Chương 5: Tôi kêu Dương Kim

By

Cả ngày hôm sau, Dương Kim đi học trong tình trạng tâm hồn treo ngược cành cây, mãi cho đến giờ tan trường, trong lớp chỉ còn lác đác vài người, cậu mới tạm thời hoàn hồn rồi đứng dậy.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối om, tuyết rơi lả tả, trắng xóa trong ánh đèn hiu hắt nơi cổng trường; gió bấc đập vào cửa kính vang lên những tiếng lạch cạch, nghe như có hằng hà sa số yêu quái đang thét gào. 

Dương Kim cụp mắt xuống, dọn dẹp sách vở. Cậu tự hỏi rốt cuộc còn bao lâu nữa mùa đông mới kết thúc.

“Ừm… Dương Kim này.” Có người cất tiếng gọi cậu.

Dương Kim quay lại, thấy người gọi là một cô gái với hai bím tóc tết rủ xuống sau tai. Cậu nhớ cô bạn này cũng ở cùng khu tập thể với mình, tên là Diêu Văn Tịnh. Hồi nhỏ cô còn chơi trốn tìm với cậu và đám giày vải.

Diêu Văn Tịnh tiếp tục lên tiếng:

“Cậu có tham gia cuộc thi piano cuối tuần này không?”

Dương Kim thật thà trả lời:

“Có.”

“Vậy… cậu có thừa vé không? Tớ… tớ đang cần thêm một tấm.”

Mỗi thí sinh đều sẽ được ban tổ chức phát miễn phí hai vé vào cửa, nếu muốn nhiều hơn hai vé có thể đề nghị ban tổ chức cấp thêm, vậy nên về lí mà nói thì không cần hỏi xin ai cả. Trừ phi cô không muốn gia đình biết người mình định mời tham dự kia. 

Song Dương Kim không gặng hỏi gì thêm.

Bố cậu sẽ không đến dự vòng bán kết mà chỉ có mình Liễu Chi Quế. Cậu quả thật còn thừa một vé. Dương Kim đáp:

“Tớ để vé ở nhà, tối nay cậu cứ sang nhà tớ mà lấy.”

“Hay là sáng mai đi học cậu đưa tớ được không?” Diêu Văn Tịnh nở một nụ cười bẽn lẽn. “Chẳng là… mẹ cậu hơi nghiêm ấy. Có phải… có phải tối qua cô lại mắng cậu nữa không?”

Tối qua cậu về muộn, lại bị Liễu Chi Quế mắng một trận, nhưng Dương Kim đã quen rồi. 

Cái cậu không quen là sự quan tâm bất thình lình của Diêu Văn Tịnh.

Ai cũng biết khắp nhà máy đều là tai vách mạch dừng, hơn nữa họ còn ở cùng một khu tập thể, ắt hẳn Diêu Văn Tịnh đã sớm tỏ tường chuyện gia đình cậu, không khéo còn biết bọn con trai trong khu đang bắt nạt cậu. 

Dương Kim đã mấy lần nhìn thấy Điền Kim Lai tiện tay nghịch bím tóc của Diêu Văn Tịnh lúc đi ngang qua bàn cô. 

“Ừ, được.” Dương Kim không nói gì thêm.

Dường như nhìn ra ý tứ của cậu, Diêu Văn Tịnh không hỏi thêm mà chỉ cười rồi nói:

“Cảm ơn cậu. Chào nha.”

Một nụ cười mới thân thiện và dịu dàng làm sao. Dương Kim lấy làm khó hiểu, vì sao bị Điền Kim Lai nghịch bím tóc mà cô chỉ gạt tay nó ra chứ không phản kháng.

Rất nhanh sau đó, Dương Kim đã gạt phắt Diêu Văn Tịnh ra khỏi đầu. Ra khỏi cổng trường, cậu lại vô thức đi về hướng trường dạy nghề số ba.

Đám giày vải trông vậy mà khá tuân thủ giao kèo, suốt cả quãng đường không thấy xuất hiện nữa, nhưng gió bấc vẫn thét gào hòng cản lối cậu, những bông tuyết cứ nối tiếp nhau đọng trên kính, cậu vẫn không rõ phía trước là nơi nao. 

Dương Kim lần mò đến trường dạy nghề số ba theo cảm giác. Lần này cậu chỉ nấp vào một xó từ đằng xa, không tới gần nữa. Ít phút sau, Lương Dã xuất hiện, xung quanh gã có rất nhiều tên con trai giống như gã, hoặc để đầu húi cua, hoặc đang phì phèo hút thuốc, đồng phục thì khoác lên một cách cẩu thả, lộn xộn, trông rất bất cần đời. 

Không, không giống chút nào.

Mặc dù Lương Dã cũng để đầu húi cua, cũng hút thuốc, cũng bất cần đời, nhưng…

Lương Dã còn cầm chai rượu lên mà cứu cậu, còn nói với cậu “Nên là cậu phải cẩn thận vào, học sinh ngoan ạ”, còn chiều theo ý mẹ mà bôi thuốc tử tế, lại còn coi cậu như người vô hình khi đi lướt qua nhau.

Lương Dã là một người thô bạo, dịu dàng, lại tàn nhẫn.

Dương Kim không biết ba từ này có đủ khắc họa con người Lương Dã không, dù sao cậu cũng chưa hiểu gì về gã, thậm chí còn không biết chữ “dã” trong tên Lương Dã là chữ nào.

Cách đó không xa, Lương Dã đã tạm biệt lũ bạn, đi vào trong tiệm tạp hóa Họ Lương. Cất đồ xong, gã bắt đầu giúp mẹ làm việc nhà, hết sắp xếp kệ hàng, tính tiền, lại khéo léo phá tan ý đồ mặc cả của khách, rồi dọn bàn mời mẹ ra ăn cơm. 

“Tay còn đau không?” Mẹ gã hỏi.

Lương Dã nhăn nhở cười:

“Mẹ yêu dấu của con ơi, con nói không đau mẹ có tin không.”

“Ôi, cái thằng ranh này!” Mẹ Lương Dã dí ngón trỏ vào trán gã rồi khẽ thở dài một tiếng. “Nghe lời mẹ đi, mẹ con mình cứ sống an phận hết cuộc đời này chứ đừng như bố mày, biết chưa?”

Lương Dã lại lảng mắt đi.

“Con không nghe mẹ bao giờ, chả bao giờ luôn ấy.”

Đã muộn về đêm, căn ngõ nhỏ chẳng còn một bóng người. Dương Kim biết đã đến lúc phải về, cậu cũng biết mình không nên đến đây nữa. Cậu quay người lại, gió bấc vô tình tấp vào mặt, dù có siết chặt áo khoác cậu cũng vẫn thấy lạnh. Đi được hai bước, cậu lại quay đầu, ánh mắt chạm phải bàn tay trái chưa lành, hẵng còn băng kín của Lương Dã.

Lương Dã bị thương vì cậu, dù có thế nào cậu cũng phải chờ tới khi chắc chắn rằng vết thương đã lành hẳn mới thôi. Vậy nên, ngày mai có bám theo nữa cũng không nói lên điều gì cả. Ngày kia cũng chẳng phải điều gì to tát, mà ngày kìa cũng thế. 

Miễn là… tay Lương Dã vẫn chưa lành, những điều chẳng đáng là bao này có thể kéo dài mãi mãi.

Dương Kim đá lớp tuyết trên đường một cái.

Ừm, đúng thế.

Cậu theo Lương Dã về nhà chỉ để kiểm tra xem tay trái gã có vấn đề gì không, chỉ vậy mà thôi.

Đưa tiền cho Điền Kim Lai mỗi buổi sáng đã trở thành một việc bắt buộc đối với Dương Kim hằng ngày khi đi học.

Trường Số 3 – Trường Dạy Nghề Số Ba – Tạp Hóa Họ Lương trở thành lộ trình bắt buộc sau giờ tan học của Dương Kim.

Dương Kim lấy làm biết ơn bầu trời Đông Bắc chưa cười đã tối, những bông tuyết lả tả rơi, và cơn gió bấc cản bước, không cho cậu đến gần. 

Ngày qua ngày, cậu bám theo Lương Dã ở một khoảng cách vừa phải, đủ để thấy rõ nét mặt gã, thỉnh thoảng còn nghe thấy đối thoại giữa gã và đám bạn mà không bị phát hiện. 

Hậu quả của việc này là về nhà muộn hơn hai mươi phút so với trước đây và bị Liễu Chi Quế mắng, nhưng Dương Kim chỉ cần nói dối là bị thầy cô giữ lại phụ chấm bài tập, rồi thì chỉ bạn nào học giỏi mới được ở lại, Liễu Chi Quế sẽ xuôi ngay lập tức, sau đó sẽ bắt cậu đi luyện đàn.

Bán kết cuộc thi piano, Dương Kim biểu diễn sau Diêu Văn Tịnh. Cậu nhìn thấy đôi bàn tay xoa vào nhau vì hồi hộp cùng đôi mắt cứ dáo dác nhìn về hàng ghế khán giả qua tấm rèm sân khấu của cô.

Trước khi lên biểu diễn, Diêu Văn Tịnh đột nhiên quay lại nói:

“Dương Kim ạ, cậu đánh hay lắm ấy. Giá mà tớ có thể trở thành cậu thì tốt biết mấy. Làm sao bây giờ, tớ sắp ê mặt đến nơi rồi.”

Dương Kim biết cái cô cần là một cọng rơm cứu mạng, vậy nên cậu bèn đáp lại bằng một câu an ủi:

“Đừng căng thẳng quá.”

Ngay sau đó, Diêu Văn Tịnh bước lên biểu diễn Waltz Op. 39, No. 9 của Tchaikovsky, một bản nhạc vô cùng đơn giản, song không hề dễ ăn với một người không có đàn để tập ở nhà như Diêu Văn Tịnh.

Dương Kim nhớ rất rõ, mấy năm trước mẹ Diêu Văn Tịnh còn dẫn cô sang nhà cậu để tập ké đàn, song hai mẹ con ngay lập tức bị Liễu Chi Quế đuổi về. Về sau Diêu Văn Tịnh đi tập đàn ở đâu, Dương Kim cũng không biết.

Tuy nhà Diêu Văn Tịnh không có đàn, nhưng Dương Kim rất ngưỡng mộ cô. Ngưỡng mộ niềm yêu thích của cô với cây đàn dương cầm và sự ủng hộ niềm yêu thích ấy từ phía bố mẹ cô.

Tốt nghiệp cấp ba thì đến đại học, tốt nghiệp đại học rồi đến đi làm, song muốn đi đâu hay làm gì Dương Kim đều không biết. Dường như ngoại trừ ý nghĩ muốn “bỏ trốn” thỉnh thoảng lóe lên trong đầu, cậu chẳng có mong muốn gì cả, và cũng chưa từng được ủng hộ.

Diêu Văn Tịnh biểu diễn xong, giữa khán đài bỗng vang lên tiếng một cậu con trai:

“Hay quá!”

Dương Kim ngó ra ngoài tấm rèm sân khấu, trông thấy Điền Kim Lai ngồi ở hàng ghế cuối cùng.

Diêu Văn Tịnh bước xuống, hai má đỏ lừ.

Đến lượt Dương Kim lên sân khấu, không một ai vỗ tay cổ vũ cậu, Liễu Chi Quế ngồi dưới khán đài cũng chỉ khoanh tay, nhìn cậu đầy xét nét.

Cậu đã chơi bản nhạc khó nhất của Chopin, nhưng khi kết thúc vẫn không một tiếng vỗ tay.

Cậu đứng dậy, nhìn thấy Điền Kim Lai đang đứng ở hàng cuối để hai bàn tay lên đầu, giả làm con thỏ giễu cợt cậu.

Dương Kim cụp mắt bước xuống, Liễu Chi Quế đã đứng đợi đằng sau sân khấu.

“Mày chơi kiểu gì thế hả? Thầy mày đã dạy phải chơi cho tình cảm vào cơ mà? Đã thiếu tình cảm thì thôi, sao còn chẳng thèm nhấn nhả gì thế? Khô không khốc ra, khéo người ta còn tưởng mày đang đánh bông gòn ấy. Tốn hết cả tiền của bố mày! Mày tưởng cho mày học đàn rẻ lắm đấy à?”

Suốt cả quãng đường về nhà, cái miệng của Liễu Chi Quế không ngưng dù chỉ một giây.

Vừa im lặng nghe những lời chì chiết của thị, Dương Kim vừa dán bằng khen Giải Nhất vòng bán kết mới được trao lên tường.

“Chậc, lệch rồi, bên phải dịch lên một tí.” Liễu Chi Quế đang mắng con cũng không quên chỉ đạo.

Dương Kim bèn đẩy cao góc phải.

Sau một hồi căn trái chỉnh phải, tấm bằng khen cuối cùng cũng an vị trên tường.

“Tập cho tử tế vào, bố mày sắp về rồi, đến chung kết đừng làm mất mặt tao nữa.” Liễu Chi Quế tặc lưỡi một tiếng. “Nghe rõ chưa? Mày câm à?”

Dương Kim trả lời:

“Con biết rồi mẹ.”

Đánh răng rửa mặt xong, nằm lên giường, cuối cùng cũng được yên tĩnh.

Dương Kim tỉnh như sáo, mắt thao láo nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ.

Cậu không hiểu vì sao mình lại dán bằng khen lên tường như một con robot.

Bố sắp về, Liễu Chi Quế muốn y vừa bước vào nhà là thấy ngay bằng khen của cậu, đồng thời thấy được thị nuôi dạy con trai của họ tử tế đến nhường nào.

Cậu giống như một sản phẩm chứ không phải con người.

Dương Kim trở mình sang một bên, ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ. Cậu không đeo kính nên không thấy được từng bông tuyết mà chỉ thấy lờ mờ một khoảng trắng. Có vô số chuyện trên đời này cậu cũng không nhìn thấu.

Cậu tự hỏi, rốt cuộc chữ “dã” trong Lương Dã là chữ nào? Mẹ gã có bao giờ mắng gã không? Gã có phải một người tự do không?

Không biết nữa, nhưng mai là thứ Hai, tức là cậu lại có thể nhìn thấy gã sau giờ tan học rồi. Vui ghê.

Dương Kim nhắm mắt lại. Nghĩ đến đây, cõi lòng cậu cuối cùng cũng bình thản, cơn buồn ngủ kéo đến.

Đã gần nửa tháng trôi qua kể từ khi Dương Kim bắt đầu bám theo Lương Dã. Hay làm tay quen, cậu giữ khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện mà vẫn có thể theo dõi nét mặt và hành động của Lương Dã.

Đương nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là bàn tay trái bị thương của gã.

Vào một ngày nào đó của nửa tháng sau, Lương Dã đeo găng trở lại – như vậy chứng tỏ gã đã tháo băng, chắc là vết thương đã sắp lành hẳn.

Cõi lòng Dương Kim như có một viên đá cứ nhấp nha nhấp nhô. Đương nhiên là cậu vui khi thấy tay Lương Dã đã lành, nhưng điều này đồng nghĩa cậu không còn lí do để tiếp tục bám đuôi gã nữa.

Phải không nhỉ?

Dù sao đi theo thế này cũng đâu bị phát hiện, đi thêm mấy ngày chắc cũng… không sao đâu nhỉ?

Dương Kim cúi đầu, vừa đi vừa nghĩ, không nhận ra mình đã theo Lương Dã vào một con ngõ không người, càng không phát hiện ra người đằng trước đã đi chậm lại.

“A.”

Đụng phải vật cản, Dương Kim ngẩng đầu lên nhìn rồi giật bắn mình. Trời tuyết đường trơn, vào lúc cậu loạng choạng suýt ngã, Lương Dã nắm lấy cổ tay cậu.

Trời lạnh nên cậu mặc rất nhiều quần áo, còn đeo găng, làm sao mà Lương Dã lại nắm đúng vào kẽ da hở trên cổ tay cậu như vậy được nhỉ?

“A.”

Lương Dã siết chặt làm cậu đau điếng, không khỏi kêu lên một tiếng. Tiếp sau đó, Dương Kim dè dặt ngước mắt lên nhìn gã.

Lương Dã cau mày, trên mặt lộ rõ vẻ không vui:

“Cậu mới là người bám đuôi tôi đấy! Kêu cái gì?”

Dương Kim nhìn gã lăm lăm, nhịp tim bỗng tăng vọt. Cậu khẽ đáp lời:

“Tôi… tôi kêu (1) Dương Kim.”

Chú thích:

  1. Lương Dã hỏi 你叫什么, tức là muốn hỏi Dương Kim kêu (la) cái gì trong khi bạn ta mới là người bị hại. Còn Dương Kim thì tưởng là người ta hỏi “Cậu kêu (tên) gì?” nên mới khai báo họ tên :))).

Bình luận về bài viết này