Tác phẩm: Những ngày đông em không từ mà biệt
Tác giả: Tinh Thất
Người dịch: Mặc Ninh
Nguồn: Trường Bội
Thể loại: Tình cảm
Tags: BL, tiểu thuyết niên đại (thập niên 90 – 2000), trắc trở, chua xót, gương vỡ lại lành, HE
Couple: Lương Dã (nghèo rớt mồng tơi, du thủ du thực) x Dương Kim (con nhà giàu trắng trẻo đẹp trai, lạnh lùng lì lợm)
Độ dài: 72 chương
Bắt đầu dịch từ: 07/12/2024
Ảnh bìa: Thành phố Cáp Nhĩ Tân, Trung Quốc qua ống kính của Russ Lee (Unsplash), chỉnh sửa qua Canva.
Giới thiệu
Năm 1992, khi thấy một cậu con ngoan trò giỏi ở trường cấp ba hàng xóm bị bắt nạt, anh hùng Lương Dã ném chai rượu giải cứu mĩ nhân. Kéo cậu học sinh lên, gã vô tình chạm phải đôi mắt sáng nhưng lạnh lùng.
Kể từ đó, ngày nào cậu học sinh ngoan cũng đứng đợi gã trước cổng trường dạy nghề, lặng lẽ bám theo gã trên suốt quãng đường về.
Cho đến một ngày, sự kiên nhẫn của Lương Dã cạn kiệt. Gã siết lấy cổ tay trắng trẻo, mảnh mai của cậu học sinh ngoan, khiến cậu khẽ kêu lên một tiếng đầy ai oán. Nghe vậy, Lương Dã bất bình:
“Cậu mới là người bám đuôi tôi đấy! Kêu cái gì?”
Cậu học sinh ngoan chỉ nhìn gã chằm chằm, rồi khẽ nói:
“Tôi kêu (1) Dương Kim.”
Vài ngày sau, Lương Dã phì phèo hút thuốc, đẩy Dương Kim vào góc tường với ý định hù dọa để cắt đuôi.
“Muốn hẹn hò à? Đã yêu bao giờ chưa, học sinh ngoan?”
“Tôi đây chỉ thích chơi bời thôi, thích nhắm mắt chọn bừa, quan hệ loạn cả lên. Cậu mà không để bụng thì cũng được.”
Sang hôm sau, gã lại thấy Dương Kim đứng trước cổng trường dạy nghề, nhìn gã không rời:
“Tôi rất để bụng.”
Sau này, người đứng đợi ở cổng trường, đưa người kia về nhà lại chính là Lương Dã.
Điều duy nhất không thay đổi là thói quen của gã: sau mỗi lần hôn, gã luôn kéo khăn quàng của Dương Kim lên, che kín nửa khuôn mặt cậu. Gió đông vùng Đông Bắc lạnh thấu xương, Dương Kim chẳng bao giờ chịu quàng khăn tử tế. Lương Dã bỏ đi vẻ bất cần, nghiêm túc nhắc nhở cậu:
“Dương Kim, hôm nay trời lạnh lắm đấy.”
Nhưng mùa đông rồi cũng qua.
Kì thi đại học năm 1994, gã đứng mãi ngoài cổng trường thi mà không thấy bóng dáng Dương Kim.
Mùa đông năm 1994, gã bắt đầu mê tín trò bói toán, chỉ để xem liệu cậu học sinh ngoan của mình có bình an vượt qua mùa đông này, và liệu cũng có ai đó nói với cậu rằng: “Dương Kim, hôm nay trời lạnh lắm” không.
Chú thích:
- Lương Dã hỏi 你叫什么, tức là muốn hỏi Dương Kim kêu (la) cái gì trong khi bạn ta mới là người bị hại. Còn Dương Kim thì tưởng người ta hỏi “Cậu kêu (tên) gì?” nên mới khai báo họ tên :))).

