Chương 6: Từ giờ đừng kiếm chuyện với Mục Lâm

By

Bất cứ ai cũng cần thời gian và quá trình để tiêu hóa mọi chuyện, vậy nên hai hôm nay Quý Bạch đều ngủ không ngon, đêm nào cũng mơ về những khung cảnh bùng nhùng của kiếp trước. 

Sang hôm sau, trời còn chưa sáng Quý Bạch đã giật mình tỉnh dậy. Gã đưa tay lần xuống gối theo thói quen, không thấy quyển sổ của Mục Lâm. Quý Bạch cứ mở mắt trừng trừng, mãi vẫn không biết rốt cuộc mình đang ở đâu, bây giờ là lúc nào. Cảm giác chơi vơi, với không tới, nắm không xong này thực sự chẳng mấy dễ chịu. Người gã ướt đẫm mồ hôi, gã chống tay ngồi dậy, tới khi mồ hôi trên trán đã lạnh toát mới dám khẳng định bây giờ là năm nào tháng nào. Gã muốn tìm điện thoại xem thời gian, mò mẫm ở tủ đầu giường hết nửa ngày mới nhớ ra, mấy hôm nay vì Quý Thiên Minh cứ gọi liên tục nên mình tắt hẳn máy, vứt trong ngăn kéo. Quý Bạch lấy điện thoại ra nhìn, vẫn còn là mẫu điện thoại của hãng cũ từ mười mấy năm trước. Vừa bật nguồn, mười mấy tin nhắn của Quý Thiên Minh đã “tinh tinh” hiện lên. Quý Bạch chẳng buồn xem, xóa hết sạch rồi lướt danh bạ. Gã lướt từ đầu đến cuối rồi từ cuối lên đầu, không thấy tên Mục Lâm. Lúc này Mục Lâm vẫn chưa có điện thoại, trong nhà còn chẳng có máy bàn, bây giờ muốn tìm cậu thì đúng là phải dựa vào vận may thật. 

Dư Quốc Đống dậy sớm, nghe thấy tiếng động dưới nhà, Quý Bạch bèn mặc quần áo, vào nhà tắm vội vàng vệ sinh cá nhân rồi đi xuống. Gã chở ông ngoại trên con xe đạp điện, còn cố ý tạt qua nhà Mục Lâm xem thử, nhưng Mục Lâm không có nhà.

“Mới sáng sớm mà đã đi đâu?” Dư Quốc Đống nhìn đồng hồ. “Còn chưa đến sáu giờ.”

Quý Bạch không bỏ cuộc, đi tới cổng, nhòm vào qua khe. Dây phơi ngoài vườn vẫn đang treo quần áo mới giặt, là bộ đồ thể thao Mục Lâm mặc hôm qua, hẵng còn nhỏ nước, xem ra Mục Lâm chưa rời nhà bao lâu. Quý Bạch lại thò cổ nhìn ngó xung quanh, vẫn như mọi khi, bóng núi đen nhấp nhô ẩn hiện trong màn trời xám xanh, những con đường nhỏ vẫn im lìm, không một bóng người.  

“Mục Lâm không có nhà, mình đi trước vậy.” Dư Quốc Đống nói. “Trưa về lại sang gọi nó.”

Quý Bạch đưa Dư Quốc Đống sang nhà bạn trước rồi đi vào trung tâm thương mại mua cho ông mấy bộ quần áo, sau đó sang cửa hàng điện thoại mua một chiếc di động giá tầm trung, sợ rằng mua cái đắt quá Mục Lâm sẽ không nhận. Thật ra Quý Bạch biết rõ, cho dù rẻ Mục Lâm cũng không nhận. Quý Bạch làm SIM mới, thử hết một lượt các tính năng của điện thoại rồi đút vào túi quần, đi tới khu chợ lớn nhất. Buổi sáng là thời điểm chợ đông nhất, Quý Bạch chen chúc trong một đám người lớn tuổi, cuối cùng cũng mua được ít sườn bò tươi từ hàng thịt bán đắt nhất. Gã còn lựa thêm mấy củ khoai lang * và đường tinh luyện trắng mịn. 

Mãi về sau Quý Bạch mới biết nấu ăn, riêng khoản thắng đường là mãi chưa thạo, cứ lỡ thời gian căn chỉnh, vì vậy nước đường thắng ra toàn bị đắng. Lần này cũng không ngoại lệ, Quý Bạch phải thắng đến lần thứ năm mới hiểu ra mấu chốt, chế biến thành công. Nấu cơm xong, Quý Bạch lại tất tả đi gọi Mục Lâm, nhưng vẫn không gặp được cậu, bữa trưa chỉ có hai ông cháu gã. 

Kiếp trước Quý Bạch không biết nấu ăn, Dư Quốc Đống còn hỏi sao tự nhiên gã lại biết nấu, gã chỉ trả lời qua rằng trước giờ mình vẫn biết, chẳng qua trước đây không thích vào bếp thôi. Ăn được bữa cơm cháu trai nấu, Dư Quốc Đống vui sướng hết nửa ngày, tranh thủ lúc cao hứng muốn rót một chén rượu, nhưng cuối cùng cả bình lẫn chén đều bị Quý Bạch lấy mất. Dư Quốc Đống nói bã bọt mép cũng không lay chuyển nổi gã. Tự dưng phải kiêng tiệt cả thuốc lẫn rượu thì còn gì là lạc thú nữa, Dư Quốc Đống mất vui nhưng lại chẳng nói gì được.

“Đừng tưởng con không biết nhé, lúc về người ông đầy mùi thuốc đấy.” Quý Bạch vạch trần ông. 

Dư Quốc Đống nheo mắt, cười nói:

“Thuốc bạn già đưa ấy mà, hút có hai điếu thôi.”

“Hai điếu thật không?”

“Hình như là ba điếu.” Dư Quốc Đống đánh trống lảng, nhanh chóng chuyển chủ đề. “Mục Lâm vẫn chưa về à? Nó đi đâu?”

“Con cũng không biết đi đâu, xung quanh nhà nó chẳng có ai để hỏi.”

Quý Bạch chọc đầu đũa vào chỗ khoai mềm oặt trên đĩa rồi gắp một miếng. Lần này gã thắng đường khá ổn, song gã không thích đồ ngọt, mà cũng nào nếm được ra vị gì khác ngoài ngọt nữa.

***

Hết chiều đến tối, Quý Bạch chạy sang nhà Mục Lâm ba lần, cả ba lần vẫn thấy khóa cổng. Trừ thời gian đi học, những lúc khác Mục Lâm cứ xuất quỷ nhập thần như vậy, không ai hay rốt cuộc cậu làm gì, không ai biết sau khi tan học cậu đi đâu. Quý Bạch ngồi trên bục gỗ ngoài cửa nhà Mục Lâm, tiện tay bốc một nắm sỏi lên nghịch, nghịch chán lại ném từng viên vào bụi cỏ. Ngồi một lúc lâu, Quý Bạch đã mướt mát mồ hôi. Buổi tối đi sang Quý Bạch cầm luôn một cái cặp lồng, bên trong là một đĩa há cảo bò, một bát canh xương bò và khoai lang kéo sợi, đều là những món Mục Lâm thích ăn, nhưng khoai lang không được ngon như lúc mới nấu xong hồi trưa nữa. Quý Bạch để cặp lồng cạnh cửa rồi chặn hai viên đá hai bên. Trăng sáng thế này, đặt ở cửa chắc Mục Lâm sẽ nhìn thấy. 

Trên đường về phải đi ngang qua một cánh đồng cỏ tương đối lớn. Mới đi được một nửa, Quý Bạch đã nghe loáng thoáng tiếng người cách đó không xa đang nhắc tới Mục Lâm. Gã kêu về hướng phát ra âm thanh:

“Mục Lâm, phải em đấy không?”

“Anh Bạch, là em.” Đáp lại gã là một giọng nói khác, không phải của Mục Lâm.

Tuy giọng nói này đã mất vẻ thô kệch của người lớn, nhưng nhờ chất giọng vịt đực hiếm có, Quý Bạch vẫn nhận ra kẻ đó là ai ngay lập tức.

Vương Tu Văn, kẻ thù số một của Mục Lâm. 

Kiếp trước Quý Bạch sống theo tôn chỉ kẻ thù của kẻ thù là bạn nên chơi rất thân với Vương Tu Văn. Mặc dù hiện giờ gã đang học lớp mười hai, song vì đã sớm ghi danh vào trường nghệ thuật nổi tiếng tại Pháp thành thử không cần thi đại học; Vương Tu Văn thì lắm tiền, học xong lớp mười hai cũng sẽ xuất ngoại. Hai kẻ không phải chịu áp lực gì suốt ngày dính lấy nhau, còn cùng nhau chặn đánh Mục Lâm mấy lần. Vương Tu Văn học hành không ra đâu vào đâu nhưng rất biết kinh doanh. Về sau gia cảnh sa sút, y cũng suy sụp một thời gian. Quý Bạch rủ y mở công ti, kết quả Vương Tu Văn cấu kết với người ngoài nuốt trọn cổ phần của gã. Chính nhờ Vương Tu Văn mà gã không thể gặp mặt ông ngoại lần cuối. Mấy năm ấy Vương Tu Văn xáo trộn cả công việc lẫn cuộc sống gã, nhưng âu cũng là gã tự làm tự chịu, ai bảo gã không biết nhìn người. Kiếp trước gã đã bắt Vương Tu Văn trả giá, phải lãnh án tù mười lăm năm. 

Bao chuyện xưa ùa về, Quý Bạch nghiến răng hàm sau. Nếu kiếp này Vương Tu Văn không động đến gã, đôi bên còn có thể nước sông không phạm nước giếng. Nhưng nếu vẫn dám chọc vào gã, gã sẽ gộp cả hai kiếp vào rồi đòi nợ một thể. 

Quả đúng là Vương Tu Văn. Y đi theo hướng âm thanh phát ra cùng hai người nữa trông quen quen, song Quý Bạch đã quên mất tên, cũng suốt ngày lông bông với Vương Tu Văn. 

“Anh Bạch tìm Mục Lâm ạ?”

“Mục Lâm đang ở đâu?”

Đang sốt ruột muốn biết Mục Lâm ở đâu, Quý Bạch vào thẳng vấn đề.

“Em biết Mục Lâm đang ở đâu.”

Vương Tu Văn chạy đến cạnh Quý Bạch đầy nịnh nọt, vẻ mặt rất gian manh. 

“Mục Lâm đang đấu bóng ở quán bi-a, cứ thua suốt. Đáng nhẽ em định hóng tiếp cơ, nhưng cuối cùng anh họ em cũng đến, đuổi em ra luôn. Hay mình đi đi…”

Quý Bạch lia ánh mắt sắc lạnh tựa dao sang Vương Tu Văn, sự hung dữ trong ấy khiến y sợ sệt im miệng. 

“Từ giờ đừng kiếm chuyện với Mục Lâm, bằng không, đừng hòng tao tha cho chúng mày.” Quý Bạch thẳng thừng cảnh cáo. 

Nhờ có Vương Tu Văn nhắc, Quý Bạch cuối cùng cũng nhớ ra. Hết tết Thanh minh, mãi đến lúc kết thúc kì nghỉ 1/5 Mục Lâm mới quay lại trường học. Mãi sau này gã mới nghe phong thanh, hình như Mục Lâm bị thương, tối ấy cậu tập bi-a cùng khách ở quán, vướng vào xung đột với mấy người chơi bóng ăn tiền ở đó, hẳn chính là lần này.

2 bình luận cho “Chương 6: Từ giờ đừng kiếm chuyện với Mục Lâm”

  1. Ảnh đại diện Nguyênn Nguyễn
    Nguyênn Nguyễn

    Chủ nhà ơi đừng drop bộ này màa 😭😭💔💔

    Thích

    1. Ảnh đại diện moning
      moning

      Bộ này về sau hơi trái gu mình nên chắc hơi khó dịch tiếp ạ :(((.

      Thích

Gửi phản hồi cho Nguyênn Nguyễn Hủy trả lời