Vừa bước qua cửa, Dương Kim đã bị giáng cho một cái tát.
“Mày học ở đâu cái thói giao du với hạng người không đàng hoàng thế hả? Còn dám hút thuốc cơ à?”
Cái tát khiến cặp kính trượt khỏi sống mũi Dương Kim, suýt nữa rơi khỏi đầu mũi cậu. Đáng nhẽ cậu phải chỉnh lại nó cho ngay ngắn, nhưng cậu chỉ đứng im tại chỗ.
Cảnh vật trước mắt nhòe đi, chẳng thể thấy gì ngoài ánh đèn đường vàng nhạt ngoài cổng chiếu hắt vào nhà vừa bao phủ lấy cậu và gã đầu đinh. Như được tiếp thêm dũng khí từ tia sáng ấy, cậu bất chợt lên tiếng:
“Bố cũng hút thuốc mà.”
Liễu Chi Quế rít lên:
“Còn dám cãi cơ à? Thằng mất dạy!”
Dương Kim cho rằng mình chỉ đang nói sự thật chứ không hề có ý cãi lời. Nhưng sự thật mới đáng sợ biết bao. Sự thật là, gã trai ấy không phải người không đàng hoàng. Gã đã cứu cậu khỏi tay bọn bắt nạt. Còn nguyên nhân bọn chúng bắt nạt cậu, là vì cậu thích con trai.
Liễu Chi Quế chì chiết:
“Nói mau! Nó là thằng nào?”
Dương Kim cụp mắt xuống, bịa đại một câu:
“Không có gì đâu mẹ, chỉ là một người lạ, người ta muốn tìm đường ra đầu ngõ nên mới hỏi con thôi.”
Cậu lờ mờ nhìn thấy Liễu Chi Quế giơ tay lên lần nữa – đó là bàn tay từng ôm ấp cậu thuở bé. Dương Kim nhắm mắt. Song cơn đau không giáng xuống như tưởng tượng.
Điều đầu tiên Dương Kim thấy khi mở mắt là bàn tay đã hạ xuống của Liễu Chi Quế. Trong lòng cậu liền dấy lên một sự kinh ngạc cùng mong chờ nho nhỏ. Phải chăng mẹ đang xót cậu?
“Mày sắp thi đấu rồi đúng không. Cuối tuần này là bán kết, cuối tháng sau là chung kết nhỉ?” Liễu Chi Quế nói.
Một bên má của Dương Kim vẫn còn nóng rát vì cái tát ban nãy, chắc chắn là đã sưng đỏ lên rồi. Như thế thì không đẹp nữa, không đẹp tức là không thể khoe với ai được. Ừm, hóa ra là vì cuộc thi piano, chứ chẳng phải xót xa gì sất.
Nhưng… tại sao không hỏi lấy một câu? Chỉ cần hỏi “Vì sao hôm nay về muộn thế? Có phải trên đường về gặp chuyện gì không?” thôi mà. Mẹ à, tại sao mẹ không hỏi con lấy một câu?
“Khẩn trương đi luyện đàn đi.” Liễu Chi Quế nói. “Chung kết là bố mày về đấy.”
Vừa dứt lời, Liễu Chi Quế liền quay người bỏ đi, lúc đi ngang qua chiếc đàn còn tiện tay mở nắp lên cho cậu.
Dương Kim chỉnh lại ngay ngắn chiếc kính trên mũi. Cậu nhủ thầm, thị lực là một thứ rất quan trọng, không thể để kính rơi nữa. Bởi vì khi không nhìn thấy, những ảo tưởng xa rời thực tế sẽ xuất hiện.
…
Thật ra, ảo tưởng xa rời thực tế chẳng liên quan gì đến thị lực.
Dương Kim những tưởng đám giày vải sẽ bớt hung hăng sau vụ chai rượu, nhưng cậu đã lầm.
Sáng hôm sau đến lớp, cậu quả thật không thấy bãi nước màu vàng trên ghế mình nữa. Buổi chiều tan học, đám giày vải cũng chỉ châm chọc cậu là “đồ thỏ đế” mấy câu chứ không làm gì thêm. Dương Kim buông tay khỏi quai cặp cậu đang vô thức siết lấy, ra khỏi cổng trường, đi mấy bước theo hướng về nhà rồi lại quay đầu, đi về hướng ngược lại, thẳng một mạch đến trường Dạy Nghề Số Ba.
Cậu không rõ có nên cảm thấy may mắn vì sự lựa chọn của mình không. Nếu tối nay Dương Kim không bám theo gã đầu đinh suốt quãng đường về, cậu sẽ không tài nào biết được đám giày vải lại cầm thanh sắt đến sinh sự với gã.
Bọn chúng mai phục ở giữa đoạn đường, ẩn nấp trong màn đêm buông sớm của vùng Đông Bắc. Đều là con cái công nhân Nhà máy Cơ khí Số hai, việc lấy những thanh sắt bỏ đi quá dễ dàng với chúng. Cho dù võ nghệ đối phương có giỏi cách mấy cũng không thể địch nổi một đám người cầm thanh sắt.
Chiếc áo bông màu đen trên người gã trai bị thanh sắt quật rách, bông bay tá lả như trận tuyết giữa đông.
Xen lẫn với tuyết, là máu.
Gã trai lấy tay bảo vệ đầu, thanh sắt găm vào mu bàn tay trái của gã, làm máu bắn ra. Một giọt rơi lên môi Dương Kim – mùi vị vừa tanh, vừa ngọt.
“Cứu… cứu với! Cứu với!” Dương Kim liều mình xông lên hét lớn.
Mười mấy năm sống trên đời, dường như cậu chưa bao giờ kích động, hoảng loạn đến thế.
Trong không gian vang lên những tiếng bước chân đang đến gần. Nhác thấy mấy người đàn ông đi tới, đám giày vải vội vàng bỏ chạy.
Dương Kim không biết họ, nhưng lại rất quen thuộc với những câu từ họ lẩm bẩm trong miệng.
“Thằng con của Dương Thiên Cần đây mà.”
“Cái thằng cha Dương Thiên Cần mà đi Macau rồi kiếm được bộn tiền ấy.”
“Vẫn không biết là ai à? Chậc, vợ nó là Liễu Chi Quế, cái con lẳng lơ ngày nào cũng mặc váy đi làm ấy.”
Gió bấc thổi vù vù như kim đâm vào da mặt cậu. Mùa đông này sao mà lạnh quá.
Mấy người đàn ông lên tiếng hỏi thăm, Dương Kim còn chưa kịp trả lời, giọng gã đầu đinh đã vang lên từ đằng sau:
“Không sao đâu chú, bọn cháu nô với nhau ấy mà.”
Dương Kim quay đầu lại, thấy gã đầu đinh đang cười đến là nhẹ nhàng, còn lấy bàn tay phải may mắn vẫn còn lành lặn phủi bụi trên quần áo, bàn tay trái bị khoét một vết sâu hoắm thì giấu nhẹm sau lưng.
Xem ra mấy người đàn ông kia cũng chẳng muốn dính dáng gì thêm, chỉ nói qua loa mấy câu như “trẻ con chúng mày có đánh nhau thì cũng vừa vừa phai phải thôi” rồi bỏ đi.
Dương Kim vội vàng tiến đến, ngồi xổm trước mặt gã trai.
Gió bấc lùng sục những cành cây khô, còn ánh mắt Dương Kim thì lùng sục khắp cơ thể người đối diện, khắc ghi từng vết thương gã chịu vì mình vào tâm khảm rồi quay trở lại đôi mắt gã.
Tối qua cậu chưa nhìn kĩ đôi mắt ấy.
Mắt gã chỉ có một mí, lúc nào cũng sụp xuống, ánh mắt hững hờ như không có tiêu điểm, như thể đối với gã bất cứ người hay chuyện nào trên thế giới này đều chỉ như gió thoảng mây trôi, như thể gã chẳng hề để tâm.
Nhưng Dương Kim thì có.
“Sao lại nói dối? Cậu rõ ràng có sao mà.” Không buồn nghĩ ngợi, Dương Kim kéo lấy tay trái đang chảy máu không ngừng của gã, đôi mày nhíu chặt. Cậu lo lắng hỏi: “Chảy nhiều máu quá, cậu có đau lắm không?”
Theo sau thanh âm của cậu, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt hững hờ của người đối diện, vừa như kinh ngạc, vừa như… cách người ta run lên khi một bông tuyết bất chợt đáp xuống đầu mũi. Song Dương Kim nhanh chóng nhận ra mình nhìn nhầm, bởi chỉ một giây sau, gã trai liền rút tay về, đứng thẳng dậy. Cậu giật mình, theo quán tính đổ người về sau. Đến khi ngẩng mặt lên, ánh mắt cậu chạm phải một điếu thuốc vừa được châm lên, ánh lửa lập lòe trong đêm tối. Gã trai đã quay người đi về phía trước, chỉ ném cho cậu một câu:
“Này học sinh ngoan, chỉ đánh một trận thôi mà cũng là có sao à? Đi đây nhé, bái bai.”
Gió bấc ùa vào con ngõ nhỏ, trái tim đang căng tràn của Dương Kim trống rỗng trở lại.
Cách gã trai rút tay về tưởng như rất tự nhiên, nhưng thật ra cứng nhắc vô cùng. Cậu hiểu, con trai bình thường sẽ không nắm tay nhau như vậy.
Ngẩng đầu lên, chỉ thấy đầu thuốc chập chờn sắp biến mất tại điểm tận cùng của màn đêm. Nhớ đến bàn tay đang chảy máu của gã trai, Dương Kim vẫn cắn răng đứng lên, đi theo gã, nhưng lần này cậu giữ một khoảng cách khá xa với gã chứ không bám sát phía sau nữa.
Gió bấc lạnh căm ngăn cách hai người, Dương Kim gầy gò khó khăn lắm mới có thể tiến lên phía trước, suýt chút nữa đã mất dấu gã. Dương Kim thừa hiểu, cậu không thể khiến gió bấc ngừng thổi.
Đi qua một con ngõ ngoằn ngoèo, cậu thấy gã trai bước vào một nơi mang tên Tạp Hóa Họ Lương. Tiệm tạp hóa nằm ở điểm giao nhau giữa hai con ngõ, chỉ cần thêm một mái nhà, một bức tường, một cánh cửa và một ô cửa sổ là thành một hình tam giác.
Đêm đông đen kịt, dẫu Dương Kim dí sát kính vào mắt cũng không nhìn rõ hình dáng tiệm tạp hóa. Đến khi gã trai mở cửa, cậu mới nhìn thấy một người phụ nữ trung niên ngồi trên xe lăn, nghe được vài câu bác nói với gã.
“Cái thằng ranh Lương Dã này, đi đâu giờ này mới về? Có người yêu rồi đúng không?”
“Mà mày cũng mười tám rồi, yêu được rồi. Hồi bằng mày mẹ với bố đã-”
“Ơ, tay mày làm sao đây? Lại đi đánh nhau hộ đứa nào hả? Mẹ đã bảo mày đừng bắt chước bố mày cơ mà-”
Cánh cửa đóng lại, âm thanh bên trong cũng biến mất.
Lương Dã, Lương Dã.
Dương Kim thầm nhắc đi nhắc lại cái tên ấy trong tim.
Là chữ “dã” nào nhỉ?
Dương Kim không biết. Không biết chữ “dã” trong Lương Dã là chữ nào, cũng không biết dáng vẻ của một Lương Dã “đã vào tuổi mười tám nên yêu” khi có bạn gái sẽ ra sao.
Liệu gã có vì cô gái ấy mà ra tay đánh người không? Mu bàn tay gã liệu có bị thanh sắt đâm phải lần nữa không? Khi cô gái ấy kéo tay gã kiểm tra, liệu gã có rút tay về không?
Dương Kim thò tay vào ba lô, lấy chìa khóa bên trong ra. Cậu chĩa mũi chìa vào mu bàn tay trái rồi ấn mạnh, còn chưa rách da đã dừng lại.
…Đau thật.
Vậy mà Lương Dã lại vì cậu mà chảy nhiều máu đến thế.
Dương Kim cất chìa khóa đi, quay gót trở về nhà. Gió bấc vẫn cản bước cậu, ngăn không cho cậu tiến lên; cơn đau trên mu bàn tay vẫn chưa tiêu tan.
Cậu đạp lên vô số tuyết trên mặt đất, không tài nào hiểu được tại sao mình lại là con trai.


Bình luận về bài viết này