Thấy đã sắp hết giờ, Lâm Thâm cất tranh của Giang Tinh Vũ đi, đồng ý với Giang Tinh Vũ ngày mai chấm điểm xong sẽ trả cho cậu.
Giang Hằng không muốn gây sự với Lâm Thâm trước mặt Giang Tinh Vũ, chỉ lạnh lùng nhìn đối phương rời đi.
Lâm Thâm vừa về, khí lạnh toàn thân Giang Hằng lập tức tan biến. Giang Tinh Vũ nhìn anh đầy nghi hoặc, chẳng hiểu mô tê gì sất.
Bây giờ trừ các buổi trưa ngày làm việc, bữa nào Giang Hằng cũng vào bếp nấu cơm. Tối nay anh sẽ làm bít tết. Anh rán bằng lửa nhỏ, không biết Giang Tinh Vũ có ăn được bít tết tái không nên quyết định nấu chín hẳn, cắt nhỏ miếng bít tết, nhúng vào xốt rồi chần ít rau, còn nấu cả xúp củ cải đỏ kiểu Nga.
“Anh ơi, không có cơm ạ?” Thực đơn ở cô nhi viện của Giang Tinh Vũ tương đối cố định, hầu như lúc nào cũng là cơm và món ăn kèm, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một bữa tối không có cơm.
Giang Hằng kéo Giang Tinh Vũ ngồi xuống, giải thích với cậu:
“Tinh Vũ à, đây chính là cơm tối của hai đứa mình, gọi là bít tết nhé. Em ăn thử xem có thích không? Không thích thì lần sau anh không làm nữa.”
Anh làm bít tết vì hai lí do sau: thứ nhất, anh biết hồi ở cô nhi viện Giang Tinh Vũ không có điều kiện tiếp xúc với nhiều thứ, anh đã gặp được cậu thì đương nhiên phải mang đến cho cậu nhiều trải nghiệm mới lạ hơn; thứ hai, tuy Giang Tinh Vũ chưa từng thể hiện mình thích hay ghét món nào, nhưng anh không tin cậu hoàn toàn không có sở thích và sở ghét, vậy nên anh đã lên kế hoạch làm thật nhiều món khác nhau cho Giang Tinh Vũ rồi quan sát kĩ phản ứng của cậu.
Giang Tinh Vũ gật đầu như hiểu như không, tuy cậu biết đây toàn là thịt, nhưng nếu Giang Hằng nói đây là cơm tối của họ, vậy thì đây chính là cơm tối.
Giang Tinh Vũ ngồi xuống theo lực kéo của Giang Hằng, múc một miếng bít tết đẫm xốt lên cho vào miệng. Nước xốt đậm đà, thịt bò mềm mượt, ăn rất ngon. Bên cạnh còn để bát canh đo đỏ, Giang Tinh Vũ uống một hớp, chua chua ngọt ngọt, thấy cũng khá thích.
Giang Hằng theo sát phản ứng của Giang Tinh Vũ từng li từng tí, hình như đôi mắt của Giang Tinh Vũ hơi híp lại như thể đang cười, nhưng khóe miệng không hề nhếch lên dù chỉ một phân. Có vẻ Giang Tinh Vũ thích ăn bít tết. Anh cũng không biết kết luận của mình là đúng hay sai, đành phải âm thầm ghi nhớ phản ứng này.
Ăn cơm xong, Giang Tinh Vũ lại cuộn mình trên sofa xem video. Tối nay cậu xem phim hoạt hình, tình tiết đơn giản, cốt truyện nhẹ nhàng – đây là thể loại duy nhất mà Giang Tinh Vũ có thể hiểu hết từ đầu đến cuối.
Thấy Giang Tinh Vũ chăm chú xem, không có vẻ gì là cần được giải đáp thắc mắc, Giang Hằng bèn ngồi cạnh cậu làm việc. Anh bị phân tán tư tưởng cả chiều, về cơ bản là chưa giải quyết được bất cứ đầu việc nào.
Mười một giờ đêm, Giang Tinh Vũ đi đánh răng rửa mặt rồi lên giường đi ngủ theo thời gian biểu. Giang Hằng muốn thức trông Giang Tinh Vũ một lát trước khi đi nghỉ, song lúc này điện thoại anh lại rung lên. Giang Hằng lấy làm khó hiểu, ai lại nhắn vào giờ này?
Anh cầm điện thoại lên xem, hóa ra là Lâm Thâm gửi tin nhắn. Sao lại nhắn cho anh vào giờ này nhỉ…?
Giang Hằng cân nhắc giây lát, sa sầm mặt. Xem ra Lâm Thâm còn nắm rõ cả thói quen sinh hoạt của Giang Tinh Vũ.
Nội dung tin nhắn rất đơn giản, Lâm Thâm muốn hẹn anh ra quán bar gần đó nói chuyện. Trùng hợp là anh cũng đang có điều muốn nói với anh ta, nên anh nhanh chóng nhận lời.
Giang Hằng đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Giang Tinh Vũ, anh thầm thì:
“Tinh Vũ, anh đi có việc một lát, anh sẽ về sớm thôi.”
Bước vào quán bar, Giang Hằng vắt áo khoác lên lưng ghế, ngồi xuống trước mặt Lâm Thâm rồi đi thẳng vào vấn đề:
“Có việc gì, anh Lâm nói nhanh lên. Tôi không yên tâm để Tinh Vũ ở nhà một mình.”
Lâm Thâm vẫn giữ thái độ ôn hòa, lịch sự, song nụ cười của anh ta lại mang chút bông đùa:
“Anh Giang, anh có biết hôm nay Tiểu Vũ đã vẽ gì không?”
Gần như buổi chiều nào Giang Tinh Vũ cũng ngồi vẽ, Giang Hằng đã xem tranh cậu mấy lần rồi, nếu ở nhà thì là khung cảnh trong nhà, ở văn phòng thì là khung cảnh trong văn phòng. Vì vậy, Giang Hằng không hiểu Lâm Thâm hỏi vậy để làm gì, chỉ đành nương theo mà hỏi:
“Tinh Vũ đã vẽ gì?”
Lâm Thâm khẽ cười, anh ta lấy bức tranh Giang Tinh Vũ vẽ vào ban ngày ra, đưa cho Giang Hằng.
“Không biết theo đánh giá của anh Giang thì bức tranh này nên được mấy điểm?”
Giang Hằng cầm lấy bức tranh, ngay từ cái nhìn đầu tiên, ánh mắt lạnh lùng, nặng nề dành cho Lâm Thâm liền trở nên dịu dàng. Giang Tinh Vũ vẽ anh, nội dung tranh chính là dáng vẻ của anh khi thấy Giang Tinh Vũ đang nhìn mình.
Giang Hằng cẩn thận cất bức tranh đi. Anh sẽ không trả lại cho Lâm Thâm.
“Tranh của Tinh Vũ nhà tôi tất nhiên là phải được điểm tối đa.”
Nụ cười của Lâm Thâm càng thêm sâu xa.
“Ồ, vậy tức là anh Giang cũng nhận định rằng bức tranh này của Tiểu Vũ rất sát với thực tế, gần như không khác gì người thật đúng không?”
Giang Hằng lạnh lùng đáp:
“Có gì thì nói thẳng, tôi không muốn tốn thời gian ngồi đây với anh.”
Giọng Lâm Thâm cũng lạnh đi.
“Anh Giang, anh không thấy rằng ánh mắt của anh có vấn đề à?” Giọng anh ta trở nên nghiêm trọng. “Đây rõ ràng không phải ánh mắt một người anh dành cho em trai mình.”
Còn một câu Lâm Thâm chưa nói, nó giống như ánh mắt một người dành cho người mình thích hơn.
Song như thế đã đủ để Giang Hằng hiểu. Anh cứ có cảm giác rằng tình cảm mình dành cho Giang Tinh Vũ dường như vượt qua ngưỡng bình thường, thì ra là vậy.
Nhưng…
“Vậy thì sao?” Giọng Giang Hằng lạnh tanh, không hề hoang mang hay hoảng hốt vì bị Lâm Thâm vạch mặt.
“Gì cơ!?” Nghe thấy thế, Lâm Thâm cứng đờ người. Anh ta không tin nổi vào tai mình. “Anh vẫn nhớ Tiểu Vũ gọi anh là gì đấy chứ?”
Giang Hằng cười khẩy mỉa mai:
“Ai hèn thì hèn chứ không phải tôi.”
Trong khoảnh khắc ấy, khuôn mặt thường ngày vẫn tươi cười thân thiện của Lâm Thâm bỗng tối sầm.
Giang Hằng không quan tâm Lâm Thâm phản ứng ra sao, anh tiếp tục:
“Không cần biết tôi có tình cảm gì với Tinh Vũ, tôi sẽ không bao giờ rời xa em ấy. Cứ cho là tôi thích Tinh Vũ đi, tôi cũng sẽ không ép buộc em ấy hay làm em ấy tổn thương.”
Từ lâu, khi quyết định đưa Giang Tinh Vũ đi, anh đã hạ quyết tâm bảo vệ Giang Tinh Vũ suốt đời.
“Có thể đến cuối đời Tiểu Vũ cũng sẽ không biết anh yêu em ấy, có thể đến cuối đời em ấy cũng sẽ không đáp lại tình yêu của anh, thậm chí em ấy có thể sẽ không tài nào hiểu được tình cảm anh dành cho em ấy. Cho dù như vậy anh cũng không hề gì à?” Lâm Thâm vô cùng kinh ngạc. Giang Hằng thật sự có thể chấp nhận một tình yêu không bao giờ được đáp lại ư?
Giang Hằng bật cười:
“Anh để tâm đến vậy à?”
Lâm Thâm chìm vào im lặng, vẻ mặt nặng nề.
“Tôi không quan tâm. Nếu Tinh Vũ muốn giải nghĩa tình cảm, tôi sẽ dạy em ấy. Nếu em ấy không muốn, suốt đời không biết cũng được.”
Lâm Thâm hỏi:
“Tiểu Vũ là người tự kỉ, anh định dạy thế nào?”
Vẻ mặt Giang Hằng tức thì trở nên dịu dàng. Anh khẽ cười:
“Tôi và Tinh Vũ có thời gian dài bằng cả cuộc đời, tôi có thể từ từ dạy em ấy.”
Lâm Thâm bải hoải dựa vào lưng ghế, anh ta cúi đầu, cụp mắt, vẻ mặt mù mờ, không rõ đang nghĩ gì.
Vào lúc Giang Hằng cạn kiệt lòng kiên nhẫn, chuẩn bị hất ghế bỏ đi, Lâm Thâm cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
“Tôi hiểu rồi, anh Giang.” Lâm Thâm đã trở lại với dáng vẻ tươi cười thân thiện thường ngày. “Tôi thừa nhận, tôi đã đem lòng thích Tiểu Vũ. Anh nói đúng, tôi là một thằng hèn.” Anh ta chỉ biết trốn tránh, không dám chủ động bày tỏ tình yêu, một người như anh ta có tư cách gì để có được Giang Tinh Vũ.
“Tôi biết vì sao hôm nay anh đến gặp tôi. Tôi sẽ rời xa Tinh Vũ. Mong anh Giang cho tôi thêm mấy ngày, tôi muốn dạy Tiểu Vũ một thứ.”
“Vì sao tôi phải đồng ý?” Giang Hằng lạnh lùng đáp. Bây giờ họ còn là tình địch, anh càng không có lí do giữ anh ta ở lại.
Lâm Thâm nói:
“Xin anh Giang hãy tin tôi, Tiểu Vũ sẽ thích lắm. Coi như là vì Tiểu Vũ đi, đây là món quà cuối cùng tôi dành tặng Tiểu Vũ.”
“Tôi cho anh đến thứ Sáu.” Giang Hằng nắm lấy áo khoác trên lưng ghế rồi đứng lên rời đi. Anh cho Lâm Thâm thời gian cũng chỉ vì Giang Tinh Vũ mà thôi.
“Cảm ơn.”
“Anh Giang.” Lâm Thâm gọi với theo Giang Hằng. “Cái tên anh đặt cho Tiểu Vũ rất hay.”
Giang Hằng không hiểu vì sao đột nhiên Lâm Thâm lại nhắc chuyện này, nhưng cũng quá lười để đoán, anh khẽ gật đầu rồi quay người bước đi.
Lâm Thâm uống cạn cốc whiskey trước mặt rồi lẩm bẩm:
“Tinh Vũ, Giang Tinh Vũ.”
Đúng vậy, Giang Tinh Vũ chính là một ngôi sao mà? Hơn nữa còn là ngôi sao đặc biệt nhất, tỏa sáng rực rỡ nhất.


Bình luận về bài viết này