Nghe thấy thế, Lâm Thâm sững người, cảm thấy kinh ngạc vô cùng. Trong kí ức của anh ta, Giang Tinh Vũ chưa bao giờ vẽ người, bất kể là Phương Bình, viện trưởng Ngô hay anh ta. Giang Tinh Vũ hay vẽ phong cảnh hoặc không gian xung quanh hơn. Đây là lần đầu tiên anh ta nghe cậu nói muốn vẽ một người. Lâm Thâm cất tiếng:
“Tiểu Vũ, bây giờ anh em đang bận làm việc, không thể ngồi yên cho em vẽ được.”
Giang Tinh Vũ lắc đầu, chỉ vào đầu mình.
“Tinh Vũ ghi nhớ trong này.”
Lâm Thâm không kìm được mà liếc Giang Hằng thêm mấy cái. Là vì sớm tối bên nhau sao? Anh ta không khỏi cảm thấy hơi hối hận, nếu một năm trước anh ta không trốn tránh, bỏ chạy, có lẽ người đón Giang Tinh Vũ đi đã là anh ta rồi, như vậy liệu người nắm giữ vị trí đặc biệt trong lòng Giang Tinh Vũ có phải anh ta không?
Lâm Thâm gặp Giang Tinh Vũ lần đầu vào năm cậu mười lăm tuổi. Đó là công việc đầu tiên của anh ta, và Giang Tinh Vũ cũng là học trò đầu tiên của anh ta. Anh ta vẫn luôn coi Giang Tinh Vũ như em ruột, nhưng không rõ từ bao giờ thứ tình cảm này đã vượt qua giới hạn. Lâm Thâm chỉ nhớ ngày mình nhận ra là một ngày nắng, anh ta chuẩn bị dạy Giang Tinh Vũ phác họa, ngón tay bất cẩn quẹt phải bút chì để lại một vết xước dài, vì vết thương không nghiêm trọng nên anh ta cũng mặc kệ, chỉ lau tạm một cái rồi đi dạy Giang Tinh Vũ.
“Tiểu Vũ đã biết muốn vẽ gì chưa?” Làm mẫu xong, Lâm Thâm quay sang nói với Giang Tinh Vũ. Lại thấy cậu đang nghiêng đầu nhìn chằm chằm tay mình. Lâm Thâm lấy làm lạ, bèn hỏi: “Tiểu Vũ, sao thế?”
Giang Tinh Vũ đáp:
“Thầy ơi, thầy bị thương rồi.”
Lâm Thâm cúi đầu nhìn tay mình, thì ra vết thương ban nãy bị rách nên rỉ máu. Nếu Giang Tinh Vũ không nhắc, có khi anh ta còn chẳng phát hiện ra, bèn cười trấn an Giang Tinh Vũ:
“Không sao đâu Tiểu Vũ, vết thương nhỏ thôi mà, đợi lát nữa là đỡ thôi.”
“Thầy, chảy máu tức là bị thương. Thầy* nói rồi, bị thương là phải bôi thuốc.” Giang Tinh Vũ không hiểu ý tứ trong lời Lâm Thâm, cứ nhìn tay Lâm Thâm nói lẩm bẩm.
Thấy Lâm Thâm mãi không đi bôi thuốc, Giang Tinh Vũ liền cau mày.
“Bị thương là phải bôi thuốc.”
Đoạn, cậu đứng dậy, đi đến trước tủ kéo, lấy hộp thuốc nhỏ viện trưởng Ngô đưa mình ra.
Thấy Giang Tinh Vũ cầm hộp thuốc nhỏ lại gần, Lâm Thâm cười nói:
“Tiểu Vũ muốn bôi thuốc cho thầy à?”
Giang Tinh Vũ gật đầu nghiêm túc.
“Thầy dặn rồi, bị thương là phải bôi thuốc.”
Lâm Thâm biết người thầy trong lời cậu không phải anh ta, thấy dáng vẻ nghiêm túc hiếm khi bắt gặp của Giang Tinh Vũ, trong lòng dấy lên một luồng hơi ấm, mỉm cười nói ừ rồi đưa tay ra trước mặt Giang Tinh Vũ. Giang Tinh Vũ lấy băng dán và thuốc sát trùng ra, làm theo những gì thầy dạy, tỉ mỉ xử lí vết thương cho Lâm Thâm. Nhìn vẻ nghiêm túc của Giang Tinh Vũ, Lâm Thâm cảm thấy lòng mình ngày càng sục sôi một cảm giác, anh ta muốn hôn Giang Tinh Vũ.
“Thầy ơi, xong rồi.” Giang Tinh Vũ ngẩng lên nhìn Lâm Thâm, ánh mắt trong veo, không chút vẩn đục.
Như sực tỉnh từ cơn mê, Lâm Thâm vội rút tay về. Anh ta sờ miếng băng trên vết thương, xúc cảm từ ngón tay lạnh như băng của Giang Tinh Vũ dường vẫn đọng lại trên ấy.
Giang Tinh Vũ nhìn Lâm Thâm đầy khó hiểu. Sao bôi thuốc xong thầy cứ đơ đơ thế nhỉ, chẳng nói câu nào.
Lâm Thâm quay về hiện thực, nói.
“Cảm ơn Tinh Vũ nhé, thầy thấy đỡ rồi, mình học tiếp thôi.”
Giang Tinh Vũ gật đầu đáp:
“Vâng.”
Từ đó về sau Lâm Thâm cố tình tránh tiếp xúc da thịt với Giang Tinh Vũ, anh ta mong rằng khi ấy mình chỉ nhất thời ý loạn tình mê, mong rằng mọi thứ có thể trở lại lẽ thường. Tiếc thay sự thật không như ước nguyện, càng giữ khoảng cách, tình cảm của anh ta càng mãnh liệt.
Giang Tinh Vũ là người tự kỉ, không hiểu tình yêu, trong sáng tựa một đứa trẻ. Tình cảm anh ta dành cho Giang Tinh Vũ là một sự vấy bẩn; còn đối với bản thân anh ta, tình cảm ấy sẽ không bao giờ được đáp lại, chắc chắn sẽ mang đến khổ đau.
Cuối cùng, khi biết mẹ Giang Tinh Vũ sẽ đón cậu đi, Lâm Thâm liền xin thôi việc với viện trưởng Ngô rồi rời khỏi thành phố A, những một năm sau mới quay lại. Lúc quay lại anh ta đi thăm viện trưởng Ngô trước thì hay tin khi ấy Giang Tinh Vũ không hề được mẹ đưa đi. Anh ta cảm thấy rất áy náy, anh ta bỏ rơi Giang Tinh Vũ cả một năm. Nghe nói Giang Tinh Vũ đã được anh trai đón về, anh ta mới hơi yên lòng.
Ngay bây giờ, nhìn góc mặt nghiêng của Giang Tinh Vũ đang chuyên tâm vẽ, Lâm Thâm cứ nghĩ mãi: Nếu lúc ấy anh ta không quyết định trốn tránh, bỏ chạy thì sao? Giang Tinh Vũ thông minh như vậy, biết đâu sẽ học được, hiểu được hai tiếng “tình yêu”.
Giang Hằng mặt nặng như đeo đá, gườm gườm nhìn Lâm Thâm. Quả nhiên anh đoán không nhầm, Lâm Thâm ôm ấp ý đồ khác với Giang Tinh Vũ. Giang Tinh Vũ không cần một giáo viên có suy nghĩ thiếu đứng đắn về cậu, có người anh như anh là đủ rồi. Anh hối hận khôn xiết vì đã đồng ý mong muốn tiếp tục dạy Giang Tinh Vũ của Lâm Thâm, rõ là anh đang dẫn sói vào nhà.
Cùng lúc đó, Giang Tinh Vũ vẫn đang tập trung vẽ tranh.
Đối với việc vẽ tranh, Giang Tinh Vũ bướng bỉnh và bảo thủ đến kì lạ, nhất quyết phải vẽ thật chính xác từng chi tiết, từ nếp gấp nhỏ trên quần áo khi cử động, tóc con lòa xòa trên trán, tới độ cong ở khóe miệng cũng giống y như thật.
Giang Tinh Vũ vẽ cả một buổi chiều, gần tới lúc tan học theo lịch hẹn mới đưa tranh cho Lâm Thâm. Cậu vẫn nhớ Lâm Thâm từng dặn mình vẽ xong phải nộp tranh cho Lâm Thâm, đợi Lâm Thâm chấm điểm xong sẽ trả cho cậu.
Lâm Thâm đón lấy bức tranh Giang Tinh Vũ đưa, nhìn thật kĩ một lúc lâu. Tuy đây là lần đầu Giang Tinh Vũ vẽ người nhưng rất sống động, vẻ mặt, ánh mắt, cảm xúc của Giang Hằng đều thể hiện cả trên ấy.
Lâm Thâm nở một nụ cười đầy ẩn ý, xem ra người ôm suy nghĩ không đứng đắn với Giang Tinh Vũ không chỉ có mình anh ta.


Gửi phản hồi cho thanhluan552009 Hủy trả lời