Chương 14

By

Trên màn hình LCD hiển thị góc nhìn của người chơi và tiến độ trò chơi, người tụ tập xung quanh ngày một nhiều, xì xào bàn tán, đủ thể loại biểu cảm, nhưng về cơ bản đều chung một suy nghĩ — một cậu con trai như Đậu Ức Từ lại đi vào vai nữ, thật tức cười.

Vốn đã thấy buồn bực trong lòng, bây giờ càng phiền muộn hơn. Tư Triết có vẻ không suy nghĩ gì hết, cứ thế đi qua nắm tay Đậu Ức Từ trong cái nhìn chằm chằm của bao người, lúc đó trong não anh chỉ có một ý nghĩ đơn giản, đó là không muốn để Đậu Ức Từ bị người khác vây quanh như trò cười.

Ngốc nữa cũng không sao, chỉ cần có một tên điên bên cạnh, cho dù có phải chống lại cả thế giới cũng sẽ dũng cảm hơn rất nhiều.

“Cậu tốt quá rồi đấy, mấy cô gái ngại thử, cậu bèn đi thử thay người ta, hãng này trả cậu bao nhiêu tiền quảng cáo thế hả?” Nhạc nền đã ngừng, giọng nói của Tư Triết bình bình như đang đùa, lại có phần nghiêm khắc không dễ phát hiện.

Câu này đâu phải nói cho Đậu Ức Từ nghe. Cậu nhân viên phá lên cười đầu tiên, mọi người xung quanh cũng cười theo. Có hai cô gái còn muốn chơi thử, chủ động bước về phía trước hỏi han, cậu nhân viên liền gửi email giới thiệu cho họ, không rảnh để tò mò xem hai anh trai bên kia rốt cuộc có quan hệ thế nào với nhau nữa.

Khi Đậu Ức Từ kịp phản ứng lại liền muốn đẩy người ra, nghe thấy giọng nói quen thuộc mới đứng mãi không làm gì. Cậu ngây ra một chỗ như thể bị dí điện sau lưng, tê bì chẳng có tí sức nào, bàn tay vừa dìu cậu kia vẫn đang đặt trên eo, đỡ lấy cậu, thân mật một cách rất chừng mực, nhưng, lạ kì thay, lại làm toàn thân cậu lén run rẩy. Mãi đến khi cảnh vật trong trò chơi bị ngắt, cậu mới sực nhớ còn đang đội HMD, bèn vội vàng tháo ra. Đợi mắt cậu thích ứng với ánh sáng bên ngoài xong, khuôn mặt của Tư Triết hiện ra tựa một thước phim đang chiếu, lông mày rậm, mũi cao, đuôi mắt cong cong, đôi môi hơi dày quyến rũ, nốt ruồi nhàn nhạt trên chiếc cằm nhẵn nhụi, tất cả tạo nên một khuôn mặt đẹp trai cao cấp mà vẫn rất trẻ trung làm lu mờ và bão hòa cảnh vật phía sau, cũng từ đó dần trở nên rõ ràng hơn.

“Sao lại là anh?” Đậu Ức Từ không biết liệu mình có phải vẫn đang ở trong thế giới 2D không, sao toàn nhìn thấy những nhan sắc vượt xa nhân loại thế này.

“Không phải là cậu hẹn tôi à?” Tư Triết cười đáp, nhẹ nhàng rút tay về.

“Vậy anh thấy hết rồi sao…” Đậu Ức Từ không quan tâm người khác nhìn mình thế nào, cậu chỉ quan tâm việc Tư Triết liệu có cười cậu hay không. “Bố em ở nhà một mình buồn chán lắm, em muốn mua một cái biếu ông nên mới…”

Tư Triết không để cậu tiếp tục nói dối:

“Cái này chắc không hợp với chú đâu, vị trí nút trên điều khiển thiết kế không khéo, còn phải kết nối với máy tính GPU cao cấp mới vận hành được.”

Cùng lúc đó, anh liếc cậu nhân viên một cái:

“Hơn nữa, có phải họ không nói với cậu là máy quay và điều khiển di động bán lẻ không? Như thế rất tốn kém, chẳng bằng máy đa năng. Tôi biết một mẫu này không tệ, lúc nào rảnh đưa cậu đi xem thử, công năng chưa chắc mạnh hơn thiết bị ngoại vi, nhưng không phụ thuộc vào liên kết, thoải mái hơn nhiều.”

Thật ra Đậu Ức Từ nghe không hiểu lắm, nhưng cũng không thực sự muốn mua, không biết nói gì, chỉ “ò” một tiếng, sau đó lấy vé trong túi quần ra, nhìn đồng hồ:

“Phim sắp bắt đầu rồi.”

Phòng tình nhân rất nhỏ, chỉ khoảng mười mấy hai mươi chỗ ngồi, sofa bằng da thật màu đỏ, tay dựa liền với lưng ghế, rất cao, ngồi trên đó sẽ được che kín như bưng, không dễ bị người bên cạnh nhìn thấy. Nhưng bên cạnh lại trống hơ trống hoác — cả phòng ngoài hai người họ ra thì chẳng còn ai khác.

Đến quầy soát vé Tư Triết mới biết mình chuẩn bị xem cái gì, đột nhiên cảm thấy bỏng ngô trong tay thật thừa thãi, chẳng bằng mua một bộ bài poker còn hơn…

Trước khi vào phòng chiếu, anh tranh thủ đi vệ sinh, lúc quay lại thì đang chiếu quảng cáo. Dường như Đậu Ức Từ rất vừa lòng với cái sofa này, trong bóng tối, cậu cúi đầu nghiên cứu hệ thống điều khiển trên tay dựa. Tư Triết vừa ngồi xuống, chân đã bị giá để bên dưới nâng lên, cả người ngả về phía sau, từ từ nằm xuống.

Tư Triết:

“…”

“Í? Sao lại không thấy gì nhỉ?” Đậu Ức Từ vẫn đang tự hỏi mình.

Hai bên sofa có hệ thống điều khiển riêng, Tư Triết người cao tay dài, dù nằm cũng có thể chạm vào vai Đậu Ức Từ:

“Cái cậu ấn là bên tôi, của cậu ở bên trái…”

“Hả? À.” Đậu Ức Từ ngoái đầu nhìn, vội vàng điều chỉnh lại, Tư Triết bỗng ngồi dậy, nhoài người ra trước mặt cậu, vươn tay ấn nút, để bên ghế cậu cũng ngả luôn.

“Đi làm cả ngày mệt lắm, nằm xuống đi, để cột sống nghỉ ngơi chút.” Anh nói.

“Ưm.” Thấy Tư Triết lại nằm vật ra, Đậu Ức Từ chỉ còn cách nằm theo. Sofa rất mềm, độ dài rất vừa vặn với cậu. Tư Triết đan tay đặt trên bụng, hai khuỷu tay tựa vào nhau, mãi không tách ra. 

Bộ phim cuối cùng cũng bắt đầu. Đậu Ức Từ nhìn Tư Triết qua khóe mắt, Tư Triết “không hay biết gì” nhìn màn hình, ánh sáng từ màn hình hắt lên người họ, giống hệt cảnh vừa xảy ra cách đây không lâu. Trong sự giao thoa giữa bóng tối và ánh sáng, khuôn mặt anh toát lên một vẻ đẹp lí tính mà nên thơ — chính ra góc độ này dễ nhìn lén hơn lúc ngồi.

Sau phần giới thiệu đội ngũ sản xuất phim, một lá cờ đỏ năm sao phấp phới xuất hiện trên màn hình, theo đó là cột hoa (1), ba núi năm đảo, sông suối biển hồ được quay từ trên xuống, một giọng nam hồn hậu, hào hùng vang lên cùng tiếng kèn, khiến da đầu người ta tê dại, nảy sinh lòng tôn kính như phản xạ có điều kiện.

“Thời gian tựa nước chảy, ngày tháng tựa thoi đưa, nhưng những thời khắc lịch sử vĩ đại kia sẽ luôn được ghi khắc!”

Tư Triết mắt chữ A mồm chữ O, không kịp suy nghĩ, một giọng nói vừa nghiêm nghị vừa thân thiết khác — mà chắc hẳn những ai thường xem thời sự trực tiếp đã quen thuộc lắm rồi — vang lên từ phía trên cùng của cảnh phim.

“Các đồng chí thân mến, Đảng và đất nước ta đã phát triển không ngừng trong năm năm kể từ đại hội đại biểu lần thứ mười tám, năm năm ấy thật phi thường…”

Tư Triết:

“…”

Vì vậy nên bộ phim này còn không có lấy nổi tình tiết.

Tôi đã tan làm rồi, vì sao vẫn phải tham gia giáo dục Đảng viên thế này…

Đậu Ức Từ cũng rất bất ngờ:

“Phim này quay từ bao giờ thế? Chủ tịch Tập trông trẻ thật đấy, bố em hình như cũng có cái cà vạt cùng kiểu dáng.”

Tư Triết:

“…”

Thật ra cũng bình thường, trong thời gian hội nghị diễn ra sẽ có các thể loại hoạt động, chủ đề tuyên truyền tinh thần, rạp phim không muốn bỏ lỡ thời cơ vàng nên chỉ có thể cho chiếu những bộ phim cứng nhắc này ở các phòng chiếu nhỏ vắng khách, làm cho xong trách nhiệm thôi.

Đậu Ức Từ nghe xong liền giác ngộ tư tưởng, xem chưa được bao lâu đã bắt đầu thấy chán, ngọ nguậy trong chỗ ngồi.

Tư Triết đặt túi bỏng ngô vào tay cậu:

“Có muốn về không?”

“Ở thêm chút nữa đi ạ.” Muốn ở cùng anh thêm chút nữa.

Thấy cậu ý chí rụng rời, nhai rệu rạo như cái máy, hai má phồng lên như hamster, Tư Triết hắng giọng, đột nhiên nghiêm mặt, thấp giọng xuống, nhìn màn hình, đọc phụ đề lên, ngắt nghỉ lên xuống còn lố hơn trong phim.

“Đường bờ biển phía Nam gồm Quảng Châu, Thâm Quyến và Hong Kong, ba hải cảng quốc tế này liên kết vô cùng chặt chẽ, tay nối liền tay, giúp sức cho trăm vạn công xưởng ở đồng bằng Châu Giang, để thế giới đắm chìm vào tình yêu với hàng! Trung! Quốc!”

“Khục-” Đậu Ức Từ không nhịn nổi, cười phá lên. 

Tư Triết bắt gặp nụ cười của cậu, tim mềm đi không ít, như được cổ vũ vậy, bèn thể hiện hết thực lực, ban phát nhiệt tình khắp bốn phương:

“Tuy nhiên, các kĩ sư Trung Quốc không hề hài lòng chỉ với kết quả này!”

“Thế nào? Hồi đại học tôi từng giúp đàn em khoa Phát thanh thu âm cho bài tập về nhà đấy, thu ở phòng phát thanh của đài truyền hình luôn kìa, còn phải trang điểm, tô son đỏ nữa, thu xong quên lau đi, về đến nhà dọa mẹ tôi hết hồn, tưởng tôi bị bạn học nữ nào đó cắn nữa chứ.”

Phen này Đậu Ức Từ cười không dừng được thật.

Giọng anh nghe thật sự rất hay, anh thật tốt.

Đi về trước khi bộ phim kết thúc là chuyện khó tránh, nhưng gì thì gì cũng đã chịu nghe về chủ nghĩa yêu nước hơn một tiếng đồng hồ rồi, xem như là một buổi hẹn hò đi. Cổ họng Tư Triết đã sắp xì khói đến nơi, nhưng có thể làm Đậu Ức Từ tuy mới hai mấy tuổi đầu mà mặt mũi lúc nào cũng không cảm xúc gì vui vẻ như thế, anh vẫn thấy đáng, thấy khá mãn nguyện.

Suất đêm còn chưa chiếu xong, trung tâm thương mại đã đóng cửa rồi. Tư Triết và Đậu Ức Từ rời đi từ lối ra, tìm một lúc lâu mới thấy thang máy thông xuống bãi để xe. Nghịch cũng nghịch rồi, cười cũng cười rồi, lúc này bốn bề đã im ắng, hai người dường như đột nhiên hết chuyện để nói, không khí có chút kì lạ. Sau khi vào trong xe, Tư Triết không lái đi luôn mà nghĩ một lát, hỏi Đậu Ức Từ đang ôm ba lô giả làm người câm:

“Đúng rồi, trước giờ chỉ lo mỗi chuyện bản thân mà quên hỏi cậu, tôi ở nhà cậu thế này có ảnh hưởng đến việc cậu gặp bạn gái các thứ không?”

Đậu Ức Từ nghe vậy liền ngẩng đầu lên đầy nghi hoặc:

“Bạn gái nào cơ ạ?”

Tư Triết bị cậu hỏi ngược lại liền đơ ra:

“Hôm nọ cậu nói cậu có một người bạn gái khá thân đó…”

Bạn gái thì bạn gái, chứ người bạn gái khá thân là gì? Tư Triết bỗng cảm thấy hình như mình đã hiểu sai chỗ nào, trong tích tắc cứng lưỡi.

“Hả? Em có nói thế ạ?” Đậu Ức Từ nghiêng đầu, cố gắng nhớ lại. “Sao em không nhớ nhỉ.”

“Kì lạ thật đấy.” Cái gì cần nói thì chẳng nói, không biết lại nghĩ đến chuyện không liên quan gì rồi. “Trước đây rượu trắng em còn uống được tận hai chén, sao uống bia thôi mà cũng say nhỉ?”

“Vì bia dễ uống nên uống nhanh đó, hơn nữa, bia dễ ngấm hơn rượu trắng.” Tư Triết cười bất lực. Hôm nay anh tới đây vốn là muốn hỏi dò Đậu Ức Từ, sau khi xác nhận việc cậu có bạn gái sẽ tìm một cái cớ dọn đến khách sạn ở, nhưng bây giờ anh không muốn hỏi tiếp nữa.

Em bé lù đù bên cạnh vẫn đang cảm thán:

“Sao cái gì anh cũng biết thế.”

Đáng nhẽ Tư Triết phải trả lời rằng “vì tôi là nhà báo, thấy nhiều nghe nhiều, đương nhiên sẽ biết”, nhưng anh lại cười không nói, ra vẻ thần bí đắc ý, hưởng thụ sự ngưỡng mộ nhỏ nhoi đó của Đậu Ức Từ.

Đậu Ức Từ rất nể mặt anh mà cười theo, nghĩ một hồi, rồi ngập ngừng dò hỏi:

“Vậy… anh có thể dạy em làm thế nào để theo đuổi người mình thích không?”

“Hửm?” Tư Triết vừa mới thả lỏng cảnh giác, còn chưa kịp nghĩ đã vội hỏi: “Có quen biết không? Nam hay nữ?”

“Là người lạ, độc giả thường ghé thư viện ạ.”

“…”

“À, là nam ạ.”

“…”

Nhìn khuôn mặt bỗng đỏ ửng ngại ngùng của Đậu Ức Từ, Tư Triết lại một lần nữa sụp đổ.

Chú thích:

1 bình luận cho “Chương 14”

  1. Ảnh đại diện lựu đông

    trời ơi ẻm ngố quá đi =)))))))

    Thích

Bình luận về bài viết này