Đêm ấy, Dương Kim ngủ không ngon. Cậu đã có một giấc mơ kì lạ: trong mơ, cậu nhìn thấy cơ thể của hai người đàn ông trong đoạn băng cát-xét đan vào nhau, rồi bỗng nhiên, một trong hai người biến thành cậu, người còn lại biến thành Lương Dã.
Dương Kim choàng tỉnh, toàn thân đầm đìa mồ hôi lạnh. Cậu thở dốc một lúc lâu, mãi vẫn chưa bình tĩnh lại.
Sao lại mơ thấy những thứ như vậy?
Cậu nghĩ không ra, đành ngồi suy tư trước cửa sổ, mãi tới khi trời tờ mờ sáng.
Dương Kim không rõ mình đã nghĩ ra hay chưa, xong cậu vẫn làm theo trực giác, mở ngăn kéo lấy một chiếc hộp sắt ở sâu bên trong ra, đổ sạch số tiền cất trong hộp ra, tiếng giấy rơi nghe loạch xoạch.
Tuy bố cậu ăn nên làm ra ở Macau, song tiền tiêu vặt của cậu vẫn giữ ở mức cũ – năm hào (1) một tuần. Cũng may Dương Kim không ham mua đồ ăn vặt, đồ dùng học tập hay thuốc lá, rượu bia như bạn bè đồng trang lứa mà tích lại để tiết kiệm. Có tiền là có thể chạy trốn, cậu muốn dùng số tiền này thoát khỏi nơi đây.
Dẫu bị đám giày vải gây sự, cậu cũng chưa từng động đến một cắc trong hộp. Trước đây cậu chọn cách nhẫn nhịn, dù sao bọn chúng cũng chỉ bắt nạt cậu chứ sẽ không giết chết cậu; đến lúc cùng đường bất đắc dĩ, cậu sẽ giải quyết chúng bằng số tiền năm hào hằng tuần. Nhưng bây giờ bản chất sự việc đã thay đổi: Lương Dã cũng bị cuốn vào; tay Lương Dã vì cậu mà bị thương, chắc hẳn là đau lắm. Cậu không thể để đám giày vải kiếm chuyện với Lương Dã lần nữa.
Nghĩ đến đây, Dương Kim bèn lấy một số tiền lớn ra khỏi hộp.
Xem ra phải tạm hoãn kế hoạch chạy trốn rồi.
…
Dương Kim lắng tai nghe động tĩnh trong khu, căn thời gian đi học của đám giày vải. Từ con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, cậu bám theo chúng, đi một mạch đến lớp rồi nấp ở cửa, nhìn thấy chúng tụt quần, lại nhắm vào chỗ ngồi của mình.
“Từ từ, mày đừng đái vội. Chúng mày có biết cái thằng mình xử hôm qua là ai không? Mình hành nó ra nông nỗi đấy, ngộ nhỡ là người có máu mặt trong nhà máy thì biết làm sao giờ?”
“Máu mặt cái vẹo gì, thằng con nhà tạp hóa đầu ngõ Lương Hữu chứ ai.”
“À, Tạp Hóa Họ Lương ấy hả, có bà mẹ bị què đúng không? Sao nó lại giúp thằng thỏ đế nhỉ? Hay nó cũng là thỏ đế? Đéo gì tởm vậy, tao không bao giờ vào mua đồ ở cái tiệm đấy-”
Xoạch!
Dương Kim tiến đến, ném tiền giấy và xu trong túi áo vào chiếc ghế vừa bị đái lên. Ném xong, cậu ngước đôi mắt lạnh lùng ẩn sau lớp kính lên, nhìn chúng lăm lăm:
“Đủ chưa?”
Sao mà không đủ được.
Dương Kim mang theo tận năm mươi tệ, bấy giờ một bao thuốc có giá một tệ (2), năm mươi tệ là đủ cho chúng hút đến cuối đời rồi.
Tiền giấy và xu hạ cánh xuống vũng nước màu vàng trên ghế. Thấy vậy, Điền Kim Lai – đứa hung hãn nhất trong hội giày vải – lập tức lên tiếng chửi rồi sấn tới nắm áo Dương Kim.
“Mày làm cái đéo gì thế hả?”
Dương Kim nhắm mắt lại, cậu vắt kiệt sức lực để cơ thể không run lên rồi giơ tay, giáng cho nó một cái tát. Khoảnh khắc ấy, tất cả những người chứng kiến đều mắt tròn mắt dẹt, không ai nghĩ con thỏ đế bị bắt nạt bấy lâu nay lại dám làm vậy.
“Đủ chưa?” Dương Kim trợn mắt nhìn Điền Kim Lai, lặp lại câu hỏi một lần nữa.
Điền Kim Lai giơ nắm đấm lên.
“Đéo mẹ mày gan-”
“Không muốn có thêm tiền thì cứ việc đánh.” Dương Kim nhìn nắm đấm càng ngày càng gần của nó không chớp mắt. “Mày đánh chết tao cũng được.”
“Còn muốn có tiền, từ giờ về sau nếu mày không sinh sự với tao, không sinh sự với…” Dương Kim ngưng lại rồi nói tiếp. “Bạn tao nữa, tuần nào mày cũng sẽ nhận được số tiền như thế.”
Sau khi đáp lễ cái tát vừa rồi của cậu, Điền Kim Lai thay mặt đám giày vải, chấp nhận điều kiện giao dịch cậu đề ra.
Chịu đựng cảm giác nóng rát trên khuôn mặt, Dương Kim liếc số tiền đã ngâm trong nước tiểu một lúc trên ghế rồi quay đầu bước ra khỏi phòng học. Cậu cố gắng xuống cầu thang bằng tốc độ thường ngày, không dám đi nhanh hơn, cũng không dám quay đầu mà đi thẳng ra ngoài cổng trường, men theo con ngõ quanh co tới khi xung quanh chẳng còn ai, bấy giờ cậu mới chống tay vào tường thở dốc. Tuy nhiên, nhịp thở mãi không bình ổn trở lại, đôi chân mãi không thể đứng vững, cậu đành trượt theo bức tường, ngồi thụp xuống mặt đất phủ đầy tuyết. Cậu đưa tay ra nhìn, bàn tay vẫn đang co giật, run rẩy.
Rõ ràng cậu đã tập đi tập lại vô số lần trước khi đi, rõ ràng có thể làm mọi thứ thật trơn tru, rõ ràng có thể nói ra những lời độc địa đó một cách trôi chảy. Nhưng tại sao… lại mắc kẹt ở hai từ “bạn tao” cơ chứ.
Cậu cảm thấy chột dạ vì đã gọi Lương Dã là bạn, có lẽ là do Lương Dã hoàn toàn không phải bạn cậu, cũng có lẽ là do…
Không, không có khả năng nào khác. Không được phép có.
“Mẹ ơi muộn học rồi, con đi đây.”
“Ơ kìa thằng lỏi kia, mày chạy gì mà chạy hả? Ngày thường có thấy mày háo hức đến trường thế đâu. Bôi xong thuốc rồi đi, nhanh lên. Quay lại đây!”
Giọng nói sao mà quen thuộc.
Tim Dương Kim thắt lại. Cậu ngẩng đầu lên, cửa hàng Tạp Hóa Họ Lương cách đó không xa lọt vào tầm mắt.
Vì sao không dưng cậu lại đến đây?
Dương Kim vội vàng trốn vào một góc khuất, lau qua hơi nước trên mắt kính rồi rướn mắt nhìn ra ngoài.
Mẹ Lương Dã ngồi trên xe lăn, ống quần bên trái của bác trống không.
“Mày quay lại đây! Bôi thuốc xong hẵng đi.” Bác vươn tay kéo ba lô của Lương Dã.
Vẻ mặt gã có đôi phần bất lực, song gã vẫn nương theo tay mẹ rồi ngồi xuống trước mặt bác, để bác bôi thuốc lên vết thương.
“Con đã bảo mẹ là không sao rồi mà.”
“Còn chối à? Sâu thêm một tí nữa thôi là tay mày bị đục lỗ rồi đấy con ạ! Mẹ đến chịu mày, đã bảo bao nhiêu lần rồi là đừng bắt chước bố mày, đừng bắt chước bố mày, sao mày không chịu nghe hả con? Mẹ chỉ còn mỗi mày là-” Chưa nói hết câu, bác đã thở dài thườn thượt.
Vốn dĩ Lương Dã vẫn đang nhìn mẹ không rời mắt, nghe đến đây, gã liền cụp mắt, tránh né ánh nhìn của bác, miệng lẩm bẩm:
“Đâu có đâu. Con bắt chước ông ấy lúc nào.”
Bôi thuốc xong, Lương Dã đứng lên chào tạm biệt mẹ rồi đi về phía Dương Kim đang nấp. Dương Kim giật bắn mình, nhưng đã quá muộn để cậu có thể trốn đi. Vậy là cứ như thế, ánh mắt hai người chạm nhau.
Tối hôm kia Lương Dã mới đưa cậu về nhà, vả lại nơi này cũng chẳng rộng lớn gì, bất cứ ai phân biệt được bốn hướng Đông – Tây – Nam – Bắc đều biết, đây chắc chắn không phải con đường đến trường của Dương Kim.
Đây rõ ràng là bám đuôi, theo dõi.
Ấy là chưa kể tối qua cậu còn nắm tay người ta như thế, ý đồ của cậu đã rõ như ban ngày.
Thấy Lương Dã đi qua, Dương Kim đành lùi lại nửa bước.
“Tôi…”
Cậu muốn giải thích rằng sự có mặt của mình tại đây, vào lúc này hoàn toàn chỉ là một sự trùng hợp, hoặc nói dối rằng mình đang định vào tiệm mua đồ dùng học tập, hoặc hỏi thăm tình hình vết thương của gã, cùng lắm thì tuồn vụ “đại chiến” sáng nay giữa cậu và đám giày vải ra – tóm lại, miễn là thoát được tội danh theo dõi.
Nhưng tất cả những suy nghĩ này đều là thừa thãi.
Lương Dã cứ thế đi lướt qua cậu, không buồn liếc cậu lấy một lần, cũng không dừng lại dù chỉ một giây, cứ như thể cậu không hề đứng tại đây, như thể những chuyện hôm qua và hôm kia chưa từng xảy ra vậy.
Trong vô thức, Dương Kim tiến lên trước một bước như muốn đi theo gã.
Sao… sao lại thế này? Sao lại làm như không quen vậy? Rõ ràng hôm kia gã còn dặn cậu: “Nên là cậu phải cẩn thận vào, học sinh ngoan ạ”. Rõ ràng trên mu bàn tay gã vẫn còn vết thương vì cậu mà ra.
Gió bấc thổi như tấp vào mặt cậu. Dương Kim có chút thẫn thờ, cậu lầm lũi theo sau Lương Dã, giữ một khoảng cách tương đối gần với gã. Hướng đi này ngược theo chiều gió, gió bấc một lần nữa thét gào giữa hai người. Dương Kim không theo kịp Lương Dã.
“Ái chà, em chào anh ạ.” Một bóng dáng vụt qua từ một con hẻm nọ, là một cậu con trai cũng hút thuốc. Hắn khoác tay lên vai Lương Dã một cách tự nhiên, nhìn thấy tay gã thì kêu lên. “Ô, trời rét thế này mà không đeo găng à. Bị sao đây? Chiến tích à? Ơ hay, đi đánh nhau mà không rủ tao à? Mày có còn coi tao là anh em không đấy?”
Lương Dã đút tay vào túi rồi cười nhạt:
“Mày ấm đầu à.”
Tên hút thuốc khoác vai gã chặt hơn, tiếp tục hỏi:
“Nào, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Lương Dã không cự lại, chỉ nói:
“Đừng hỏi nữa. Mày mà hỏi thêm câu nào là ăn đòn.”
“Rồi rồi rồi, không cho hỏi thì thôi. Đúng là mở mang tầm mắt đấy. Anh em chơi với nhau từ thời cởi truồng tắm mưa, có bao giờ mày giấu tao cái gì đâu? Chao ôi, thế mà giờ đã xa cách đến thế, đã bắt đầu giữ bí mật rồi.”
Lương Dã bật cười, tung chân đá hắn một cái.
“Bí mật ông nội mày ấy. Mày mà còn lắm mồm là tao kể hết bí mật của mày cho bạn nữ lớp bên cmnl đấy.”
Chỉ một lát sau, con đường trong ngõ đã chia làm đôi ngả: Lương Dã và bạn gã đi về bên trái, còn Dương Kim cần đi về bên phải. Dương Kim đứng giữa ngã ba đường trong giây lát, vẫn quyết định rẽ phải.
Nếu cậu không quay lại lớp học trước giờ đọc sách buổi sáng, thể nào giáo viên cũng sẽ phát hiện và báo cho Liễu Chi Quế. Rồi sau đó, Liễu Chi Quế sẽ lần theo những dây mơ rễ má ấy và biết được cậu là người đồng tính.
Câu nói sáng nay một lần nữa văng vẳng bên tai cậu.
“À, Tạp Hóa Họ Lương ấy hả, có bà mẹ bị què đúng không? Sao nó lại giúp thằng thỏ đế nhỉ? Hay nó cũng là thỏ đế? Đéo gì tởm vậy.”
Dương Kim nhắm mắt lại.
Mình cậu đồng tính thôi là đủ rồi, cậu không nên bắt Lương Dã chịu vạ lây. Vả lại, rõ ràng là người ta cũng không muốn chịu vạ theo cậu; thậm chí còn phản kháng kịch liệt nữa kìa, bằng không sao lại lờ phắt cậu đi như vậy.
Bước vào lớp, Dương Kim nhìn thấy bãi nước màu vàng vẫn nằm y nguyên trên ghế cậu, song tiền và xu đã biến mất. Cậu ngẩng đầu lên, vừa hay chạm phải ánh mắt của Điền Kim Lai. Nó ác ý huýt sáo về phía cậu. Dương Kim cũng muốn bắt chước cách Lương Dã lờ mình mà coi Điền Kim Lai như không tồn tại, song cậu nhận ra mình không tài nào học được vẻ lạnh lùng đầy tàn nhẫn ấy.
Lúc lấy giẻ ra lau, tay cậu cứ run bần bật, cậu đành lau qua mấy lượt rồi ngồi xuống. Cậu không muốn đám giày vải nhận ra mình chỉ đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, cũng không muốn bọn chúng gây phiền toái cho Lương Dã một lần nào nữa. Dù sao thằng đồng tính là cậu cũng đã đem đến cho Lương Dã quá nhiều rắc rối rồi.
Tiết đọc sách bắt đầu, cả lớp đồng thanh đọc thành tiếng, giọng nói của từng cá nhân hòa vào giọng nói của tập thể và biến mất. Dương Kim biết thế giới này cũng vậy: chẳng hạn như khi bố cậu rời khỏi nhà máy, đi nơi khác kiếm tiền; khi mẹ cậu cởi bỏ bộ đồng phục công nhân rồi mặc lên người những chiếc váy – họ đều là những kẻ dị biệt đã phá hoại cái gọi là “đại đa số”.
Nhưng cậu vẫn không hiểu, vì sao cùng là con trai mà bạn của Lương Dã có thể tiếp xúc thân mật với gã, còn mình lại bị xem như người vô hình.
Cậu còn không hề muốn trở thành một người nào đó của Lương Dã mà.
Vả lại, nếu đã kì thị người đồng tính, vì sao lúc ban đầu lại ra tay cứu cậu.
Chú thích:
- Hào: Đơn vị nhỏ hơn tệ. 1 hào = 1/10 tệ. Xấp xỉ 173.9 VND (tỉ giá năm 1992 theo USD)
- 1 tệ ≈ 1739 VND (tỉ giá năm 1992 theo USD)


Bình luận về bài viết này