác nắm chặt quai ba lô, hít một hơi thật sâu, quay mặt về phía lối ra tấp nập.
Chỉ một lúc nữa thôi, người cậu cần đón sẽ xuất hiện ở nơi này.
Dường như cảm nhận được hơi thở vương đầy gió bụi dặm đường sắp tới gần, tiếng tim đập thình thịch của cậu dần át đi sự ồn ào xung quanh.
Trong ga đón rộng lớn vang lên tiếng loa thông báo bằng tiếng Trung và tiếng Anh, cách phát âm gọn gàng, chuẩn chỉ. Đậu Ức Từ đứng sau đoàn người đang đợi đón, trong đầu văng vẳng một giọng nói xa xôi, khiến cậu ngập tràn kì vọng cùng căng thẳng.
Rời đi lâu vậy rồi, không biết đã có khẩu âm Mân Nam chưa? Trước nay Đậu Ức Từ luôn cảm thấy người miền Nam nói quá điệu, nhưng nếu là anh hẳn sẽ rất dễ nghe nhỉ.
Giống như rất nhiều năm trước, giọng nói mà Đậu Ức Từ nghe được khi vừa lên cấp hai, khiến cậu bằng lòng bỏ ra giờ nghỉ trưa cả một học kì để nghe, cũng là giọng nói chiếm dụng phần lớn kí ức thời cấp hai của cậu.
Sau đó cậu thường nghĩ, bản thân lúc ấy vì sao chưa từng nghĩ đến việc hỏi thăm về chủ nhân giọng nói ấy chứ? Nếu quen biết sớm chút, những năm qua có lẽ cậu đã trở thành một người bạn có thể thỉnh thoảng lật số tán gẫu trong danh bạ của anh, còn có thể gửi tin nhắn chúc mừng năm mới, chúc mừng ngày lễ v.v… nữa.
Đáng tiếc, Đậu Ức Từ năm mười hai tuổi chỉ là một cậu nhóc nhút nhát hướng nội mới vào trường, ngơ ngơ ngác ngác với mọi thứ, làm gì có dũng khí hay ý nghĩ kết bạn với học sinh khóa trên chứ. Vậy nên, khi cậu gặp được Tư Triết trong phòng học nhạc đã là sau đợt thi cuối kì hai năm lớp bảy (1) rồi, lễ tốt nghiệp của lớp chín vừa kết thúc.
Hương vị của thanh xuân phần lớn đều liên quan đến những rung động thuần khiết.
Áo sơ mi trắng như mới, huy hiệu trường cài trước ngực, kim tuyến lấp lánh tựa sao vương trên mái đầu. Buổi chiều hôm ấy, với tư cách người được đề cử tiếp quản, Đậu Ức Từ nhận lấy bản thảo chưa phát thanh, băng tay của thành viên ban phát thanh và chìa khóa phòng phát thanh từ Tư Triết. Một lần gặp gỡ, giao tiếp vừa ngắn ngủi vừa vội vã, ở giữa là bức tường mười một năm không có bất kì sự liên hệ nào. Vốn đã chẳng thân, giờ gặp lại cũng chỉ như người dưng nước lã, sao mà không căng thẳng được chứ?
Liệu đối phương có giống mình, không tài nào bình tĩnh tự nhiên được chăng?
Hồi tưởng là cách giết thời gian hiệu quả nhất. Dòng suy nghĩ của Đậu Ức Từ bị âm thanh xáo động đột ngột cắt ngang, cậu định thần, tiến lên vài bước, sợ làm phiền người ta lại không thể không vươn tay ra, lách vào giữa hai người phía trước, mắt dán vào từng dáng hình đi ra từ khu lấy hành lí.
Không giống, không giống… người này cũng không giống.
Đều không phải Tư Triết. Để nhìn cho rõ, hôm nay Đậu Ức Từ đeo hẳn kính áp tròng, nên vô cùng chắc chắn. Ảnh của Tư Triết vẫn ở trong máy Đậu Ức Từ, cậu xem đi xem lại không dưới mấy chục lần, tự cho rằng mắt mình đã quen với khuôn mặt anh đến mức dù anh hóa thành tro bụi cũng có thể nhận ra rồi.
Rốt cuộc đâu rồi? Chẳng lẽ chưa phải tốp này sao? Vẫn chưa ra à? Chút nữa gặp nhau phải xưng hô chào hỏi ra sao cậu vẫn chưa nghĩ xong. Đậu Ức Từ bỗng cảm thấy hồi hộp.
Những ai đã đón được người cần đón đều lần lượt rời đi, Đậu Ức Từ dõi theo họ, không khỏi nghĩ thầm, sớm biết vậy cậu cũng làm một cái biển hiệu cầm tay, nhưng viết gì mới được chứ? Chỉ viết họ tên thật to, hay viết đến đón bạn cùng trường, đón đàn anh? Hay là viết hoan nghênh đồng chí Tư Triết của tờ Lộ Đảo Khu đến chỉ đạo công tác?
Đậu Ức Từ còn đang nghĩ ngợi lung tung, bỗng cảm thấy vai mình bị người ta vỗ nhẹ một cái. Cậu ngẩng đầu lên, đối diện là một khuôn mặt sống động hơn ảnh rất nhiều, đôi mắt ngập ý cười, đồng tử đen láy, sáng rỡ, phảng phất dòng chảy của thời gian cùng hình bóng một đứa trẻ chưa hiểu chuyện đời.
“Quý vị đến tiếp đón lữ khách xin chú ý, chuyến bay HU7802 từ Quảng Châu sẽ hạ cánh lúc tám giờ bốn mươi phút theo giờ Bắc Kinh.”
“Ladies and gentlemen, may I have your attention please…”
Một chuyến bay đi rồi lại một chuyến đáp xuống, rất nhanh đã có thêm một nhóm lữ khách vừa xuống máy bay bước đến lối ra từ phía bảng thông báo.
Đến rồi nè… Đậu Ức Từ chậm chạp chớp mắt, bỗng thấy thời gian như từ từ đóng băng ở giây phút này giữa biển người đi về như bay, không ngừng đẩy cậu về phía trước.
“Ức Từ đúng không? Chắc tôi không nhận nhầm đấy chứ?” Thấy người đối diện mặt đầy vẻ hoang mang, Tư Triết có chút ngại ngùng, lại không tiện ở trước mặt người ta giơ ảnh lên soi. “Gọi cậu mà cậu không nghe thấy nên tôi đành vỗ cậu một cái, xin lỗi.”
Không có giọng địa phương, là tiếng phổ thông chuẩn xác, trên thế giới này thực sự có giọng nói khiến tai người nghe “muốn chửa”, Đậu Ức Từ vẫn đang mơ màng thưởng thức dư vị ấy.
Thấy đối phương không có phản ứng, Tư Triết lại hỏi dò thêm lần nữa:
“Đậu Ức Từ?”
Á, đang gọi mình! Đậu Ức Từ cuối cùng cũng kéo được hồn về, nhanh chóng hoa chân múa tay giải thích:
“Là em là em, không sao đâu. À, sao anh lại… đi ra từ đó thế?”
Không nhận lầm người thì tốt. Tư Triết thở phào, đổi ba lô sang khoác bên vai kia, chỉ về đằng sau:
“Không phải đã hẹn sẽ gặp nhau ở bên trái lối ra à?”
Bên trái? Đúng rồi, mình thế này không phải…
Đậu Ức Từ buồn bực, theo thói quen đưa hai tay ra xem xét.
…Không phải đang ở ngay bên trái đấy à?
Chú thích
- Bên Trung Quốc theo hệ thống 6-3-3, cấp một sáu năm, cấp hai ba năm, cấp ba ba năm.


Gửi phản hồi cho moning Hủy trả lời